Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Chương 03: Chuyến Tàu Địa Ngục - Chap 120: Vạn Kiếp Tử

Chap 120: Vạn Kiếp Tử

Karon từ từ tiến lại gần Phi tuyết.

Nó dơ tay ra, cô gắng bắt lấy chú mèo đen đầy bạo lực.

Phi Tuyết vẫn luôn ngủ từ nãy đến giờ, nhưng giác quan sắc bén của con mèo đã cảm nhận được ý đồ xấu của Karon.

Nó mở mắt ra. Nhìn thấy bóng dáng kì lạ trước mắt, con mèo nhanh chóng lùi lại, nhảy xuống sàn và chạy đi chỗ khác.

Ngay khi con mèo bắt đầu chạy, tên nhóc kia đã rất hứng khởi. Nó chạy theo sau con mèo, cố gắng bắt kịp nó.

Một thằng nhóc cố gắng đuổi một con mèo trong phòng học chật chội.

Con mèo nhỏ liên tục chạy, sự nhanh nhạy của nó vượt xa lẽ thường. Không đời nào một tên nhóc có thể bắt nó được.

Nên tên nhóc kia bắt đầu nghĩ.

Phòng học này không rộng lắm. Để mà dồn một con mèo vào góc thì dễ như bỡn.

Thế là Karon chạy chậm lại, cố lùa Phi Tuyết về một góc.

Mặc dù Phi Tuyết là một tiểu linh, nếu so về trí khôn , thì không đời nào một chú mèo có thể thông minh hơn con người được. Sớm thôi, chú mèo ngày càng bị dồn vào chân tường.

Nhìn thấy con mèo bị mắc kẹt mà không còn đường thoát, tên nhóc kia càng khoái chí hơn, tiến lại gần, dơ tay ra một cách nhàn nhã.

"Heh heh, con mèo hư này, sao không để ta chơi với ngươi một chút chứ...."

Lẩm bẩm những lời kinh tởm, tay của tên nhóc dần tiến lại gần Phi Tuyết hơn.

"Gừ...."

Lông của Phi Tuyết dựng hết lên. Rõ ràng là con mèo đang rất sợ hãi.

Nó cứ gầm gừ, cố gắng đuổi tên nhóc kia đi.

Nhưng Karon không có ý định dừng lại.

"Bà chị Emily đã ghét ta rồi, đến cả mi cũng dám ghét ta sao?"

Tên nhóc khịt mũi rồi tiếp tục tiến lại gần hơn.

"Méo!"

Ngay khi tay của tên nhóc chạm vào con mèo, Phi Tuyết kêu lên một tiếng và ngay lập tức giương vuốt cào vào tay của tên nhóc.

Ngay lập tức, năm vết cào đỏ hoe xuất hiện trên tay thằng nhóc.

Dù còn nhỏ, nhưng Phi Tuyết vẫn là một tiểu linh. Sức mạnh hiện tại của nó có thể không thể gây sát thương chí mạng cho tên nhóc, nhưng để lại vài vết sẹo thì vẫn dư thừa.

"Á.."

Nhìn thấy vết rách trên tay mình, Karon cảm nhận được sự đau đớn của nó.

Nó khóc một tiếng, nước mắt chảy dài.

Dần dà, đau đớn chuyển hận thù.

"Con mèo chết tiệt, chết đi!"

Tên nhóc gào lên. Nó nhặt một chiếc ghế nhỏ ở góc phòng và vung xuống Phi Tuyết đang nằm trong góc.

Bịch!

Ngay lúc đó, một cánh tay mảnh mai chụp lấy tay Karon.

"Ai?"

Tên nhóc quay đầu lại, nhìn thấy Emily đang đứng ở đó.

Khuôn mặt vô cảm của Emily nhìn chằm chằm vào nó.

Mặc dù cô nhìn rất bình tĩnh, nhưng thâm tâm của cô thì khác.

"Chị... thả tôi ra."

Sợ hãi vuột qua mắt của Karon. Nó giật cánh tay của mình, nhưng không cách nào thoát khỏi được sự khống chế của Emily.

Mặc dù Emily nhìn nhỏ nhắn với mỏng manh, thể chất vật lí của cô đã chạm mốc mười điểm, ngang với một người trưởng thành.

Với chừng này sức lực thì tên nhóc kia không bao giờ thoát được.

"Có vẻ là ngươi vẫn chưa học được bài học nhỉ. Chỉ khi bị trừng trị thì ngươi mới hiểu tôn trọng là cái gì."

Giọng của cô lạnh như băng.

Trước kia, dẫu cho karon có gây nên bao nhiêu rắc rối đi chăng nữa, như là ăn cắp đồ của nhà Luo hay phá hỏng chiếc bảng của Lin Yue, thì nó vẫn chỉ là vấn đề vật chất. Tệ nhất thì nó sẽ phải đền tiền.

Nhưng ngay lúc này thì tên nhóc kia dám mạnh tay với Phi Tuyết. Cái đó đã vượt quá sức chịu đựng của Emily.

Emily trong vô thức đã coi chú mèo là bạn đồng hành của mình. Và bất cứ ai làm hại bạn đồng hành của cô... đó là thứ mà cô không bao giờ chấp nhận.

Thế là, cô siết chặt tay của tên nhóc. Nó khóc thành tiếng, chiếc ghế trên tay rơi mạnh xuống đất.

Emily biết là lí lẽ với tên nhóc này là vô dụng. Hơn nữa, cô cũng không rảnh làm điều đó.

Những gì cô bé muốn làm bây giờ là dạy cho tên nhóc một bài học đáng đời, khiến nó không bao giờ quên được.

"Lin Yue, quay đầu sang chỗ khác đi. Đừng nhìn."

Cô vẩy tay về phía Lin Yue, ra hiệu cho cô quay về phía bức tường.

"Ờm.. được thôi chị Emily..."

Lin Yue ngay lập tức nghe theo, ngoan ngoãn quay đầu đi chỗ khác.

Ngay khi chắc chắn Lin Yue đã nghe theo, Emily quay lại. Nắm lấy cổ của tên nhóc, cô nhấc bổng nó lên.

"Ngươi... mỗi khi ngươi chửi thề, ngươi luôn bảo là 'chết đi'. Nếu ngươi thích kẻ khác chết như vậy... vậy ta sẽ cho ngươi trải nghiệm cái chết xem như nào."

Trong khi cô nói, Emily dơ cánh tay nhỏ nhắn của mình lên, cô đọng một bóng nước nhỏ.

Cô cẩn thận điều khiển nó, đầu tiên là tạo hình cho nó thành một miếng che mắt, khiến tên nhóc không thấy gì sắp xảy ra.

Sau đó, cô ngưng tụ một chiếc dây làm từ nước và buột chặt tên nhóc.

"Mm... thả tôi ra..."

Karon cảm thấy lạnh khắp người, cơ thể của tên nhóc cứng đờ.

Nó vùng vẫy, nhưng nỗ lực của nó vô dụng, nó vẫn bị trói chặt.

Với khả năng hiện tại của Emily, thì cô đã thành thạo điểu khiển nguyên tố hơn kiếp trước nữa.

Ngay cả sinh vật Dị Thường còn không thoát khỏi mấy cái dây nước này, thì một tên nhóc có thể làm gì cơ chứ?

Sau đó cô tạo thêm nước, phong ấn tai, mũi và miệng của tên nhóc.

Ngay lúc này, Karon không thể thở được.

Bóng tối che phủ tầm mắt làm tên nhóc khiếp hãi.

Nó muốn hét lên, nhưng dòng nước trên miệng nó đã lu mờ đi mọi âm thanh xuyên qua.

Ngay lúc này, thở thôi cũng là một may mắn với nó.

Mỗi phút trôi qua, mỗi khi nó sắp ngạt thở mà ngất đi, Emily sẽ cho nó thở lấy một cái, khiến cho nó tỉnh lại, rồi lại làm cho nó ngạt thở một lần nữa.

Dưới sự kiểm soát của Emily, tên nhóc sẽ không bao giờ chết. Chỉ lơ lửng giữa không trung trong sự giày vò của việc ngạt thở.

Ngay cả Hắc Emily cũng bất ngờ trước hành động của Emily.

Emily đặt tên cho cái này là... Vạn Kiếp Tử.

'Hình phạt' của Emily kéo dài trong nữa tiếng.

Trong ba mươi phút đó, tên nhóc đã trải qua hàng trăm cái 'chết'. Mỗi khi nó gặp cửa tử, Emily kéo nó trở về từ cõi chết, ép nó phải chịu đựng thêm.

Sự hành hạ tinh thần lẫn thể xác làm tên nhóc đờ đẫn. Ngay lúc này, những gì nó muốn là giải thoát.

Sự trừng phạt nặng nề đã bị ngừng lại vì một tiếng mở cửa.

Cửa phòng học đã được mở ra bởi một người phụ nữ trung niên lạ hoắc.

Ngay khi cô ta xuất hiện, Emily ngay lập tức thu hồi toàn bộ nguyên tố của mình, thả tên nhóc xuống sàn.

Nếu không vì sự đột ngột này, thì Emily có thể kéo dài sự tra tấn này tận hai tiếng.

Người phụ nữ kia lao đến, la lên trong nhặt tên nhóc vào lòng mình.

"Con.. con trai yêu quý của ta!... ai dám bắt nạt nó?!"

Nghe thấy cô ta, hai mắt của Emily nheo lại.

Ngay lúc đó, một hầu gái cũng đi theo sau.

Emily ra hiệu và hỏi nhỏ.

Nghe được từ hầu gái, Emily biết rằng người phụ nữ trước mặt này là ai.

Vậy ra là Cheng Libei không chỉ đến thăm cùng với con trai mình.

Vợ anh ta, người phụ nữ trước mặt này, cũng đi với họ.

Cô ta đã bị kẹt xe, bị tách rời khỏi chồng và con mình.

Chỉ mới vài phút trước cô ta đã đến dinh thự nhà Luo. Không tìm được con trai của mình, cô ta xông thẳng vào phòng học, tạo nên cảnh tượng này.

"Haizz..."

Biết được thân phận của cô ta, Emily nhẹ nhõm.

Cô biết rằng mọi chuyện sắp rối ren lên rồi

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tạm thời tôi sẽ là chậm tiến trình của bộ này để tập trung một chút cho project còn lại, có lẽ sẽ ra chap không đều hơn