Lily bước lên cây cầu nhỏ, chợt dừng bước, chỉ thấy dòng suối uốn lượn chảy về phương xa, dưới cơn mưa, trong sương, trên mặt suối nở đầy những đoá sen mờ ảo, bán trong suốt.
Những đoá hoa sen này, phảng phất như vừa tỉnh giấc mộng, nở rộ toả ra khí tức như những linh hồn mới khai sinh, vươn ra xa, tựa như dải ngân hà mưa bụi.
Nơi cuối dòng suối uốn lượn, nơi rất xa, là một ngọn núi lớn cao vút, xám xịt.
Lily bất giác say đắm trước cảnh mưa này, dẫu cho đã một đường chém giết mà đến đây, đứng trên cây cầu này, cô cảm thấy mình dường như đã quay về thời thiếu nữ ngây ngô, tâm thần đều được gột rửa.
Cơn gió ướt đẫm giữa cơn mưa ấy, mang theo một vẻ trong lành đến lạ. Ở nơi xa kia, những ngọn núi to lớn lại khiến người ta không khỏi say lòng.
Lily đi về phía đầu cầu bên kia, chỉ thấy đầu cầu bên kia, một nữ tử đội nón đang đứng, người khoác haori, vóc dáng yêu kiều.
‘Nử tử? Thái Sơ Địa này, tại sao lại có nữ tử?’
Lily có thể cảm nhận được khí tức sinh mệnh mỏng manh trên người đối phương.
Thế là cô dẫm lên cây cầu gỗ đẫm nước mưa, đi đến bờ bên kia. Chỉ thấy, nữ tử này vóc dáng cũng khá cao ráo, thân hình mang một nét duyên dáng làm động lòng người, nhưng lại toát ra một cảm giác bi thương khó hiểu.
"Xin chào, xin hỏi đây là đâu vậy?" Lily lễ phép hỏi, cô khẽ hành lễ, không hề cảnh giác. Trực giác mách bảo cô, nữ tử này không những không nguy hiểm mà ngược lại còn cho người ta một cảm giác rất thoải mái, thân thiết. Nhưng Lily lại không biết được tại sao lại có cảm giác này, lẽ nào, là vì bên hông cô ấy, cũng giắt một thanh kiếm bình thường mà cổ xưa chăng?
"Chào mừng trở về."
Giọng nữ tử dịu dàng, ung dung nói với Lily.
Chào mừng trở về?
"Xin hỏi... tại sao cô lại nói như vậy? Đây là lần đầu tiên tôi đến đây." Lily nghi hoặc, "Hay là, cô quen tôi?"
Nữ tử đội nón nói: "Tôi không quen cô, nhưng, tôi biết, cô là chị em của chúng tôi, đại thiên thế giới, chỉ có tộc của chúng ta, mới có thể đi đến được đây... Chào mừng cô về nhà, nơi đây, là cố hương của Nguyền kiếm cơ chúng ta."
"Cố hương của Nguyền kiếm cơ?" Lily bừng tỉnh, cô ở Thái Sơ Địa, một đường gian khổ, tàn sát, ở nơi thời gian gần như ngưng đọng, không biết đã đi bao nhiêu dặm đường, luôn men theo lời kêu gọi vô hình kia, không ngờ, thật sự đã tìm được nơi phát nguyên của Nguyền kiếm cơ?
Nói như vậy, nữ tử này cũng là Nguyền kiếm cơ? Lily cảm thấy hơi giống thật, nhưng lại cảm thấy, cũng không hẳn, khí tức của nữ tử này rất yếu, hẳn là thực lực không mạnh, nhưng mình không thể nhìn thấu cô ấy.
"Chỉ có chị em trong tộc chúng ta, mới có thể đi xuyên qua vùng hoang nguyên vô tận nơi các Hồn Thị lảng vảng. Các Bản Nguyên Chủ sẽ không đến đây, các sinh linh khác, dẫu thật sự có thực lực đó, có thể đi qua vùng hoang nguyên của Hồn Thị, cũng như vĩnh viễn không thể đi đến được đây. Nơi đây, là tận cùng của thời không." Nữ tử đội nón nói.
Lily gật đầu như hiểu mà cũng không: "Tận cùng của thời không..."
"Chỉ là, đã rất lâu, rất lâu rồi, không có chị em nào có thể đến đây cả." Giọng nữ tử, có vẻ hơi sa sút và bi thương.
Lily có thể tưởng tượng, Thái Sơ Địa sớm đã bị Thượng Thiên Ma chiếm giữ, Nguyền kiếm cơ còn bị toàn bộ Đại Phạn Thiên xem là kẻ thù truyền kiếp mà truy nã, tru sát, dẫu Bất Dạ Hải có các chị em Nguyền kiếm cơ khác, cũng không có cách nào đến được đây.
Lily bất giác ngẩng đầu nhìn ngọn núi lớn trong màn mưa bụi, bây giờ, đi qua cây cầu này, cô có thể cảm nhận rõ ràng, luồng oán niệm kêu gọi mình, chính là toả ra từ ngọn núi lớn đó.
"Bên dưới ngọn núi lớn đó, chính là nơi các chị em chúng ta cư ngụ vĩnh viễn." Nữ tử đội nón nói, "Mời đi theo tôi."
Nữ tử xoay người, nói với Lily: "Mỗi một Nguyền kiếm cơ, khi đến đây, chúng tôi đều sẽ dẫn cô ấy, vào trong ngọn núi lớn đó, đến cội nguồn của tộc chúng ta, đến lúc đó, cô cũng sẽ biết, ý nghĩa tồn tại của tộc chúng ta."
"Vậy thì, làm phiền cô." Lily cúi đầu hành lễ.
Nữ tử đưa Lily, đi dọc theo bờ suối.
Lily bất giác nhìn những đoá hoa sen mờ ảo, trong suốt trong màn mưa bụi.
"Đây là Mộng Tỉnh Hồn Liên. Trước khi chết, các cường giả tu hành đến cảnh giới nhất định, Chân linh của họ, có một khả năng rất rất nhỏ, sẽ sinh trưởng dưới dòng suối này, hoá thành Hồn liên và nở rộ." Nữ tử nói.
"Chân linh... nở rộ, lại đẹp đến nhường này sao, Hồn liên nở rộ, vậy bọn họ có cơ hội tái sinh không?" Lily hỏi.
"Không, bản thân sự nở rộ, chính là sự thăng hoa của sinh mệnh, Chân linh có thể nở rộ, sẽ tồn tại dưới một hình thức khác, mà không còn lưu luyến sinh mệnh nữa. Sinh linh bắt nguồn từ hỗn độn, cũng sẽ quay về với hỗn độn, cảm ngộ được luân hồi, mới có thể nở rộ, đây là, vẻ đẹp cuối cùng của các cường giả đã khuất."
Lily bất giác cảm thấy, những cường giả này, bất kể thực lực ra sao, Chân linh của họ đã ngộ ra, đó là một con đường hoàn toàn khác với con đường cô sắp đi, nhưng có lẽ, cũng là một Đại Đạo thực sự.
Cô dừng bước, lặng lẽ ngưng thần, chiêm ngưỡng sự triệt ngộ của Chân linh, vẻ đẹp cuối cùng này.
Trên đường đi, Lily thấy bên bờ suối, có một cặp chị em Nguyền kiếm cơ, đang làm thơ, uống trà trong đình.
"Các cô ấy, đều là Nguyền kiếm cơ sống ở đây sao?"
"Phải, các cô ấy ở đây, theo góc nhìn của cô thì, đã là vô số năm, đương nhiên, thời gian ở đây không có ý nghĩa gì cả."
"Vậy, các cô ấy không muốn ra ngoài sao? Ý tôi là... tôi thật sự rất thích nơi này, nhưng, cũng sẽ muốn ra ngoài xem thử chứ?" Lily hỏi.
Nữ tử đội nón chợt dừng bước, quay người chăm chú quan sát cặp chị em kia, "Ra ngoài, có lẽ sẽ vĩnh viễn biến mất."
"..." Lời của cô ấy, Lily có hơi không hiểu, nhưng nỗi bi thương mơ hồ, như vận mệnh trong giọng nói của cô, khiến Lily không thể hỏi thêm.
Hai người cũng không biết đã đi bao lâu, đúng như nữ tử kia đã nói, nơi đây là tận cùng của thời không, thời gian, không có ý nghĩa.
Lily đi theo nữ tử kia, đến một vùng nước cạn, một cây cầu cong uốn lượn, tựa như một sợi chỉ, thông đến ngọn núi lớn ở bờ bên kia.
Lily phát hiện, vùng nước cạn mênh mông vô tận này, lại có vô tận Mộng Tỉnh Hồn Liên đang nở rộ, hệt như đang đứng giữa một biển sao.
Khoảnh khắc này, thứ Lily cảm nhận được, là một sự đại triệt đại ngộ về linh hồn.
Từ bỏ cầu sinh, tự nguyện hoá thành luân hồi là một sự ngộ, kính sợ sinh mệnh, yêu thích tự do tự tại, sống không tranh với đời, cũng là một sự ngộ.
Sống cũng là ngộ, diệt cũng là ngộ, chỉ là những sự lựa chọn khác nhau, không phân cao thấp.
Thiện cũng là Đạo, ác cũng là Đạo, cũng là những sự lựa chọn khác nhau, không phân đúng sai.
Điều khác biệt, chính là ảnh hưởng của lựa chọn đó đối với sự vận hành của quy luật bản chất trong đại thiên thế giới, là thuận theo, hay là nghịch lại? Có thể lựa chọn, nhưng sự vận hành của đại thiên thế giới là vô tình, ngươi có thể đi ngược lại được bao nhiêu? Rồi có thể ảnh hưởng được bao nhiêu?
Lily thở sâu, theo nữ tử kia, đi qua cây cầu cong dài, đến chân núi, nơi đây có một sơn động, cửa động là một chiếc cổng Torii màu đỏ đơn giản, cổ xưa, treo hai chiếc đèn lồng hoa bình thường.
Cửa động, hai vị Nguyền kiếm cơ mặc Hòa phục trang nhã đang canh gác.
Từ trên người các cô, Lily cũng cảm nhận được một tia khí tức sinh mệnh yếu ớt, nhưng cũng không thể nhìn thấu. Điều này rất kỳ lạ, có thể sinh tồn ở Thái Sơ Địa, hẳn đều là những người có thực lực không tầm thường, nhưng tại sao khí tức sinh mệnh lại yếu ớt như vậy? Mà nếu đã yếu ớt như vậy, tại sao mình lại không nhìn thấu?
