Chap 106: Mua Sắm
Sau khi phân vân một lúc thì Emily đã chốt cho bản thân thêm 2 món đồ khác
Thứ đầu tiên mà cô bỏ 2000 điểm ra để mua là một nâng cấp của Chiếc Nhẫn Không Gian.
[Nhẫn Không Gian Sơ Cấp]
[Cấp Vật Phẩm: 2]
[Mô tả: Chiếc nhẫn không gian có thể chứa đến 3m² tổng diện tích, nhưng không thể chứa sinh vật sống và các vật dụng phân hủy được.
[Nâng cấp tiếp theo: 5000 điểm Dị Thường]
Khi mà ngày càng nhiều vật dụng linh tinh chồng chất trong chiếc nhẫn nhỏ bé của Emily thì cô đã quyết định nâng cấp nó.
Nên cô đã ngay lập tức nâng cấp mà không do dự, phòng trường hợp bất trắc có thể diễn ra.
Vật phẩm thứ hai là một mặt dây chuyền nhỏ được chạm khắc hồng ngọc.
[Gương Sinh Mệnh (Đạo)]
[Cấp vật phẩm: 3( không thể nâng cấp)]
Mô tả: Chiếc gương bảo vệ trái tim của người đeo nó, được phù phép bằng ấn chú truyền thống của Đạo Giáo. Khi người đeo bị tấn công bất ngờ, nó có thể hấp thụ phần lớn đòn tấn công.]
[Điểm cần có: 3000 điểm]
Một vật thiên về phòng thủ, thứ mà Emily đang rất cần ở hiện tại.
Ở khoảng tấn công thì Emily đã có Hồng Hỏa lẫn khả năng điều khiển nguyên tố. Nhưng về khả năng phòng thủ thì cô hầu như không có.
Khi còn ở trong trạm Địa Ngục, cô phải tránh né đòn tấn công bằng tất cả sức lực của mình. Nếu cô bất cẩn dù chủ một chút thì cô sẽ lập tức mất khả năng chiến đấu.
Mù quáng né tránh chưa bao giờ là giải pháp lâu dài của cô. Luôn sẽ có những kẻ địch nhanh hơn cô. Nên chiếc Gương Sinh Mệnh, thứ có thể hấp thụ sát thương, là công cụ đắt lực của cô.
"Mà nhắc mới nhớ... trong kiếp trước lẫn kiếp này, mình chưa bao giờ chạm mặt với Đạo Giáo nhỉ... tự hỏi là bọn linh mục bên đó đang âm mưu gì nữa."
Cô đeo mặt dây chuyền lên cổ mình rồi đóng bảng Hệ Thống.
Hiện tại cô chỉ còn 900 điểm Dị Thường. Không đủ để mua thứ gì đáng giá nên cô quyết định tiết kiệm chúng.
Chuyến Tàu Vô Tận lần này đã giúp cô thu hoạch được kha khá điểm. Với tiến độ như này thì sẽ không lâu trước khi cô lấy lại được sức mạnh hoàn chỉnh của mình.
Sau khi giải quyết các chuyện cá nhân, Emily xỏ đôi dép tai thỏ dưới chân rồi nhảy xuống giường, có ý định đi ra ngoài ngắm ngía.
Khi đó, cửa phòng bệnh mở ra, và một người rất quen thuộc của Emily bước vào.
"Tiểu Thư Emily.... tạ ơn chúa, cô đã tỉnh rồi."
Người đến thăm lần này không ai khác ngoài chú Yang, Quản gia trưởng của nhà Luo.
Mặc dù nhìn ông vẫn nghiêm chỉnh như mọi ngày, nhưng vầng thâm dưới mắt đã nói lên sự lo lắng của ông.
Sau đó, dưới sự bất ngờ của Emily, chú Yang cúi đầu và thực hiện một động tác thứ lỗi kiểu Đạo.
"Trong vòng một tháng mà tôi đã để tiểu thư gặp nguy hiểm đến hai lần.... đây là sự bất cẩn trong nhiệm vụ của tôi."
Lời nói của ông chứa đầy sự hối lỗi.
Đúng thật, ngay khi ông nhận được tin dữ, chú Yang đã ngay tức khắc lao đến hiện trường và trợ giúp các lực lượng cứu trợ giải cứu Emily.
Nhưng nhìn cô vướng phải hai vụ tai nạn liên tiếp khiến ông vẫn hối hận.
"Thiên Tai và Tai Nạn Khó Đoán... số đã định thì cháu cũng không thể tránh né được. Làm sao mà cháu có thể đổ lỗi cho chú chứ?"
Emily từ tốn lắc đầu và nhẹ nhàng nói: "Ai mà có thể đoán được là Đoàn tàu sẽ gặp sạt lở cơ chứ? Chú không cần phải tự trách bản thân."
Sau đó, cô đỡ chú Yang dậy và ngưng ông tiếp tục xin lỗi.
Theo một khía cạnh khác, hiện tượng Dị Thường cũng khá giống Thiên Tai vậy.
Sự xuất hiện bất thình lình, nếu bạn bị dính vào chúng, thì cũng không có gì đáng trách cả. Emily chưa bao giờ là kẻ đổ lỗi cho số phận cả.
Giúp chú Yang bình tĩnh, Emily khẽ hỏi, "Chú Yang, chị Aya ra sao rồi à?.... và những người còn lại nữa? Họ có ổn không?"
"Aya vẫn đang... hôn mê sâu. Thương tích của cô ấy là quá lớn. Bác sĩ đã bảo rằng cô đã bị các mảnh vỡ của kính đâm vào trong khi đoàn tàu bị lật, mất quá nhiều máu nên hiện trong trạng thái nguy cấp."
Chú Yang lắc đầu, mắt đầy buồn bã.
Mặc dù Aya là cấp dưới của ông, đó là sự thật. Thì chú Yang đã luôn coi trọng sự nghiêm túc lẫn ân cần của cô trong công việc. Đối với ông, cô như con gái của ông vậy.
Emily khẽ gật đầu.
Cô biết là thương tích của Aya không phải là do "mảnh gương" nào hết, mà là vết cắn của Kiến Quân Đội Styx...
Che giấu sự thật của hiện tượng lần này bằng cách này chỉ là một phần của Địa Ngục.
"Còn những người sống sót khác..."
Chú Yang ngưng lại trước khi nói tiếp, "Thương tích của họ cũng nghiêm trọng không kém, họ vẫn đang hôn mê, nhưng hầu hết đã qua trạng thái nguy kịch."
"Phép màu là có thật..."
Emily thở dài đầy mãn nguyện.
Sau đó, giãn cơ đầy lười biếng, cô bảo, "Chú Yang, con muốn gặp chị Aya."
Lời nói của cô khiến chú Yang do dự.
Ông cảm giác được nhân cách của cô đã thay đổi một ít
Trước đó cô khá "nhân từ" và "nhút nhát", cô bây giờ rất quyết đoán, và trong lời nói của cô còn có một ít "quyền lực" .
Lời yêu cầu của cô bé khá đơn giản, nhưng lại ẩn chứ sự tuyệt đối khiến chú Yang cảm thấy khuất phục
Sau hai giây im lặng, chú Yang lấy lại bình tĩnh.
Ông gật đầu, mở cửa phòng bệnh và nghĩ thầm trong đầu:
"Tiểu thư Luo đã trưởng thành hơn một chút rồi... đó là điều tốt."
Phòng bệnh của Aya nằm kế bên phòng Emily.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô hầu gái, Emily nhẹ nhàng ôm lấy bàn tay của cô hầu gái mà không nói gì.
Trong khu sảnh nhộn nhịp của bệnh viện, Emily im lặng trong chốc lát rồi nói với chú Yang, "Chú Yang, cháu muốn về nhà."
Quản gia Yang do dự một lúc rồi đồng thuận.
"Sáng nay các bác sĩ đã bảo tôi là cơ thể của tiểu thư vẫn ổn, chỉ cần tẩm bổ một ít là đủ. Về nhà ngay lúc này cũng không quá tệ."
"Nhưng một khi ở nhà, tôi muốn tiểu thư phải hứa với tôi hai điều: tiểu thư phải ít ra ngoài hơn, và ở nhà nhiều hơn để tĩnh dưỡng."
Ông nói trong khi dơ lên hai ngón tay.
"Tại sao lại vậy?"
Emily ngiêng đầu đầy thắc mâc.
"Hai nguyên nhân."
Chú Yang giải thích: "Đầu tiên là thành phố Mo dạo này không được yên bình cho lắm. Gần đây đã có rất nhiều vụ như này diễn ra... ở nhà là an toàn nhất."
Nghe được điều này, Emily xị mặt xuống một ít.
Cô cảm nhận được việc Chú Yang biết nhiều hơn một thứ.... nếu không thì ông đã không nói đến chữ "yên bình". Sau cùng thì, trong mắt người thường thì thế giới hiện tại đang rất yên bình mà.
"Và nguyên nhân thứ hai..."
Giọng của Chú Yang xen lẫn suy nghĩ của cô.
Trên khuôn mặt nghiêm nghị của ông bỗng xuất hiện một nụ cười hiếm thấy.
"Ngày mốt thì cha mẹ của tiểu thư,ông chủ Luo Kang và bà Elith Mi sẽ quay lại và tổ chức sinh nhật cùng tiểu thư."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
