Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 3

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 148

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2505

Chương 03: Chuyến Tàu Địa Ngục - Chap 110: Ai Đó Lại Để Mắt Đến Mình Rồi....

Chap 110: Ai Đó Lại Để Mắt Đến Mình Rồi....

"Haizzz"

Nhìn những thành viên hội đồng rời đi, Lão quân phục thở một hơi dài.

"Tôi cảm thấy là thời gian của chúng ta sắp hết rồi lão He à. May thay, lần này có ông hỗ trợ tôi, không thì yêu cầu lần này sẽ kéo dài cả tháng mất. Cảm ơn ông rất nhiều."

Ông ta đặt xấp tài liệu xuống, ngồi bệt xuống ghế và xoa thái dương.

"Không cần phải khách sáo đâu"

Lão khom lưng đập cây gậy của mình, hít một hơi thuốc lá dài, rồi bình thản nói, "Khi trước, ông cứu tôi khỏi mớ xác chết kia. Nếu không có ông lúc đó, thì He An tôi bây giờ không đứng đây đâu. tôi nợ ông một mạng. Và tôi sẽ làm mọi thứ để báo đáp."

Nghe thấy lời đó, Lão quân phục im lặng một thoáng, rồi khẽ lắc đầu.

"Thế hệ già chúng ta cũng sắp đến tuổi rồi. Đành phải dựa vào thế hệ tương lai sau này..."

Tông giọng ông ta khác đi, rồi nhẹ nói. "À phải rồi, Tôi có nghe rằng thằng lớn nhà ông, Helix..."

"Chết rồi."

Lão khom lưng xua tay, lạnh lùng nói, "Tiểu Ning nhà tôi đã bảo rằng thằng kia đã chết trong một hiện tượng Dị Thường. Thằng khốn đó... phá hỏng thanh danh nhà He vô số lần. Tôi đáng lẽ ra phải trục xuất hắn từ lâu rồi, thay vì đợi đến khi hắn 20 tuổi để quết định."

Nhìn thấy Lão khom lưng bực bội phàn nàn, Lão quân phục lắc đầu bất lực.

"Con gái tốt hơn, hiểu chuyện hơn."

Lão khom lưng thở dài một tiếng. Ông ta năn ra một nụ cười rồi hỏi: "Lão Luo, cháu gái nhà ông bây giờ phải 16 tuổi rồi nhỉ? Khi nào thì ông mới cho tôi gặp con bé?"

"Cho ông gặp á? Tôi còn chưa có diễm phúc."

Lão quân phục cười cay đắng. "Tôi thậm chí còn không nhớ tên hay mặt con bé rõ ràng nữa..... hình như con bé tên Emily thì phải."

"Emily... Emily Luo... một cái tên đẹp đấy. Nghe thật yêu kiều."

Lão khom lưng phủi tàn thuốc đi.

"Thằng Ning nhà tôi cũng đến tuổi kết hôn rồi. Không chừng chúng ta sắp xếp cho bọn chúng gặp nhau?"

Ý nghĩa trong lời nói của ông ta quá rõ ràng, ông ta muốn sắp xếp một mối quan hệ với nhà Luo.

Trong mắt thế hệ trước, quan hệ thông gia là bình thường. Một khi đã liên kết hôn nhân, thì mối quan hệ và lợi nhuận của hai bên đều thêm khăng khít.

"Ừ thì..."

Lão quân phục xịu mặt xuống. Một lão già dành cả đời mình trong quân đội, thì suy nghĩ của ông đã nhìn thấu He An. Ông không thích hi sinh sự hạnh phúc của con cháu mình cho những mối quan hệ đó.

Ông ta đã định phản đối. Nhưng khi ông ta nhìn thấy mong chờ viết lên mặt He An, lời nói kẹt trong họng ông.

"Được thôi. Nếu tôi không bận, thì tôi sẽ sắp xếp. Nhưng hãy tôn trọng cảm xúc của tụi nhỏ. Là thế hệ đi trước, chúng ta không được can thiệp." Lão quân phục thở dài.

"Được! Được!"

Lão khom lưng vỗ tay, gật đầu đầy hài lòng.

"Chốt kèo nhé!"

----------------------------------------------------------------------------------------------

"Hắt xì!"

Cách vị trí kia vài trăm cây số, Emily bất thình lình hắt xì trên sofa.

"Có ai đó nhắc đến mình sao? Emi, cô đang giở trò gì đúng không? định bày mưu tính kế sao?"

Cô vô thức nghĩ về Hắc Emily.

"Không phải là tui!"

Hắc Emily làu bàu, "Nếu tui muốn chơi khăm bé, thì bé cũng chả biết được đâu..."

"Ừ thì... cũng đúng."

Emily sụ mặt, phân vân. "Vậy ai đang gọi tên mình?"

"Chị Emily? có chuyện gì sao?"

Ngay lúc đó, một giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng cắt ngang suy nghĩ của cô.

Là người bạn mới của cô, học sinh gương mẫu Lin Yue.

Cả hai đều đang ngồi trên ghế sofa, trò chuyện vui vẻ.

"Có phải là em làm mấy thứ này phức tạp quá không? hay em làm chị khó chịu?"

Lin Yue dùng cánh tay máy gãi đầu, nhìn rất ngốc nghếch.

'Không, không... Chị chỉ vừa mất tập trung một chút thôi. Mình nói tới đầu rồi nhỉ?"

Emily nhanh chóng lắc đầu, thúc giục Lin Yue tiếp tục nói.

Trong khi cuộc họp hội đồng thành phố Mo đang diễn ra, thì Emily và Lin Yue cũng trao đổi rất nhiều.

Từ chỗ Lin Yue, Emily biết được Tập Đoàn Lưu Hà gần đây bắt đầu phát triển vũ khí "đặc biệt", hẵn là để chống lại những sinh vật "đặc biệt".

Tất nhiên, những sinh vật "đặc biệt" đó là sinh vật Dị Thường.

Nhưng vì an toàn, Tập đoàn Lưu Hà đã loại Lin Yue ra khỏi những dự án này. Nói cách khác, Lin Yue không có kinh nghiệm đối đầu trực tiếp với Dị Thường.

Vậy tại sao Lin Yue được ra lệnh tạm nghỉ? Nó có liên quan đến nghiên cứu của cô.

Lin yue là một thiên tài, bức phá trong ý tưởng của cô. Cô tin rằng không chỉ Tập đoàn Lưu Hà, mà toàn bộ công nghệ vũ khí của nước Yan đã đi sai hướng. Tiếp tục như vậy sẽ để lại hậu quả khôn lường.

Chính vì vậy, cô bác bỏ hoàn toàn hệ thống vũ khí bấy giờ và xây dựng một mô hình vũ khí mới dựa trên ý tưởng của cô gọi là "Công nghệ lượng tử".

Theo lẽ thường, thì ý tưởng của cô bị phản đối ngay lập tức. Tập Đoàn Lưu Hà không thể mạo hiểm, hoặc phó mặc tương lai của công ty trong tay một cô bé vị thành niên.

Tập Đoàn muốn Lin Yue tiếp tục nghiên cứu như thường. Nhưng cô bé quá cứng đầu. Cô chỉ tập trung nghiên cứu Công nghệ lượng tử, không thèm để mắt đến thứ khác.

Sau cùng thì, Luo Kang, lãnh đạo của Tập Đoàn Lưu Hà, và là cha của Emily, không còn lựa chọn nào khác. Ông cho Lin Yue tạm nghỉ và gửi cô đến bên Emily trong một thời gian. Hi vọng rằng thông qua sự gần gủi, Lin Yue sẽ mềm lòng, và Emily sẽ có thêm một người bạn.

"Haizzz.... Chị Emily, giả thuyết của em đúng mà. tại sao chú Luo Kang không tin em cơ chứ?"

Lin Yue cúi đầu, tâm trạng cô xấu đi.

Đối với Emily thì cô bé này.... kì lạ.

Những cô bé độ tuổi của Lin Yue thì thường nói về tiểu thuyết hoặc phim ảnh. Những đứa xã giao nhiều thì còn nói về game và truyện nữa.

Nhưng Lin Yue thì sao? Cô bé đi thẳng vào đề tài khoa học. Và tệ hơn hết là, Emily chả hiểu cái mô tê Lin Yue đang nói gì cả.

Cô bé thi thoảng sẽ nhét thêm công thức toán vào từng câu. Ai mà hiểu cho được?

Trước khi Lin Yue định nói thêm một tràng dài, Emily nhanh chóng cản cô lại.

"Lin Yue, để chuyện này khi khác đi. bây giờ thì mình đi ăn đi."

Không chần chừ, cô nắm lấy bàn tay nhỏ của Lin Yue và phóng thẳng đến phòng ăn.

Bình thường thì, cô có thể lắng nghe những ý tưởng kì quái của Lin Yue. Nhưng hôm nay thì không, cô gái nhỏ hôm nay chỉ muốn ăn.

Cô phải nhanh chóng ăn, rồi nghĩ cách để đối mặt với "Cha mẹ" của cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!