Chap 108: Lin Yue Và Tập Đoàn Lưu Hà
Nửa tiếng sau, Emily quay trở lại ngôi nhà của mình.
Quản gia Yang thong thả dìu Emily xuống xe và dẫn cô vào dinh thự.
Những hầu gái, như mọi khi, đứng đợi gần cửa. Khi họ nhìn thấy Emily, họ kiềm nén mong muốn cưng nựng cô bé nhỏ này, nhưng họ biết rằng cô vừa trải qua một tai nạn kinh hoàng và hiện đang rất mệt mỏi.
Hiểu được sự nặng nề ấy, họ đứng tại chỗ.
Ngay khi tiến vào dinh thự, Emily nhận thấy đôi giày trắng nhỏ gọn trên thảm. Nó khá nhỏ, có lẽ thuộc về một cô bé như cô.
Sau đó quản gia dắt cô đến phòng học. Ông từ từ mở cửa và nhẹ nhàng bảo, "Tiểu thư Emily cứ thoải mái nói chuyện với tiểu thư Yue nhé. Tôi sẽ đi chuẩn bị bữa trưa cho cả hai."
Nói xong, quản gia rời đi.
"Lin Yue....."
Nhìn thấy cái tên trên cửa, mang một vẻ đẹp khác lạ, Emily chậm rãi bước vào phòng.
Tuy nhiên, không gian trong phòng làm cô bất ngờ.
Trên bàn học là một cô bé nhỏ nhắn, khoảng độ 15-16 tuổi, với mái tóc đen nhánh cùng một đôi kính nhỏ làm cô dễ thương hơn bao giờ hết.
Đôi chân nhỏ của cô đung đưa trong khi cô đang chú tâm vào quyển sách có tiêu đề: Học Thuyết Lượng Tử Hạt Nhân. Cô chú tâm vào quyển sách đến mức không nhận ra Emily đã vào phòng lúc nào.
Khuôn mặt của cô có phần sắc xảo cùng với đôi mắt vàng óng, gợi lên cảm giác cô như một vị minh tinh xa vời tuyệt đẹp. Ngoại hình của cô mang vẻ đẹp khó ai sánh bằng (ngoại trừ Emily).
Nhưng thứ làm Emily bất ngờ hơn cả không phải là ngoại hình của cô, mà là thiết bị kì lạ nằm trên vai cô.
Cô bé tên "Lin Yue" này có một mảnh kim loại nhìn như giáp vai nằm trên vai cô, gắn liền với nó là một cánh tay máy dài.(*)
Cánh tay máy kia được làm hoàn toàn bằng kim loại, bọc bằng một lớp bạc không rỉ sét. Nó không hề để lộ những dây mạch loằng ngoằng hay phụ kiện đính kèm rắc rối, nó nhìn gọn gàng đẹp đẽ.
Dưới sự khéo léo của Lin Yue, cánh tay cho thấy sự linh hoạt bất ngờ. Cô cẩn thận dùng nó lật từng trang sách trong hai tay còn lại viết một thứ gì đó.
"Thú vị à nhen...."
Tò mò dâng cao, Emily quan sát cô bé trước mặt mình và lục lọi kí ức của bản thân để tìm thêm thông tin.
Gia cảnh của cô khá túng thiếu. Bị cha mẹ bỏ rơi khi mới sinh, cô lớn lên trong trại trẻ mồ côi.
Từ lúc còn nhỏ, Lin Yue đã bộc lộ tài năng vượt trội của mình. Nhờ sự trợ giúp của chính phủ nước Yan và chương trình từ thiện của gia tộc Luo, cô nhập học vào đại học Mo ở tuổi 12, nhận được bằng tiến sĩ trong ngành Vật Lí trong 3 năm, sau đó tham gia vào tập đoàn của nhà Luo với tư cách kĩ sư.
Từ kí ức của Emily, cha của cô thường xuyên khen ngợi cô gái này.
Nhưng vì vài lí do nào đó, cô bé ấy lại ngưng làm việc và đến đây làm "bạn cùng phòng" với cô.
Emily nhảy chân sáo đến sau lưng Lin Yue và nhìn trộm vào quyển sách mà Yue đang đọc.
Tất nhiên, Emily chả hiểu cái mô tê gì cả. Những thứ này vượt ngoài phạm vi hiểu biết của cô.
"Nhìn rắc rối... và phức tập thật...."
Cô trầm trồ trước những trang sach dày đặc cái biểu đồ và công thức toán học.
Cộp~
Ngay lúc đó, âm thanh sách đóng lại cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
"Đôi khi đọc những quyển 'khoa học nổi trội' này rất vui đấy, chúng cho phép chúng ta khám phá ý tưởng mới."
Lin Yue từ từ đứng dậy.
"Uhm....."
Emily cảm thấy ngại ngùng vì những gì mình nói
Giọng của Yue nhẹ nhàng, mang theo chất giọng thanh thoát.
"Xin chào, tớ là Lin Yue. Rất vui được gặp cậu, con gái của chủ tập đoàn Lưu Hà, ngài Luo Kang, tiểu thư Emily."
Tông giọng điềm tĩnh của cô lọt vào tai Emily trong khi đưa tay mình ra, ra hiệu như muốn bắt tay.
Nhưng Emily không hề nghĩ đến việc đó. Sự chú ý của cô đã dành hoàn toàn vào bốn chữ kia, Tập Đoàn Lưu Hà.
"Lưu Hà.... Lưu Hà.... vậy là công ty mà cha mẹ mình giấu giếm thực chất là tập đoàn Lưu Hà?"
Cô nhìn Lin Yue ngơ ngác, một cơn bão đang tích tụ lại trong lòng cô.
Sự tồn tại của tập đoàn Lưu Hà là gì?
Trong thập kỉ này, khi người ta nhắc về những tập đoàn tiền tỉ, thì người ta thường sẽ nhắc đến những tập đoàn "viễn thông".
Một tập đoàn viễn thông đã từng nói: ai nắm được sự kiểm soát "mạng viễn thông" sẽ kiểm soát được tài chính và cả tương lai.
Hơn cả viễn thông, thì cái gì là tiếp theo?
Nông nghiệp? Ngân Hàng? Hay ngành "năng lượng" lớn mạnh nhưng ít ai biết?
Tập đoàn Lưu Hà quản lý một thứ còn "nguy hiểm" và lớn mạnh hơn nhiều: [Sản Xuất Vũ Khí Quân Sự]
Đúng vậy, tập đoàn Lưu Hà là một tập đoàn quân sự, một trong những tập đoàn lớn nhất, không chỉ nước Yan, mà là cả thế giới.
Từ những quân cụ nhỏ như dao găm, đạn hay trang thiết bị, mà còn đến những xe bọc thép, không kích, tàu chiến và cả tên lửa, những vũ khí này đều được nghiên cứu và chế tạo bởi tập đoàn Lưu Hà.
Ngay cả số ít vật phẩm của Hiệp Hội Thợ Săn đều đến từ tập đoàn Lưu Hà. Trong vài năm nữa, khi mà hiện tượng Dị Thường xuất hiện thường xuyên hơn, tập đoàn khi ấy sẽ dấn thân vào nghiên cứu "công nghệ dị thường".
Một số còn nói là tập đoàn Lưu Hà lớn đến mức có thể gọi là một "chế tài quân sự". Những nhận xét đó là không ngoa.
Bởi vì tập đoàn quá lớn, một số ít chỉ biết người nắm giữ quyền lực của tập đoàn. Ngay cả Emily kiếp trước cũng không biết.
Nhưng ngay lúc này, Lin Yue đã tiết lộ cho cô điều đó.
"Mình... mình thật sự là con gái chủ tịch tập đoàn Lưu Hà...."
Emily tí thì ngất trước tiết lộ động trời này.
"Hèn gì nhà Luo lại sở hữu cả một khu bất động sản lớn như này ở thành phố Mo...không, hèn gì ông sĩ quan trưởng đã ngưng điều tra mình khi biết tên mình.... vậy ra là như thế..."
Cô thở dài, thái dương cô đau nhức.
"Emi này, cô biết lựa cha mẹ thật đấy..."
Cô bé càm ràm trong lòng.
Thân phận này quá nguy hiểm để hành động.
Emily sợ rằng nếu cô để lộ ra dù chỉ chút ít, thân phận của cô sẽ lộ ra ngay.... và cô sẽ toi mạng.
"Emily, áp lực tạo kim cương, bé khỏi lo"
Hắc Emily trả lời qua loa, "Tui làm vậy là vì muốn tốt cho bé thui."
"Vậy hả, CảM ơN rẤt NhIềU nHa."
Emily đáp lại, rồi mặc kệ Emi.
Chuyện đã thành như này rồi, thứ duy nhất cô có thể làm là chấp nhận sự thật này. Không còn lựa chọn nào khác.
"Vậy chỉ còn cách đối phó với tiệc sinh nhật cho ngày mai. Có lẽ mọi thứ sẽ tốt hơn sau sinh nhật..."
Nặn ra một nụ cười nên môi, cô chộp lấy đôi bàn tay nhỏ của Lin Yue.
"Rất vui được gặp cậu, Lin Yue"
————————————————————————
Thành phố Mo, trung tâm thành phố, Tòa Thị Chính.
Tòa Thị Chính là trung tâm của thành phố Mo, nơi mà luật pháp đã lưu giữ và ban hành.
Khu vực sâu nhất của tòa được dùng làm nơi họp của Hội Đồng Cao Cấp.
Dù nó khá bé và ít được thắp sáng, điểm mạnh của nó là sự biệt lập.
Trong tòa nhà chứa một bộ bàn tròn, nơi mà những người quyền lực nhất thành phố Mo quy tụ. Trong cuộc đàm thoại của họ, họ sẽ là người quyết định cả hàng triệu mạng sống.
Ngay lúc này, chiếc bàn đã đầy. Hầu hết có mặt là những người lớn tuổi.
Ở đầu bàn là một người ngồi khom lưng, chống tay thoải mái trên một chiếc gậy.
Kế bên ông là một ông bác khác mặc quân phục, ông ta nhìn tràn đầy sức ống và tươi tắn.
"Lão He, ông thật sự nên ít hút thuốc lại đi. Không phải là bác sĩ đã nhắc ông gần đây là khối u trong phổi ông đã lây lan rồi sao? Cứ hút đi là ông khỏi thấy tuổi 80 đó."
Trưởng ban phủi khói thuốc trên không với điệu bộ nóng nảy.
"Heh, Grassor, tên cáo già, ông đang trù ẻo ta đấy à? Không phải Tổng Bí Thư Ludor Tong, người sáng lập nước Yan, sống buông thả trong rượu chè thuốc thang sao? Ông ấy sống đến năm 120 tuổi đấy. Ta chắc hẵn cũng phải 90 mới đi."
Người đàn ông khom lưng khua gậy đầy thoải mái.
Trưởng ban muốn phản bác lại, nhưng có người khác đã cản ông.
"Kệ đi, anh Grassor."
Người đàn ông mặc vest trêu trọc với nụ cười trên môi, "Nói thật thì ép ông He ngưng hút thuốc chắc ông ta chết mất."
"Đúng rồi đấy, Ông Bai nói chuẩn đấy."
Người đàn ông khom lưng gật gù đồng ý.
"À..."
Trưởng ban bèn lắc đầu, kết thúc câu truyện này.
Ông nhìn quanh bàn và nói nhỏ, "Nói chuyện công việc đi. Có mặt hết chưa? Nếu đủ rồi, thì bắt đầu cuộc gặp mặt nào..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
(*) Glorious Evolution