Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 0

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 32

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 13

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 8

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3275

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 12

Tập 16: Hồi Nhật Bản - Mây Mù Tại Tokyo - Chương 20: Kyoto

Chương 20: Kyoto

Chương 20: Kyoto

Kyoto, bên trong một cửa tiệm kimono truyền thống kiểu Nhật làm bằng gỗ.

Y Mặc khoác lên mình bộ kimono nam màu xanh đậm, đang nhìn bà cụ lớn tuổi chỉnh trang lại bộ Furisode cho Tần Mộ Sắc.

Chờ thay quần áo xong.

Trong tiếng "Thuận buồm xuôi gió, hoan nghênh quý khách lần sau ghé thăm" của bà cụ, hai người sóng vai rời khỏi cửa hàng.

Dạo bước giữa những kiến trúc cổ kính bằng gỗ mọc lên san sát ở Kyoto, hai người vừa đi vừa trò chuyện.

"Hóa ra đây chính là chuyện 'cởi quần áo' mà anh nói."

Y Mặc: "Đương nhiên rồi, không thì sao nữa."

"Không cởi quần áo cũ ra thì làm sao mặc quần áo mới vào."

Vẻ mặt Y Mặc thản nhiên, nói chuyện như lẽ đương nhiên.

Tần Mộ Sắc hơi nghiêng đầu, thở dài: "Lần sau nói cho hết câu, đừng nói kiểu dễ gây hiểu lầm như vậy."

Y Mặc nghiêng đầu nhìn Tần Mộ Sắc bên cạnh: "Đi thôi."

"Đúng rồi, cô có mặc đồ lót không?"

Tần Mộ Sắc hơi đưa tay lên, làm động tác muốn đánh Y Mặc.

Nhưng bởi vì bộ Furisode hạn chế cử động, muốn làm động tác biên độ lớn rất khó khăn, cô chỉ đành nhẹ nhàng nâng ống tay áo dài thượt lên, nói: "Muốn ăn dao không?"

Y Mặc lắc đầu: "Tôi tra trên mạng thấy bảo kimono truyền thống chính thức thường không mặc đồ lót, tiệm kia là tiệm lâu đời, bà cụ cũng lớn tuổi rồi, trông có vẻ là người nghiêm túc nên tôi hỏi chút thôi."

Tần Mộ Sắc: "Đương nhiên là có mặc."

"Trong đầu anh rốt cuộc chứa cái gì vậy, toàn bị mấy thứ lung tung làm ô nhiễm."

Y Mặc: "Tôi phần lớn không ra khỏi cửa, tin tức đều lấy từ trên mạng là chính, hiếm khi ra ngoài nên xác nhận chút thôi mà."

Tần Mộ Sắc thấy Y Mặc chỉ tán gẫu bình thường nên không đánh anh nữa.

Cô nhẹ nhàng kéo tay áo, nhìn quần áo trên người, lẩm bẩm: "Bộ này đẹp thì có đẹp, nhưng hạn chế hành động quá, bất tiện thật."

"Nếu gặp nguy hiểm, chiến đấu hay chạy trốn đều tốn sức."

Y Mặc: "Làm gì có nguy hiểm."

"Tokyo có xảy ra vấn đề gì hay không thì tính sau, cho dù có kẻ quấy rối cũng không đến mức ở Kyoto này đâu."

Tần Mộ Sắc: "Nhỡ đâu đụng phải thì sao?"

Tần Mộ Sắc ánh mắt nghiêm túc, nghiêng đầu nhìn Y Mặc.

Y Mặc cũng nghiêng đầu nhìn lại cô.

Tần Mộ Sắc mặc bộ Furisode dành cho thiếu nữ chưa chồng, chất liệu màu trắng, họa tiết tam văn là ba loại hoa nhỏ không quá sặc sỡ, thắt lưng màu đỏ tươi.

Mái tóc dài màu hồng nhạt được búi lên, cài trâm cài tóc hợp với bộ kimono.

Kiểu dáng mộc mạc hàm súc, phối hợp với khuôn mặt tinh xảo, lạnh lùng và mái tóc hồng của Tần Mộ Sắc, toát lên vẻ uyển chuyển, sang trọng, đẹp không gì sánh được nhưng lại mang theo nét kiêu sa như hàn mai.

Tháng Tư hoa anh đào nở rộ, giữa những lầu các cổ kính, cánh hoa rơi rực rỡ.

Cánh hoa theo gió rơi xuống, mềm mại chao liệng trong gió, vừa vặn có một cánh rơi vào mái tóc búi cao của Tần Mộ Sắc.

Y Mặc theo bản năng đưa tay định giúp cô gạt cánh hoa đi.

Nhưng lại cảm thấy nó tự nhiên như thế, tô điểm vừa đúng lúc, thực sự khó lòng phá hỏng cảnh đẹp này, nên hắn có chút ngẩn ngơ.

Tần Mộ Sắc đi được một đoạn.

Thấy Y Mặc dừng bước, cô quay đầu lại.

Đúng lúc bắt gặp anh đang chăm chú nhìn mình đến xuất thần, cô khẽ nâng hai tay đang ôm chiếc túi nhỏ lên, nhìn lại trang phục trên người một chút rồi nghi hoặc hỏi: "Trên người tôi có vấn đề gì à?"

Y Mặc nghe vậy thì lắc đầu, cười nói: "Không có."

"Là do cô, cảnh sắc này, và bộ trang phục này quá xứng đôi, quá đẹp."

"Khiến tôi không kìm được mà đứng lại nhìn thêm mấy lần."

Lời khen thẳng thừng của Y Mặc khiến Tần Mộ Sắc có chút ngượng ngùng, cô oán trách: "Lại nữa rồi, mới đứng đắn được có hai ngày."

Y Mặc chắp hai tay sau lưng, tự mình đi về phía trước: "Đi thôi, hôm nay tôi bảo vệ cô."

Tần Mộ Sắc nhìn bóng lưng Y Mặc hòa vào con đường hẹp dài phía trước, bộ kimono nam kiểu võ sĩ lại vô cùng phù hợp với anh, cứ như đang đi về thời Chiến Quốc mấy trăm năm trước.

Cô ngẩn ra một chút.

Rồi bước những bước nhỏ đuổi theo, đi song song với Y Mặc.

Hai tay đang ôm túi cũng bắt chước Y Mặc chắp sau lưng, cô cười nói: "Được, vậy hôm nay để anh bảo vệ tôi nhé."

Khi bóng dáng Y Mặc và Tần Mộ Sắc dần đi xa, biến mất giữa những tòa lầu và hoa anh đào.

Vân Miểu và Ứng Ly cũng đã thay kimono, bước ra từ cửa hàng quần áo.

Ứng Ly nhìn bộ đồ hoa lệ trên người, khẽ nhíu mày: "Bộ đồ này hoàn toàn không cách nào chiến đấu, khả năng chiến đấu ít nhất bị giảm đi tám phần."

Vân Miểu đi guốc gỗ, mặc bộ yukata màu xanh nhạt đi theo phía sau, nhẹ nhàng cười nói: "Không sao đâu, tôi bảo vệ cô."

Ứng Ly nhìn Vân Miểu một chút.

Bộ yukata màu xanh nhạt thanh lịch mang lại cảm giác sống động, phối hợp với tiếng guốc gỗ "lách cách" khi đi đường, khiến Vân Miểu vốn trầm ổn nay lại tràn đầy sức sống, vô cùng đáng yêu.

Ứng Ly bình luận: "Đẹp."

"Vải vóc ít hơn tôi, nhưng đôi guốc gỗ này lại càng không thích hợp chiến đấu, tự vệ cũng khó, đừng nói đến bảo vệ người khác."

Vân Miểu vỗ nhẹ vai Ứng Ly: "Câu này thật mất hứng."

"Có điều cô vốn lạnh lùng, bộ đồ này cũng theo kiểu lạnh lùng, cả người trông càng thêm thanh lãnh, đẹp nhưng khó gần."

"Ừm, nói ra câu không hiểu phong tình này ngược lại càng phù hợp với thiết lập nhân vật và trang phục, rất thích hợp."

"Không sao, hôm nay cứ để Y Mặc công tử bảo vệ chúng ta."

Ứng Ly: "Cô chắc chắn ngài ấy làm được?"

Vân Miểu đạp guốc gỗ nhảy nhót nhẹ vài bước, tỏ ra rất hứng thú: "Khi có cô gái xinh đẹp bên cạnh, Y Mặc công tử rất đáng tin cậy đấy."

"Đi thôi, nếu không sẽ bị bỏ lại thật đấy."

Cứ như vậy, Vân Miểu và Ứng Ly bám theo Y Mặc và Tần Mộ Sắc ở một khoảng cách rất xa, hành trình Kyoto chính thức mở màn.

Nhắc đến Kyoto, đối với Otaku mà nói, tự nhiên sẽ nghĩ đến Kyoto Animation.

Y Mặc cũng không ngoại lệ.

Vốn tưởng thay bộ đồ này, lại đang mùa hoa anh đào nở rộ, tự nhiên là phải đi ngắm hoa.

Nhưng trạm đầu tiên của Y Mặc và Tần Mộ Sắc lại là thánh địa hành hương KyoAni.

Kyoto Animation là một công ty sản xuất anime vô cùng nổi tiếng.

Phong cách độc đáo, khắc họa tình cảm tinh tế, yếu tố 'moe' được lồng ghép khéo léo, trình độ vẽ tinh xảo, chi tiết cử động nhỏ nhặt, màu sắc có sức hút cực mạnh cùng cách vận dụng phân cảnh vừa đúng lúc, đều là những đặc điểm vô cùng nổi bật của KyoAni.

Những tác phẩm tiêu biểu như bộ ba lấy nước mắt của Key: Clannad, Air, Kanon, trong đó Clannad đến nay vẫn chiếm giữ một trong ba vị trí đầu bảng xếp hạng tổng hợp manga/anime Nhật Bản toàn cầu.

Bộ light novel chuyển thể cực hot Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi, bài hát God Knows... do Hirano Aya trình bày, màn biểu diễn hết mình gần như lạc giọng cùng hình ảnh biểu diễn trên sân khấu khoa trương, mỗi lần xem lại đều thấy nhiệt huyết sôi trào.

Biến manga 4 khung K-On! thành tác phẩm đầy chi tiết, bài hát "Cơm trứng ốp la" vẫn không lỗi thời, khiến người ta cảm thán con gái thật tuyệt vời, đồng thời mở ra thời đại "phế moe" nhưng lại khiến hàng loạt tác phẩm phế moe sau này khó lòng vượt qua.

Sự đáng yêu của Chuunibyou demo Koi ga Shitai!, sự tinh tế của Hyouka, vẻ lãng mạn của Violet Evergarden.

Thậm chí Nichijou, Tamako Love Story, Hibike! Euphonium và các tác phẩm xuất sắc khác, không gì là không cảm nhận được sự đầu tư và tâm huyết của Kyoto Animation, là công ty sản xuất anime có địa vị cực cao trong lòng các Otaku.

Tần Mộ Sắc không hiểu lắm.

Y Mặc liền vừa dẫn cô đi dạo vừa giải thích, cũng khá thú vị.

Dạo xong KyoAni, xuyên qua những con hẻm nhỏ giữa các lầu các cổ kính, cuối cùng họ đến một cửa hàng bánh kẹo truyền thống tên là "Lục Tùng".

Gọi một phần kem matcha parfaits, phối với bánh ngọt truyền thống "Wagashi" tinh xảo đẹp mắt, dùng thìa nhỏ nhấm nháp từng chút một, cảm nhận vị mềm dẻo thơm ngọt, vô cùng thư giãn.

Trong khi Tần Mộ Sắc đang thưởng thức.

Y Mặc lại chạy tới trước standee nhân vật anime trong tiệm, hướng về phía cô bé tóc xanh hô to "Đáng yêu vãi chưởng", khiến Tần Mộ Sắc cảm thấy khó hiểu nhưng cũng thấy buồn cười.

Ăn xong bánh ngọt.

Bước ra khỏi cửa hàng, Tần Mộ Sắc nhìn Y Mặc bên cạnh.

Nhớ lại dáng vẻ vui vẻ của Y Mặc khi nhìn standee cô bé tóc xanh vừa nãy, cô tùy ý hỏi: "Anh thích trẻ con à?"

Nói xong, cô cảm thấy lời này không nên do mình hỏi, có chút không thích hợp.

Y Mặc không để ý, lắc đầu: "Không, tôi thích một đứa."

Rồi nhanh chóng bổ sung: "Cũng thích Hiểu Vân nữa, siêu cấp thích, đặc biệt thích."

Tần Mộ Sắc tưởng lại là nhân vật hoạt hình nào đó, đoán chừng cũng là loli, nên lắc đầu không suy nghĩ nhiều.

Trái lại, cô không hề hay biết rằng vào một ngày nọ trong tương lai.

Khi một cô bé tên Y Hiểu Vân, vừa nghiêm túc vừa khôn khéo đến thăm biệt thự Lộc Thị, sẽ gây ra sóng gió lớn đến nhường nào.

Rời khỏi KyoAni, ăn xong bánh ngọt, trời đã tầm 3 giờ chiều.

Đã đến Kyoto, lại vào tháng Tư, suy cho cùng vẫn phải đi ngắm hoa anh đào.

Nơi ngắm hoa có rất nhiều, trong đó không thiếu nơi nổi tiếng, nhưng Y Mặc đều không chọn, mà lại quyết định đi đền thờ.

Theo thống kê, Kyoto có hơn 1600 ngôi chùa Phật giáo và hơn 2000 đền thờ Thần đạo.

Trong lịch sử, sự kết hợp giữa tín ngưỡng và chính trị mới tạo ra nhiều chùa miếu và đền thờ như vậy, thuộc về kiểu ai lên nắm quyền thì việc đầu tiên là tu sửa chùa miếu hoặc đền thờ, vô cùng mưu cầu danh lợi.

Mặc dù Phật giáo Nhật Bản truyền từ Trung Quốc sang, phong cách kiến trúc cũng chịu ảnh hưởng sâu sắc từ thời Tùy Đường, nhưng về sau hòa nhập với phong cách Nhật Bản nên cũng có sự khác biệt, đáng để tham quan.

Trung Quốc chùa miếu không thiếu, nhưng lại không có mấy đền thờ Thần đạo, đã đi du lịch thì quyết định đi đền thờ xem thử.

Đền thờ Nhật Bản thuộc kiểu cái gì cũng có thể được phong làm thần tiên, cái gì cũng có thể được thờ cúng.

Đây cũng là nguồn gốc khiến cư dân mạng châm biếm "tiên nhân" toàn dân của Nhật Bản từ đâu mà ra, tất nhiên cũng có vài phần ý hạ thấp, dù sao Nhật Bản cũng làm không ít chuyện kỳ quặc, "XX tiên nhân" thực sự là "tôn xưng" mà cư dân mạng tặng cho người Nhật.

Nói đến đền thờ ở Kyoto, nổi tiếng nhất có 3 cái.

1. Đền Fushimi Inari Taisha: Thờ thần Inari, hình tượng là con cáo trắng, loại mặt nạ hồ ly thon dài có hoa văn đỏ thường thấy trong anime manga chính là đại diện cho thần Inari hoặc sứ giả của ngài. Nổi tiếng nhất là ngàn cổng Torii, những chiếc cổng màu đỏ dày đặc xếp thành đường hầm dẫn thẳng lên núi sau, mùa thu lá phong đỏ rực rỡ tráng lệ, đêm khuya đến thăm lại có loại không khí u tĩnh thần bí quỷ dị.

2. Đền Yasaka: Thờ phụng "Bát Kỳ Đại Xà" (Yamata no Orochi) vô cùng nổi tiếng, kiến trúc bên trong truyền thống cổ kính, vô số đền nhỏ rắc rối phức tạp, Lễ hội Gion - một trong ba lễ hội lớn nhất Nhật Bản cũng được tổ chức tại đây.

3. Đền Jishu ở chùa Thanh Thủy (Kiyomizu-dera): Ngôi chùa rất có lịch sử, vô cùng nổi tiếng, tương truyền người trẻ tuổi đến cầu phúc cầu duyên vô cùng linh nghiệm.

Thời gian có hạn, cuối cùng Y Mặc chọn đền Yasaka.

Đến đền thờ, tự nhiên là nhập gia tùy tục, cầu phúc, rút quẻ.

Múc một gáo nước sạch rửa tay, tiến lên rung chuông, ném một đồng 5 yên, cúi đầu hai cái, vỗ tay hai cái, nhắm mắt cầu nguyện.

Quy trình cụ thể là 2 lễ, 2 vỗ tay, 1 lễ.

Y Mặc và Tần Mộ Sắc chỉ đến xem, đi chơi cho biết.

Cả hai đều không kính quỷ thần, quy trình cũng làm qua loa, tự cho là thế nào thì làm thế ấy, không câu nệ.

Đi rút quẻ.

Loại chuyện chưa biết này mang lại cảm giác khoái cảm như rút thẻ gacha.

Tần Mộ Sắc rút được quẻ Đại Cát.

Vận thế tình duyên cát vượng, chủ động yêu đương có thể thành, lùi bước tuy muộn nhưng vẫn có hy vọng.

Y Mặc thấy biểu cảm kỳ quái của Tần Mộ Sắc, định ngó xem cô rút được gì, nhưng Tần Mộ Sắc kịp thời tránh đi nên không thấy.

Ngược lại, Tần Mộ Sắc lại nhìn thấy quẻ của Y Mặc.

Tiểu Cát.

Xuất hành: Kèm theo rủi ro, nhưng có quý nhân phù trợ, có thể gặp dữ hóa lành.

Tình duyên: Có gặp gỡ bất ngờ, có ngẫu nhiên gặp, hoa anh đào hoa đào tương ứng, hoa anh đào rơi, hoa đào nở, vô sự.

Tần Mộ Sắc thấy thế.

Trong lòng sự háo hức kỳ lạ yếu đi vài phần, nhìn Y Mặc nói: "Có gặp gỡ bất ngờ, có ngẫu nhiên gặp."

"Số đào hoa vượng lắm, đại tra nam."

Y Mặc hắng giọng một cái: "Quẻ này nhìn thế nào cũng thấy điềm xấu, muốn nói hoa đào, vậy chắc chắn là cô rồi."

"Ừm, quý nhân nhất định cũng là cô."

"Mấy chuyện này, tin là thua đấy, không cần để ý."

Tần Mộ Sắc như có điều suy nghĩ: "Không cần để ý, không cần nghiêm túc sao?"

"Ngược lại cũng chẳng sao cả."

Theo thông lệ, rút được quẻ cát thì mang về, quẻ hung thì treo lên cây ở đền.

Y Mặc tuy rút được Tiểu Cát nhưng anh cảm thấy hoa đào của mình đủ nhiều rồi, văn phong quẻ nhìn chung cũng không tính là quá may mắn, bèn treo lên cây không mang đi.

Tần Mộ Sắc cũng không có ý định treo, không biết là không muốn bị Y Mặc nhìn thấy nội dung quẻ hay là vì mang ý nghĩa may mắn, tóm lại Y Mặc không suy nghĩ nhiều.

Vân Miểu và Ứng Ly đến sau cũng đều rút quẻ.

Vân Miểu Trung Cát, Ứng Ly Mạt Cát.

Vận tình duyên của Vân Miểu bình ổn thuận lợi, Ứng Ly thì không có vận tình duyên, đều bình thường không có gì lạ, không có gì đáng nói.

Đền Yasaka mở cửa cả ngày.

Nơi đây là địa điểm lý tưởng để ngắm hoa anh đào, người đông nghịt.

Y Mặc thích sự yên tĩnh.

Nên anh chuyên chọn những chỗ ít người để đi.

Đền Yasaka có kiến trúc phức tạp, bên trong bao gồm vô số đền nhỏ, khắp nơi đều có cảnh sắc không tệ, mang một nét hài hước đặc biệt.

Đi tới một nơi đặc biệt vắng vẻ, qua con đường khúc khuỷu, một ngôi đền nhỏ ẩn mình hiện ra.

Đã đi tới đây thì cũng vào xem thử, đúng là lâu năm thiếu tu sửa, không ai ngó ngàng, kém xa so với các đền thờ khác.

Ngoài hai người Y Mặc, chỉ có một cô gái đến thăm, rõ ràng là đến trước họ.

Mái tóc dài màu xám, đôi mắt xanh biếc, vô cùng xinh đẹp.

Cô gái mặc bộ trang phục Miko bảy màu vô cùng phức tạp và hoa lệ, đầu đội trang sức tinh xảo, trong tay cầm một chiếc quạt vàng chạm trổ nhỏ nhắn tuyệt đẹp, cứ như một tác phẩm nghệ thuật.

Y phục hoa lệ, biểu cảm lại lạnh lùng. Hình ảnh ấy đan xen với ngôi đền nhỏ đổ nát, tựa như tách biệt khỏi mọi thứ xung quanh, đồng thời mang lại hai cảm giác vừa thân thiết vừa xa cách rất kỳ lạ.

Y Mặc không kìm được nhìn thêm vài lần.

Cô gái kia trông rõ ràng chưa đến 20 tuổi, nhận ra ánh mắt của Y Mặc liền quay đầu lại nhìn anh.

Trên mặt vẻ thanh lãnh không giảm, nhưng lại cười nhạt với Y Mặc một cái, gật đầu chào hỏi đầy lễ phép.

Đối phương đã lễ phép, Y Mặc cũng rất lịch sự gật đầu đáp lại.

Ngoài ra thì không có giao lưu gì thêm.

Khi cô gái đi vào bên trong ngôi đền nhỏ, vì nơi này quá nhỏ thực sự không có gì để dạo, Y Mặc và Tần Mộ Sắc xem qua loa rồi cũng rời đi.

Trên đường, Tần Mộ Sắc hỏi: "Quen à?"

Y Mặc lắc đầu: "Không quen, người kia có chút kỳ quái."

"Cô ta mặc giống đồ Miko, nhưng lại không phải loại váy đỏ áo trắng truyền thống, phức tạp hơn nhiều, hoa lệ hơn nhiều."

"Khí chất cũng kỳ quái, không giống người thường, nhưng..."

Tần Mộ Sắc: "Nhưng cũng không phải người chơi trò chơi tử vong."

Người chơi trò chơi tử vong, nhất là người chơi cao cấp, phần lớn khí chất đặc thù, giữa người thường có cảm giác hạc giữa bầy gà, khá dễ phân biệt.

Mà những người chơi cố ý che giấu thân phận, đối với cấp bậc như Y Mặc và Tần Mộ Sắc, nhất là dưới cảm giác của Y Mặc, cũng rất dễ nhận ra.

Chỉ cần từng giết người, chỉ cần trên người có sát khí, thì không trốn thoát được trực giác của Y Mặc.

Thế nhưng cô gái kia không có.

Vô cùng đặc thù, không giống phàm nhân, lại không có bất kỳ lệ khí hay sát khí nào, không phải người chơi trò chơi tử vong.

Y Mặc cảm thấy kỳ quái, luôn cảm thấy cô gái kia đặc biệt, tự hỏi về thân phận của cô ta.

Tần Mộ Sắc lại nhìn Y Mặc đầy vẻ nghi ngờ, ánh mắt kỳ quái: "Vừa nãy rút quẻ, linh thật đấy."

Y Mặc: "Cái gì?"

Tần Mộ Sắc thấy Y Mặc giả ngu, không thèm để ý đến anh: "Không có gì."

Tần Mộ Sắc rảo bước nhanh hơn hai bước.

Y Mặc lẩm bẩm: "Loại người này vẫn là cách xa một chút thì hơn, không tiếp xúc là thượng sách."

Nói xong, anh đi theo bước chân Tần Mộ Sắc, biến mất sau cổng sơn môn.

Mà cô gái phía trước, sau khi bước ra từ ngôi đền nhỏ.

Cô nhìn về hướng Y Mặc và Tần Mộ Sắc rời đi, trầm tư, trong tay nắm chặt một quẻ xăm, không biết vật phẩm bên trong là gì, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.

.

Chơi một ngày cũng mệt rồi.

Buổi tối, hai người đi nghỉ tại suối nước nóng Arima nổi tiếng ở Kyoto.

Arima Onsen là một trong ba suối nước nóng lớn nhất Nhật Bản, nước suối giàu khoáng chất, vô cùng xoa dịu mệt mỏi, rất tốt cho da.

Ăn đồ ăn Kyoto, ngâm mình ở Arima.

Hành trình một ngày ở Kyoto cũng kết thúc.

Ngâm xong suối nước nóng, mặc áo yukata của khách sạn, Tần Mộ Sắc đi tới phòng Y Mặc, thương lượng với anh về lịch trình ngày mai.

Tần Mộ Sắc: "Hôm nay chơi cả ngày, cũng đã đời rồi."

"Ngày mai nhất định phải nghiêm túc, nên làm việc thôi, đi khảo sát làm quen địa điểm mục tiêu."

Y Mặc gật đầu nghiêm túc, đồng thời đề nghị: "Tôi đề nghị chúng ta có thể đi một chuyến đến tỉnh Ehime, chính là quê hương của nam chính Kanji trong Tokyo Love Story."

"Đi đến trường học của Kanji xem cái cột khắc tên anh ấy và Rika, hành hương một chút."

"Ừm, dù sao cũng là hồi ức của thế hệ chúng ta."

"Đi Tokyo thì vừa vặn tiện đường."

"Thế nào, ừm, nếu cô không phản đối thì chúng ta..."

Không đợi Y Mặc nói xong, Tần Mộ Sắc đã giơ màn hình điện thoại lên, nói: "Tokyo Love Story chiếu năm 1991, lúc đó anh và tôi còn chưa sinh ra, không phải hồi ức thế hệ chúng ta."

Y Mặc: "Emmmmm."

"Hồi nhỏ tôi có xem, cũng coi như là hồi ức chứ, chênh lệch không xa lắm."

Tần Mộ Sắc: "Đã hơn 20 năm rồi, rất xa."

"Mặt khác."

"Anh có thể giải thích cho tôi một chút, vì sao tỉnh Ehime anh nói, trên bản đồ Google Map, lại nằm ở hướng hoàn toàn ngược lại với Tokyo không?"

"Là anh nhớ nhầm nói sai, hay là bản đồ sai?"

Y Mặc lộ ra đôi mắt cá chết, giải thích gượng gạo: "Chắc là... bản đồ sai đấy?"

Tần Mộ Sắc: "Ngủ ngay!"

"Ngày mai 6 giờ dậy, 7 giờ xuất phát, mục tiêu Tokyo!"

Trong tiếng kêu rên của Y Mặc, kế hoạch phá sản.

Ngày 6 tháng 4.

Sáng sớm 8 giờ.

Tần Mộ Sắc đợi một tiếng đồng hồ cũng không thấy Y Mặc ra khỏi phòng.

Cưỡng ép phá cửa.

Sau đó.

Nhìn thấy Y Mặc đang ngủ say sưa trên giường, miệng nói mớ: "Đáng yêu vãi chưởng, Hiểu Vân cũng đáng yêu vãi chưởng".

Mặt cô tối sầm lại, mang theo sát khí.

"Ha ha ha, uổng công tôi còn lo lắng tình huống của anh, cố ý nạp tiền mua thêm một giờ tập hợp..."

"Y Mặc, anh xong đời rồi!!!"

Cứ như vậy, Tần Mộ Sắc trực tiếp lao lên giường, đại chiến một trận với Y Mặc.

Xách cổ Y Mặc dậy, cưỡng ép lôi ra khỏi lữ quán suối nước nóng, tống lên xe buýt hai tầng đi Tokyo.

Khi ngồi lên xe buýt, Tần Mộ Sắc phát giác có gì đó không đúng.

Nhìn Y Mặc đang ngủ say bên cạnh, cô khẽ nhíu mày.

Vừa nãy Y Mặc ra vẻ tiểu thư đồng chuộc tội, dọc đường đi vô cùng đứng đắn, tuyến đường cũng đích xác là chọn từ Kyoto đến Tokyo, không có chạy về hướng Ehime.

Nhưng tại sao lại đi xe buýt, không đi Shinkansen?

Tra trên mạng, tuyến Kyoto đến Tokyo đi xe buýt mất 8 tiếng, Shinkansen chỉ cần 2 tiếng rưỡi.

Muốn nói Y Mặc lừa cô, muốn ngắm phong cảnh dọc đường ư?

Vậy mà hắn lại trưng ra bộ dạng chưa tỉnh ngủ, vừa lên xe liền lăn ra ngủ, nghe cũng không có lý.

Chẳng lẽ...

Đơn thuần là hắn chưa tỉnh ngủ, xe buýt này có thể dựa lưng ngủ, hắn vì muốn ngủ thêm một lát cho thoải mái?

Dù sao thì tuyến đường đi Tokyo không sai được.

Mặc dù rõ ràng lại bị Y Mặc làm trễ nải mấy tiếng, nhưng cân nhắc đến thời gian chính xác không gấp gáp, bọn họ đến bây giờ cũng không nhận được bất kỳ nhiệm vụ nào từ Entropy, dọc đường còn có thể ngắm cảnh, Tần Mộ Sắc cũng không ghét, bèn miễn cưỡng chấp nhận.

Để Y Mặc ngủ một giấc ngon lành.

Cô chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm phong cảnh ven đường.

"Thôi, cứ như vậy đi."

...

Sau đó.

Chiều 4 giờ, đến trạm xuống xe.

Tần Mộ Sắc nhìn kiểu gì cũng thấy chỗ này không đúng.

Còn Y Mặc, trực tiếp hồi phục đầy máu, tinh thần phấn chấn, dưới ánh mắt nghi hoặc của Tần Mộ Sắc, giơ hai tay lên hưng phấn hét: "Kamakura, ông đây tới rồi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Loại Kimono có tay áo dài