Nguyền Kiếm Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Quyển 19 - Nguyền Kiếm Cơ - Chương 50 - Nữ Tử Áo Trắng Và Nữ Võ Sĩ Mang Kiếm

Nữ tử kia tháo chiếc nón rộng vành xuống, chiếc nón hoá thành Hồn hoả lấm tấm như sao trời rồi tan biến, cô đưa Lily tiếp tục tiến về phía trước.

Đi suốt chặng đường, đôi chân trắng như tuyết của Lily đều đã bị nước mưa làm ướt, để lại một hàng dấu chân trên nền hang động khổng lồ, tuy nhiên, nữ tử đi trước Lily lại không hề để lại một dấu chân nào.

Trong hang động u ám, thắp vài ngọn đèn đá u uất, cứ mỗi một đoạn, lại có hai nữ võ sĩ canh gác, nhưng Lily lại cảm thấy thân thiết, các nữ võ sĩ ở đây, đều là đồng loại của mình.

"Phải rồi, tôi vẫn chưa hỏi tên của tiền bối nữa." Lily đi sau nữ tử, nói: "Tôi tên là Kagami Lily, còn tiền bối thì sao?"

"Kagami..." Nữ tử kia dừng lại một chút, quay đầu nói: "Ở đây, tất cả chúng ta đều xưng hô là chị em, tôi tên là Yayoi Aya."

"Chị Aya." Lily khẽ hành lễ.

"Lily." Yayoi AAya mỉm cười, đưa Lily đi xuyên qua con đường cổ xưa sâu thẳm trong núi.

Đi rất lâu, Lily đi theo Yayoi Aya đến một động đình khổng lồ.

Động đình sâu dưới đáy ngọn núi lớn này, vô cùng cao, trên tám vách động, được khắc họa vô số bức bích hoạ cổ xưa.

Lily ở bên trong động đình, phảng phất như thời không đã đảo ngược, quay về thời đại xa xôi, ban sơ nhất.

Từng nữ võ sĩ, đứng gác dưới tám vách động, Hồn hoả u uất, bùng cháy đến vĩnh hằng như không bao giờ tắt, chiếu rọi lên những bức bích hoạ này, mọi thứ của ngày xưa, hiện ra rõ mồn một trước mắt.

"Đây, những bức bích hoạ này là..."

"Những gì được vẽ ở đây, đều là những câu chuyện từ thuở ban sơ của đại thiên thế giới, từ khi Thái Sơ Giới ra đời trong hỗn độn vô biên." Yayoi Aya nói.

"Những chuyện từ khi Thái Sơ Giới ra đời trong hỗn độn..."

Lily bất giác nhìn những bức bích hoạ này, cô nhìn thấy, những vị nữ tử áo trắng, thánh khiết, ở thế giới ban sơ, ươm mầm chúng sinh, sáng tạo vạn vật.

Có một vị nữ tử áo trắng, cùng với lôi điện, hoả diễm, băng sương, nham thạch, ra đời trong hỗn độn.

Có một vị nữ tử áo trắng, cô vung tay áo dài, nặn lôi điện, hoả diễm, băng sương, nham thạch thành những dáng vẻ tương tự mình, nhưng thô kệch hơn, uy vũ hơn, đây có lẽ, là lần đầu tiên hùng tính ra đời giữa trời đất?

Có một vị nữ tử áo trắng, dịu dàng vũ mị, nghiêng mình ngồi bên bờ sông lớn, dùng một cành cây vẩy nước trên sông, sáng tạo ra đàn ông, đàn bà, các loại động thực vật khác.

Có một vị nữ tử áo trắng, khí chất siêu phàm thánh khiết, đang xắn tay áo, dạy mọi người trồng trọt ở ngoài đồng.

Lily lại nhìn thấy, một vài nữ võ sĩ đeo kiếm, mặc y phục xinh đẹp, các cô ẩn hiện hoặc xuất kích trong những đám mây, chống lại yêu ma quỷ dị đầy trời, hoặc là những sinh linh căn bản không thể dùng lời để miêu tả.

Ngay cả là những tấm bích hoạ đơn giản, nguyên thuỷ, Lily đều có thể cảm nhận được khí tức oán niệm linh hồn toả ra từ lưỡi kiếm các cô vung lên.

"Những nữ võ sĩ đó, các cô ấy đang bảo vệ các nữ tử áo trắng kia sao?" Lily bất giác hỏi.

Yayoi Aya đi tới, đứng bên cạnh Lily, nói: "Các nữ tử áo trắng trên bích hoạ, là những sinh linh có trí tuệ sớm nhất, được Mẹ của Đại Thiên Thế Giới và Hỗn Độn Bản Nguyên cùng nhau ươm mầm, các cô ấy, là Ngự Nhất Tộc."

"Ngự Nhất Tộc?" Lily nhìn các nữ tử áo trắng này, luôn cảm thấy, sự ấm áp đó, sự bao dung và trí tuệ đó, khiến cô cảm thấy an tâm lại như đã từng quen biết.

"Ngự Nhất Tộc, hay còn được gọi là Nhất Tộc, vạn vật trên thế gian, đều do các cô ấy sáng tạo, các cô ấy không chỉ sáng tạo ra sinh linh, mà còn tham gia cùng Hỗn Độn Bản Nguyên, sáng tạo ra gió, lửa, lôi điện, băng sương, nham thạch, sao trời trăng sao... Còn các nữ võ sĩ bảo vệ các cô ấy, chính là chúng ta, tổ tiên của Nguyền kiếm cơ." Yayoi Aya nói.

Điều này, Lily gần như đã đoán được, những người mặc y phục xinh đẹp, động tác có hơi cổ xưa, ngây ngô, phóng khoáng chiến đấu trên những bức bích hoạ, giữa biển mây hỗn độn, chính là các Nguyền kiếm cơ đầu tiên.

"Thái Sơ Giới, từ khi Ngự Nhất Tộc ra đời, đã có vô số Bản Nguyên, có vạn vật, có chúng sinh, đã hình thành nên thế giới theo ý nghĩa thực sự, tên là Thế Giới Ban Sơ."

Lily từ từ đi vòng quanh vách động, nhìn từng cảnh tượng ghi lại Thế Giới Ban Sơ, bất giác cảm động trong lòng, thì ra, thân là Nguyền kiếm cơ, lại có cội nguồn cổ xưa như vậy, gánh vác vận mệnh nặng nề đến thế.

Chính giữa toàn bộ động đình, có một tế đàn giản dị.

Yayoi Aya đưa Lily lên tế đàn, trên tế đàn này, không có gì cả.

"Lily, chào mừng em trở về, chúng ta cùng nhau tham bái đi, nơi đây chính là cội nguồn của tộc chúng ta." Yayoi Aya nói.

"Ồ... nhưng mà, trên tế đàn này, không có gì cả." Lily nghi hoặc.

"Cội nguồn của tộc ta, từ rất lâu, rất lâu về trước, đã biến mất rồi, chỉ còn lại toà tế đàn trống rỗng này, cũng có lẽ, đây chính là vận mệnh cuối cùng của chúng ta không chừng."

Yayoi Aya quỳ xuống, bái lạy tế đàn trống không.

"Tế đàn không có gì sao? Tất cả, cuối cùng đều trở về hư vô sao?" Lily cũng quỳ xuống, cùng nhau thành tâm bái lạy.

"Kagami... Kagami..."

"Hửm?"

Lily chợt nhìn quanh.

"Chị Aya, chị có nghe thấy tiếng gì không?"

"Tiếng gì cơ?" Yayoi Aya nghi hoặc hỏi lại.

"Không, không có gì ạ..." Lily lắc đầu.

"Kagami... Kagami..."

Lily cảm thấy, dường như trên những bức bích hoạ, vô số bích hoạ Nguyền kiếm cơ đầu tiên kia, còn có sâu trong ngọn núi lớn này, vô số dao động linh hồn đang ngủ say, truyền đến từng cơn dao động oán niệm.

‘Xem ra, những dao động oán niệm kêu gọi mình, chính là đến từ trong ngọn núi này.’ Lily thầm nghĩ.

"Lily, em đã trải qua một chẳng hành trình xa xôi như vậy để đến được đây, chị đưa em đi nghỉ ngơi trước đã nhé, sau đó, chúng ta sẽ cùng nhau tổ chức nghi thức Nguyền kiếm cơ trở về cho em." Yayoi Aya nói.

"Nghi thức?"

"Không sai, mỗi một vị Nguyền kiếm cơ trở về, đều sẽ tổ chức một nghi thức."

Lily gật đầu.

Yayoi Aya đưa Lily, rời khỏi động đình này, ra khỏi sơn động, bước lên một con đường núi phiến đá nhỏ. Trong cơn mưa, hai người đến một ngôi nhà cổ trong núi, mời Lily tạm thời nghỉ ngơi, cư ngụ trong nhà cổ.

"Các chị em trở về đây, đều phải nghỉ ngơi một đêm trên núi trước, tên là Túc Dạ, Lily, khi em nghỉ ngơi xong, thì hãy đến động đình tìm chị nhé." Yayoi Aya đưa Lily đến nhà cổ xong, liền rời đi.

Lily hành lễ tiễn Yayoi Aya, cô quỳ ngồi trong nhà cổ, nhìn cảnh núi trong mưa, nơi đây, là lần đầu tiên đến, nhưng Lily lại cảm thấy có một cảm giác như ở nhà.

Lily chợp mắt một lát, chạng vạng, mưa bụi mịt mù, Lily đi ra khỏi nhà cổ, đi trên con đường đá trong núi.

Cô nhìn thấy, bên vách núi, trong một cái đình, có một người chị em Nguyền kiếm cơ, đang ở đó ngắm cảnh mưa.

Lily bước vào trong đình.

"Xin chào."

Người chị em Nguyền kiếm cơ kia có một mái tóc dài màu xám, dung mạo tú lệ, chỉ là có hơi thiếu huyết sắc.

"Em là Lily mới đến phải không?"

"A, vâng, xin hỏi chị là..."

"Chị là Reii." Nữ tử nói.

"Chị Reii, chị cũng thích mưa sao?"

"Chắc vậy, có lẽ, chị cũng không nhớ rõ nữa, nhưng mà, ký ức của chị khi đến đây, hệt như vẫn luôn ở đây ngắm mưa." Reii nói một cách phiêu diêu.

"Chị Reii này, chị từ đâu đến vậy? Bất Dạ Hải ở Đại Phạn Thiên sao? Hay là chư thiên nào khác?"

"Chị nghĩ, chắc là Đại Phạn Thiên chăng?"

"Chị Reii, ở Đại Phạn Thiên, còn có người thân, chị em nào không? Chị có bao giờ nghĩ, muốn ra ngoài xem một chút không?" Lily hỏi.

"Ra ngoài sao?" Loi từ từ xoay người lại, trong mắt loé lên một nét hoang vắng, "Ra ngoài là chuyện không thể nào đâu. Bọn chị không giống em, bọn chị vĩnh viễn không thể rời khỏi nơi này..."