Người bảo trợ của những kẻ phản diện

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1403

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

301- - 315: Có điều gì đó không ổn

315: Có điều gì đó không ổn

CHƯƠNG 315: Có điều gì đó không ổn

Hơn một tuần đã trôi qua kể từ khi Alon rời lãnh địa Hầu tước để đến hội nghị.

“Gần đây Cổng khe nứt xuất hiện nhiều hơn trước à?”

“Vâng, dạo này chuyện đó gây ra khá nhiều rắc rối ở khắp nơi.”

Evan lẩm bẩm:

“Đã rối vì đám cướp rồi, giờ lại thêm chuyện này nữa. Cuộc sống đúng là chẳng cho tôi yên chút nào.”

Alon hỏi:

“Chẳng phải đám cướp gần như đã bị quét sạch rồi sao?”

“Thì đúng là vậy, nhưng kiểu người đó lúc nào cũng mọc ra mãi thôi. Quanh Lartania thì không phải vấn đề lớn… nhưng ở mấy khu vực khác vẫn còn vài vụ. Dù sao thì vấn đề lớn nhất gần đây chắc chắn là Strange Gate.”

Nghe vậy, Alon thầm nghĩ.

Cổng khe nứt à… cũng đến lúc chúng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn rồi.

Anh gãi đầu, lại nhớ rằng đã khoảng hai năm kể từ khi cốt truyện gốc bắt đầu.

Đến lúc này chắc cũng là giai đoạn giữa đến cuối của nguyên tác rồi nhỉ?

Thực ra bây giờ cũng khó gọi đó là “nguyên tác” nữa, vì mọi thứ đã lệch khỏi quỹ đạo quá nhiều.

Nhưng xét về mốc thời gian và các sự kiện thì đúng là đang tiến vào nửa sau của câu chuyện gốc.

Theo trí nhớ của anh, trong giai đoạn giữa đến cuối của Psychedelia, thế giới dần dần mang màu sắc tận thế vì số lượng tội lỗi và Cổng khe nứt ngày càng tăng.

Nhưng so với lúc đó thì bây giờ vẫn còn khá yên bình.

Trong “nguyên tác”, dù Eliban cố gắng ngăn chặn tội lỗi đến đâu thì thiệt hại vẫn luôn rất lớn.

Điều đó cũng dễ hiểu, vì số lượng cường giả và binh sĩ phải huy động là vô cùng nhiều.

Chưa kể đến Ngoại Thần nữa—

“…Hả?”

“Có chuyện gì sao?”

Khi Alon vô thức lẩm bẩm, Penia—người đang chơi bên ngoài với Blackie—gọi anh.

Alon lắc đầu tự nhiên rồi lại rơi vào suy nghĩ.

…Đến thời điểm này thì cũng phải có dấu hiệu của Ngoại Thần rồi chứ?

Dĩ nhiên, ngay cả trong game, Ngoại Thầncũng không phải lúc nào cũng xuất hiện.

Nhưng theo cốt truyện anh biết thì ít nhất vào thời điểm này cũng phải có nhắc đến.

“Evan.”

“Vâng?”

“Gần đây có tin gì về Ngoại Thầnkhông?”

“Ngoại Thần? Hmm… ít nhất một năm nay tôi chưa nghe thấy gì.”

“Thật sao…?”

“Ngài hỏi vậy làm gì?”

“Không có gì đâu.”

Alon gạt câu hỏi của Evan sang một bên rồi nghiêng đầu suy nghĩ.

Thật ra, có lẽ lo lắng chuyện đó bây giờ cũng hơi thừa, vì cốt truyện đã thay đổi quá nhiều.

Trong game, Ngoại Thầnđôi khi cũng không trực tiếp xuất hiện, mà chỉ được nhắc đến kiểu như:

“Khu vực nào đó bị hủy diệt vì Ngoại Thần.”

Có lẽ vì vậy mà Alon đã quên mất.

Nhưng vẫn có điều gì đó khiến anh bận tâm.

Tội lỗi và Ngoại Thầnchắc chắn có liên quan với nhau.

Nếu bây giờ chúng không xuất hiện, thậm chí không được nhắc đến… thì có lẽ mình không nên lo quá… nhưng mà…

Suy nghĩ của anh tự nhiên chuyển sang Cổng khe nứt—thứ xuất hiện ngày càng nhiều ở nửa sau cốt truyện.

Hay đúng hơn là một nghi vấn đã bị anh bỏ quên từ lâu bắt đầu trỗi dậy.

Nghĩ lại thì… Cổng khe nứt rốt cuộc là cái gì?

Khi còn chơi Psychedelia, anh từng nghĩ đó chỉ là yếu tố xây dựng thế giới để hợp lý hóa hệ thống dungeon của game.

Nhưng bây giờ anh bắt đầu nhận ra có vài điểm không hợp lý.

“Cổng khe nứt không liên quan đến tội lỗi hay Ngoại Thần.”

Tội lỗi và Ngoại Thần rõ ràng có liên hệ với nhau.

Dù sao Ngoại Thần cũng là những tồn tại từ thời đại thần linh đã bị lãng quên.

Nhưng Cổng khe nứt thì không liên quan gì đến chủ đề chính của Psychedelia, đó là “tội lỗi”.

Cùng lắm chỉ có thể nói rằng cách chúng xuất hiện khá giống với tội lỗi.

Nhưng ngay cả điều đó ở thế giới này cũng không hoàn toàn đúng.

Alon chìm vào suy nghĩ, rồi nhanh chóng lắc đầu.

Ngay cả trong game cũng không có nói Cổng khe nứt sẽ ra sao sau khi toàn bộ tội lỗi bị xử lý.

Hơn nữa, dù là dark fantasy nhưng Psychedelia lại có kết thúc hạnh phúc ở mọi tuyến.

“Thưa ngài, chúng ta sắp đến rồi.”

Như mọi khi, giọng Evan cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Alon quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa.

Thứ đập vào mắt anh ngay lập tức là Ma Tháp cao vút—dù nhìn bao nhiêu lần vẫn khiến người ta kinh ngạc.

Xe ngựa dừng lại khi anh đang ngắm tòa tháp như kéo dài vô tận lên bầu trời.

“Hầu tước, đi thôi!”

Tiếng Penia vang lên.

Alon xuống xe ngựa, tiến về thư viện nơi Heinkel đang chờ.

Không lâu sau—

“Lâu rồi không gặp.”

“Đúng vậy.”

Cuối cùng Alon cũng gặp lại Heinkel sau một thời gian dài.

Sau khi chào hỏi ngắn gọn—

“Ừm… Heinkel? Tôi có thể hỏi cô một chuyện không?”

“Chuyện gì?”

“Cô còn nhớ lần trước đã nói gì không? Về công thức ma pháp ấy.”

Heinkel suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

“Ừm~ nhớ chứ.”

“Trong khoảng một tháng qua tôi và Hầu tước đã suy nghĩ khá nhiều về phần đó.”

Penia nhanh chóng kể lại những phát hiện trong quá trình nghiên cứu của họ.

Heinkel lắng nghe rồi tóm tắt.

“Tức là sau khi sử dụng trận thức ma pháp thì năng lực tính toán bị chậm lại. Các người muốn biến nó thành dạng tự động giống như công tắc—truyền mệnh lệnh cùng lúc đến các ma lực cầu được liên kết. Nhưng với điều kiện hiện tại thì không thể làm được.”

“Nếu là ma pháp rất đơn giản thì có thể được. Nhưng chỉ cần phép tính hơi phức tạp một chút—hoặc dùng đến câu chú của Hầu tước—thì không thể.”

“Hmm~”

Heinkel trầm ngâm một lúc rồi nói.

“Tôi nghĩ tôi hiểu vì sao nó không hoạt động.”

“Thật sao?”

“Các người dự định ở đây bao lâu?”

“Ờ—”

Penia nhìn sang Alon.

“Khoảng một tuần là được.”

Alon trả lời.

Heinkel gật đầu.

“Vậy cứ nghỉ ngơi một chút rồi chờ đi. Tôi có một ý tưởng.”

“Cảm ơn cô.”

“Không cần khách sáo. Nhưng—cậu có thể cho tôi xem ma pháp của cậu bây giờ không?”

Nghe yêu cầu của Heinkel, Alon nhớ lại lời Penia nói một tháng trước và gật đầu.

“Không khó, nhưng cô muốn xem cái gì?”

“Nếu có thể… thứ gì đó liên quan đến quá khứ của cậu. Một ma pháp có ý nghĩa cá nhân.”

“Quá khứ của tôi?”

“Ừ.”

Sau khi suy nghĩ một lúc, Alon kết ấn tay rồi bắt đầu niệm chú.

Một lát sau—

Một Gai Tinh Thể Băng xuất hiện trước mặt anh rồi biến mất.

Dù chỉ là bản thu nhỏ để trình diễn, cả thư viện vẫn lập tức bị đóng băng.

Nhưng thay vì chú ý đến khung cảnh xung quanh, Heinkel lại tập trung hoàn toàn vào ma pháp vừa xuất hiện.

“Nếu không phiền, cậu có thể thi triển thêm lần nữa không?”

Alon lập tức dùng lại Gai Tinh Thể Băng.

Dù chỉ nhắm vào phạm vi nhỏ, lượng ma lực tiêu hao vẫn rất lớn.

Nhưng hai lần thi triển vẫn chưa đủ để khiến anh cạn kiệt.

Dù vậy, nếu dùng thêm một phép nữa thì chắc chắn sẽ vượt quá giới hạn.

Alon nhìn Heinkel.

Cô đang trầm tư suy nghĩ.

Sau một lúc lâu—

“…Quả nhiên.”

Heinkel khẽ lẩm bẩm.

“Có thể câu hỏi này hơi lạ, nhưng… cậu thực sự hiểu bao nhiêu về ma pháp mình đang dùng?”

“Ý cô là?”

“Không phải cách sử dụng. Ý tôi là lịch sử của nó.”

Nghe vậy, Alon suy nghĩ rất lâu.

Thành thật mà nói, dù anh biết khá nhiều về ma pháp chú ngữ mình dùng, nhưng vẫn có rất nhiều thứ anh không biết.

Nếu nói những gì mình biết…

Thủ ấn và chú ngữ bắt nguồn từ thời đại Babiloyia.

Ngoài ra thì ma pháp hiện đại thực chất là phiên bản suy thoái của ma pháp chú ngữ.

Anh trả lời dựa trên những gì tộc long nhân từng nói khi anh đến tàn tích Colony lần đầu.

Heinkel gật đầu.

“Ra vậy, cậu biết rồi.”

“Cô đang nói phần nào?”

“Sự suy thoái của ma pháp. Thứ cậu vừa dùng là Ngọn giáo băng đúng không?”

Dưới vẻ mặt bình thản, Alon hơi bất ngờ.

Dù Gai thể tinh băng là hình thái nguyên bản của Ngọn giáo băng, nhưng về mặt hình ảnh thì hai thứ khác nhau khá nhiều.

“Đúng vậy.”

Thực ra nếu không được long nhân nói thì Alon cũng không biết.

Anh thành thật gật đầu.

Heinkel cũng gật lại.

“Vậy cậu có biết điều này không?”

“…Điều gì?”

“Rằng kiến thức về hình thái nguyên bản của ma pháp đó… thực ra được ẩn bên trong phiên bản suy thoái mà chúng ta đang dùng.”

Cô thản nhiên ném ra một tin động trời.

Ở biên giới giữa Đế quốc và Liên minh Vương quốc—một vùng hoang mạc không có gì.

Trong một nơi ẩn náu bí mật nằm trong hố đất hình con ngươi—

“Chúng ta vẫn chưa tìm được ‘Bảo thạch của kẻ nhắm mắt’.”

“Vậy sao.”

Nangwon đang nghe báo cáo.

“Chúng tôi xin lỗi.”

“…Việc tìm kiếm có khó khăn gì đặc biệt không?”

“Không hẳn. Chỉ là ‘Bảo thạch của kẻ nhắm mắt’ chưa từng xuất hiện trong bất kỳ dữ liệu nào chúng tôi thu thập được. Chúng tôi phải tìm từ đầu.”

Nghe vậy, Nangwon gật đầu.

“Ta hiểu. Nhưng hãy cố tìm nhanh nhất có thể.”

“Chúng tôi sẽ cố gắng. Ngoài ra còn một báo cáo nữa.”

“Nói đi.”

“Là chuyện về Thánh Địa mà ngài đã nhắc lần trước.”

Người báo tin nói.

“Theo điều tra của chúng tôi, có vẻ Hầu tước Palatio định một lần nữa bước lên thiên giới.”

“Bước lên thiên giới?”

“Vâng. Bề ngoài thì chỉ nói là ngài nhận thêm lãnh thổ. Nhưng đó chỉ là điều dân chúng biết. Trong số những người đã được chọn làm hiệp sĩ của Hầu tước, đã bắt đầu lan truyền lời đồn.”

“Ra vậy—”

Nangwon vô thức lẩm bẩm.

Lúc này chị gái anh, Nangyeon—đang nằm dài trên ghế—bỗng ngồi thẳng dậy.

“Vậy em định làm gì?”

“Nếu đó thật sự là ý định của anh trai, thì tất nhiên em sẽ làm mọi thứ có thể để giúp.”

Nangwon trả lời ngay lập tức.

Rồi anh quay sang người báo tin.

“Ngươi nói tin đồn về Thánh Địa đang lan truyền đúng không?”

“Vâng. Trước đây có tin rằng chỉ cần vào Thánh Địa là có thể dùng sức mạnh của Kalannon… nhưng gần đây tình hình hơi mơ hồ.”

“Ý là sao?”

“Những người quay về gần đây nói rằng đó chỉ là tin đồn vô căn cứ.”

“Vậy thì tạo tin đồn mới.”

“Ý ngài là…?”

“Hãy lan truyền rằng sức mạnh đó thật sự có thể dùng trong Thánh Địa.”

“Rõ.”

“Và lan truyền tin đồn về anh trai ta nữa.”

“…Tin đồn gì?”

Người báo tin do dự hỏi.

Nangwon gõ nhẹ lên tay ghế rồi nói.

“Người ta đang nói anh trai ta tiêu diệt cướp để mở đường đến Thánh Địa đúng không?”

“Vâng.”

“Vậy hãy lan truyền rằng tất cả đều nằm trong kế hoạch của anh ấy.”

“Rõ.”

“Sau khi chuyện đó lan ra—”

Nangwon bắt đầu đưa ra chỉ thị chi tiết từng bước.

Sau khi người báo tin rời đi—

“Em chăm chỉ thật đấy.”

“Đương nhiên rồi, chị. Đây là chuyện của anh trai mà. Không có gì em không làm. Thật ra đáng lẽ chúng ta phải làm việc này từ lâu rồi.”

“Ý em là sao?”

“Những người ở đây hoàn toàn không biết anh trai vĩ đại đến mức nào.”

Vì vậy—

“Chúng ta phải để họ biết. Tất cả mọi người phải hiểu anh ấy vĩ đại thế nào.”

Nangwon nói với vẻ nghiêm túc tuyệt đối.

Đúng lúc đó—

“Hắt xì!”

“Cậu bị cảm à?”

Vì Heinkel đột nhiên nói có việc gấp rồi rời đi trước khi nói chuyện xong, nên bây giờ Alon đang ngồi ngoài thư viện, vừa ăn khoai nướng như thường lệ.

“Không… chắc không phải cảm… chỉ là tự nhiên thấy lạnh sống lưng…”

Anh vô thức rùng mình trước cảm giác ớn lạnh kỳ lạ vừa ập đến.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!