Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Chương 03: Chuyến Tàu Địa Ngục - Chap 115: Hắc Vân Phi Bạch Tuyết, Nguyệt Dạ Miêu

Chap 115: Hắc Vân Phi Bạch Tuyết, Nguyệt Dạ Miêu

Chú mèo ấy chỉ to bằng một nắm tay, nhìn như mới chào đời. Lông của nó không có một sợi màu bạc nào, ngay cả ria của nó cũng màu đen tuyền. Ngoại lệ duy nhất là vùng lông mềm mại trên bốn chân của nó, có màu trắng như tuyết.

Chú mèo nhỏ nằm gọn trong góc lồng, kêu lên trong lúc ngủ. Thi thoảng lại lăn qua lăn lại, khiến cho người ta có cảm giác muốn thò tay vào và cưng nựng nó vậy.

Hành động tự nhiên ấy cho thấy rằng chú mèo này rất thư giãn, như xung quanh nó không có gì đáng lo vậy.

Nhưng khi Emily nhìn thấy chú mèo, những gì cô thấy không phải là 'đáng yêu'. mà là một khí tức kì lạ và dị thường của nó...

Khí tức ấy áp đảo ngược lại cô. Cô còn cảm nhận được nhiệt độ xung quanh chú mèo đã giảm đáng kể.

[Phát hiện Sinh vật Dị Thường, đang quét]

Giọng của Hệ Thống đã xác thực nghi ngờ của cô.

Lúc sau, một bảng trạng thái xuất hiện trước mắt cô.

[Hệ thống quét hoàn tất]

[Tên Sinh Vật: Nguyệt Dạ Miêu (chưa đặt tên)]

[Mức độ nguy hiểm: C (còn nhỏ - giống cái)]

[Phân loại: Tiểu Linh]

[Mô tả: Một tiểu linh với tiềm năng đáng sợ, thường sinh sống trong khu vực hẻo lánh, thường săn các Oán Linh. Thường tránh né các nơi có hoạt động của con người như thành phố hay lãnh thổ. Không có ý định tấn công con người, và chỉ phô ra kĩ năng khi đạt tuổi trưởng thành.]

Nhìn thấy bảng trạng thái, Emily ngưng lại, rồi hiểu ngay nguồn gốc của chú mèo đen này.

Trong cuộc sống hiện đại, thì những sinh vật 'thần thoại' hay quái vật thì đều được gọi là sinh vật "Dị Thường".

Mặc dù chú mèo nhỏ này thuộc về nhóm những sinh vật kia, so với những sinh vật đối địch với con người, thì chú mèo này đi theo kiểu "Tiểu yêu".

Đúng hơn là, trước thềm phát triển tiên tiến, thì người nước Yan từng gọi những sinh vật có trí thông minh hay sức mạnh phi thường là 'Yêu quái' hoặc 'Quỷ'.

Khác với những sinh vật có bản tính khát máu,.... tiểu yêu linh có nhiều chủng loại. Một số là có ác cảm với loài người, nhưng đa số bọn chúng đều giữ khoảng cách, tôn trọng lãnh thổ ở một mức độ tối thiểu.

Biết rằng bọn chúng không thể đối chọi lại với giống loài thống trị mặt đất là loài người. Thì bất cứ tiểu yêu linh nào với một chút trí thức sẽ chọn hạn chế đối đầu.

Chú Nguyệt Dạ Miêu này cũng là một trong số tiểu yêu linh hiền từ ấy.

Lịch sử của loài này từ xa xưa, xuất hiện trong ghi chép từ lúc con người còn đơn sơ.

Dù có kích cỡ rất nhỏ, những hắc miêu này sở hữu vô số kĩ năng bất thường, khiến cho bọn chúng nguy hiểm hơn về bề ngoài.

Nhờ vào tính cách ôn hoà lẫn khả năng săn Oán Linh của loài này mà con người thường chăm sóc bọn chúng trong nhà của mình.

Nhưng chăm sóc không có nghĩa là con người là chủ nhân của chúng. Loài Nguyệt Dạ Miêu vẫn là một giống yêu linh. Một loài... mèo. Nó không chấp nhận con người là chủ nhân của nó.*

Trong mắt những chú mèo này, thì mối quan hệ giữa chúng và con người là hợp tác và cộng sinh.

Rất nhiều các thợ săn mạnh mẽ đã thử và nuôi các yêu linh, huấn luyện chúng thành trợ lí. Một số đã thử với Nguyệt Dạ Miêu, nhưng tất cả đều thất bại.

Con người rất yêu thích sự đáng yêu và kĩ năng đặc biệt của chúng, nhưng cũng rất tôn trọng lòng kiêu hãnh của loài này.

Khi mà thành phố ngày càng phát triển, thì môi trường sống của loài này cũng giảm dần, và số lượng của chúng cũng suy giảm theo.

Trong khoảng thời gian này, một chú Nguyệt Dạ Miêu thuần huyết là một thứ gì đó quý hiếm mà vô số có mơ cũng không thấy được.

"Emily.. chú mèo nhỏ này, là món quà thứ ba của ta dành cho con."

Luo kang cười trong khi nói thêm: "Người ta thường bảo là mèo đen sẽ bảo vệ chủ nhân của chúng khỏi tà ma. Giữ chú mèo này bên mình, và con sẽ gặp được nhiều điều may đấy."

Trong khi ông nói, chú mèo bỗng cử động nhẹ, từ từ ngẩng đầu lên nhìn. Quanh sát xung quanh trong khi vẫn còn ngái ngủ.

"Thế nhưng.. vẫn khá tiếc."

Luo Kang thờ dài, "Vì vài lí do, thì chú mèo nhỏ này không sợ người và không cắn lại, nhưng nó rất ghét ai chạm vào nó."

Như muốn chứng minh, ông đưa tay ra, từ từ tiến lại gần đầu chú mèo.

Ngay khi tay của ông đến gần, đôi chân nhỏ của chú mèo nhấc lên, lùi lại từng bước để tránh né ông.

Nó lùi cho đến một góc của chiếc lồng trước khi dừng lại.

"Thật là một chú mèo khó chiều..."

Bất lực, Luo Kang thu hồi tay lại. Ông nhặt chiếc lồng lên và đặt nó xuống trước Emily.

"Meo...."

Chuyển động bất trợt làm chú mèo sợ hãi.

Nhưng khi Emily tiến lại gần hơn, nỗi sợ hãi của chú mèo đã biến mất.

Nó bắt đầu kêu lên nhẹ nhàng, chậm rãi đi về phía cửa lồng, meo về phía cô.

"...."

Mặc dù cô biết nó là yêu linh, nhưng khi đối mặt với một sinh vật đáng yêu đang vẫy đuôi trước mắt, thì Emily vô thức chĩa một ngón tay về phía nó.

Dưới sự bất ngờ của tất cả, chú mèo không hề phản kháng. Trái lại, nó trườn ra trước, lè chiếc lưỡi hồng ra để liếm ngón tay nhỏ của cô.*

"Nó không ghét bé kìa, Emily."

Hắc Emily quan sát chú mèo, đầy thích thú, và tò mò: "Tại sao nhỉ?"

"Hai khả năng."

Emily chậm rãi giải thích: "Đầu tiên, như cô từng nói, tôi cũng là sinh vật Dị Thường. Có lẽ nó xem tôi như đồng loại."

"Còn khả năng còn lại?" hắc Emily hỏi thêm.

Emily ngưng lại, rồi cười. "Còn khả năng thứ hai thì... có thể là do cô."

"Emi này, đừng quên là Nguyệt Dạ Miêu săn các dạng linh hồn. Và hiện tại thì cô như một con mồi trước mắt nó?"

Trong khi cô đang xoa đầu chú mèo nhỏ, Emily nói với tông giọng trêu chọc: "Có lẽ chú mèo nhỏ này nhận ra sự hiện diện của cô... và xem cô như thức ăn dự trữ."*

"....(눈_눈)"

Nghe thấy vậy, hắc Emily lập tức xịu mặt xuống, mất hết cảm hứng đề cưng nựng chú mèo này.

"Emily, có lẽ là chú mèo này rất thích con, nghĩa là nó xem con như chủ nhân vậy."

Luo Kang nhìn chú mèo ngoan ngoãn trước mặt và cười: "Tại sao con không đặt tên cho nó đi?"

"Tên sao..."

Nghe thấy vây, Emily rơi vào suy tư.

"Vậy hãy gọi nó là Đen* đi, rất dễ nhớ."

Hắc Emily thì thầm nhỏ: "Đen,.... cái tên này dễ gọi thật."

"Tôi không nghĩ là nó ổn, tên này phổ thông quá."

Emily lắc đầu, từ chối ý kiến.

"Meo~"

Chú mèo xoa đầu vào tay cô, rồi lật người lại, cho cô nhìn thấy chiếc bụng của mình.

Vùng bụng là vùng nguy hiểm của vô số sinh vật. Khi mà mèo hay chó cho bạn nhìn thấy lẫn chạm vào nó, nó có nghĩa là chúng rất tinh tưởng bạn.

Nhìn vào bốn chiếc tất chân trên lông đen của chú mèo, Emily bỗng nghĩ ra một ý tưởng.

"Bạch Tuyết, Hắc vân... vậy ta sẽ gọi mi là.... Phi Tuyết*."

Cô nhẹ nhàng sờ vào chiếc bụng của chú mèo trong khi nghĩ về tên gọi.

"Meo~~"

Chú mèo kêu lại trong thoả mãn, như là đồng ý với cái tên kia.

"Phi Tuyết sao? không tệ..."

LUo Kang gật đầu đầy hài lòng.

Do nó là một chú mèo cái, một cái tên nghe nữ tính rất hợp với nó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

(*) Tôi yêu mèo. (*)Paimon ref , lets go (*) Phi Tuyết - ban đầu là do bên trung tôi đọc nó là mây đen trên tuyết trắng, như là tên chap ấy, nên cái tên của con mèo là đi trên tuyết, mà bên tiếng anh lại không có idiom hay tên nào hợp, nên tôi dịch thành Phi Tuyết, vì sẵn hợp với mèo cái luôn.