Chương 22: Akihabara
Chương 22: Akihabara
"Akihabara, ông đây tới rồi!"
Trung tâm chính trị Quận 1 Tokyo, quận Chiyoda.
Sở hữu giá đất giá nhà cao nhất Tokyo, tất cả các bộ phận hành chính hàng đầu đều nằm ở đây, chính là trung tâm quyền lực của Nhật Bản, đông đảo chính trị gia, quan lại, nhân sĩ nổi tiếng cư trú tại nơi này.
Số lượng nhân khẩu và mật độ bởi vì tính đặc thù và giá đất nên ngược lại khá thấp.
Y Mặc không lừa Tần Mộ Sắc, hai người đích xác đi thẳng đến Quận 1 Tokyo, nhưng thánh địa 2D Akihabara cũng tình cờ nằm ở đây.
Về phần tại sao trung tâm quyền lực lại xuất hiện một con phố đồ điện cũ, hiện là thánh địa 2D, Y Mặc cũng không biết.
Tóm lại, anh chờ đợi đã lâu, trực tiếp dẫn Tần Mộ Sắc giết tới đây.
Tần Mộ Sắc mở Google Map nhìn một chút, Quận 1 là không sai, nhưng chỗ này... không nằm trong phạm vi kế hoạch.
Ánh mắt trở lại trên người Y Mặc đang giơ hai tay, làm ra động tác Chuunibyou.
Bởi vì dáng vẻ của Y Mặc thực sự quá Chuunibyou, tỏa ra khí chất Otaku kinh khủng, khiến cô cũng không nỡ tức giận, chỉ cảm thấy tên này quá mất mặt, muốn tránh xa một chút.
Tần Mộ Sắc không biết.
Bộ động tác này của Y Mặc thật đúng là không phải tự nghĩ ra, hơn nữa thật sự vô cùng hợp thời.
Xuất xứ từ bộ Anime đã lan truyền văn hóa Otaku Akihabara Oreimo (Em gái tôi không thể nào đáng yêu như vậy), chính là câu thoại và dáng vẻ kinh điển của cô em gái Kousaka Kirino khi tới Akihabara.
Ừm, chính là ảnh đại diện của vị CEO nào đó.
Trong Anime, khi Kousaka Kirino tới Akihabara thì vô cùng náo nhiệt.
Nhưng bây giờ Y Mặc làm ra động tác và câu thoại kinh điển đó, đáp lại anh.
Lại chỉ là vài chiếc lá cây theo gió lăn lóc trên mặt đất thổi qua, con phố vốn nên phồn hoa lại có vẻ vô cùng vắng vẻ, thi thoảng có mấy ông chú say rượu ngã bên đường, rác rưởi như vỏ lon bia cũng không ít, hoàn toàn khác biệt với trong Anime.
"Hả? Tình huống gì thế này?"
"Mặc dù biết thương mại hóa nghiêm trọng, thực tế đến có thể sẽ vỡ mộng, nhưng cái này so với tưởng tượng vỡ mộng hơi nhiều quá rồi đấy!"
Vì sao tưởng tượng và thực tế, thậm chí khác biệt hoàn toàn với những gì nhìn thấy trong video?
Đáp án rất đơn giản.
Ngoại trừ cửa hàng tiện lợi mở 24 giờ, phần lớn cửa hàng đều phải sau 10 giờ mới lần lượt bắt đầu kinh doanh, mãi cho đến đêm khuya.
Bây giờ thời gian là sáng sớm, các Otaku nếu không phải là còn chưa ra khỏi nhà, hoặc chính là chơi xong về rồi, đây là thời gian ít người nhất, tự nhiên cũng trở nên vắng lạnh.
Ngay tại lúc Y Mặc phát hiện không đúng, xoa cằm suy xét nguyên nhân.
Tần Mộ Sắc đã che mặt đi tới.
Cũng không nói nhảm với Y Mặc, đề phòng bị những lời rác rưởi của Y Mặc quấy nhiễu mạch suy nghĩ, giống như xách gà con, trực tiếp kéo Y Mặc đi.
Ừm, có thể đi thám thính địa hình rồi.
Chỉ nghe thấy tiếng Y Mặc kêu rên.
"A... Không!"
Thật sự là chưa xuất sư đã chết.
Nhưng chưa xuất sư đã chết, không đơn thuần là Y Mặc, còn có Tần Mộ Sắc.
Cô kéo Y Mặc đi, thám thính địa hình tại trung tâm chính trị Quận 1, Y Mặc rất phối hợp, từng cái từng cái giới thiệu, hơn nữa đối chiếu bản đồ kiến trúc trợ giúp.
Nhưng đi suốt một vòng, Tần Mộ Sắc luôn cảm thấy ý nghĩa không lớn.
Cuối cùng, đi hơn 2 tiếng đồng hồ, cũng mệt mỏi, liền tìm một công viên công cộng, ngồi trên ghế dài nghỉ ngơi.
Y Mặc đi mua hai ly trà sữa.
Sau khi trở về, một ly tự mình uống, một ly đưa cho Tần Mộ Sắc, ngồi xuống bên cạnh cô.
Tần Mộ Sắc cau mày suy nghĩ, nhìn ly trà sữa, từ chối: "Giảm béo."
Y Mặc: "Mua cũng mua rồi, đắt lắm đấy, đừng lãng phí."
"Đi bộ không ít, nhiệt lượng tiêu hao rất nhiều rồi."
"Ít đường đấy, uống đi, vấn đề không lớn."
Y Mặc đều nói như vậy, Tần Mộ Sắc cũng đành nhận lấy, chủ yếu là không muốn lãng phí.
Y Mặc nhìn Tần Mộ Sắc mặt ủ mày chau: "Không cần suy nghĩ nhiều."
"Thực ra kết quả này tôi đã sớm dự liệu được, cho nên mới không vội."
"Thứ nhất, cơ quan quyền lực cốt lõi bảo vệ rất nghiêm ngặt, khu vực tư nhân nhiều, chúng ta mang thân phận du khách, phần lớn không đến gần được cũng không vào được."
"Quá mức ngược lại dễ gây chú ý cho người khác."
"Thứ hai, nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ trong tối, phương hướng nhiệm vụ cơ bản chỉ có hai hướng."
"Chúng ta được sắp xếp không phải để bảo vệ trực tiếp, mà sẽ dùng thân phận phóng viên hoặc nhân viên công tác để đi theo giữ khoảng cách, không cần thám thính địa hình trước."
"Nếu không thì chính là xử lý một chút sự tình mà Entropy ở ngoài sáng không tiện xử lý, địa điểm cụ thể không rõ."
"Trong tình huống không đưa ra nhiệm vụ cụ thể, địa điểm, thời gian."
"Thám thính địa hình không mục đích ở bề ngoài như thế này, không thu được lợi ích thực tế."
Hiếm khi đến một chuyến, Y Mặc muốn chơi một chút.
Nhưng thật sự không phải vì ham chơi mà ném công việc ra sau đầu, dù sao cũng là nhiệm vụ Đồng Mộ Tuyết giao.
Tần Mộ Sắc biết Y Mặc nói rất đúng. Nhưng suy cho cùng vẫn cảm thấy nếu không làm chút gì đó thì trong lòng không yên, không muốn thừa nhận mình đang bận rộn công cốc.
Thế nhưng lại chẳng có lý lẽ nào để phản bác Y Mặc, cô bèn nâng ly trà sữa Y Mặc đưa tới, vừa uống vừa dùng sức cắn ống hút, như thể đang hung hăng cắn xé Y Mặc vậy.
"Được rồi, vậy tôi mặc kệ."
Y Mặc: "Mặc kệ là không được."
Tần Mộ Sắc: "Thế nhưng là, không có chuyện gì làm, hoàn toàn là công cốc." Giọng điệu mang theo một chút hờn dỗi.
Y Mặc từ trên ghế dài nhảy dựng lên, đi tới trước mặt Tần Mộ Sắc đang ngồi, cười nói: "Có, đương nhiên có chuyện làm."
Nói xong, đưa bàn tay về phía Tần Mộ Sắc: "Đi thôi, đi làm chính sự."
Y Mặc nói nghiêm túc, trên mặt lấp lánh ánh sáng nhiệt tình.
Hoàn toàn khác biệt với trạng thái của Y Mặc nửa năm trước.
Bây giờ rơi vào trong mắt Tần Mộ Sắc, ít nhiều có chút chói mắt, có lẽ vì nảy sinh ảo giác bị bỏ lại, người trước đã đi vào ánh mặt trời, người sau còn đứng trong bóng tối.
"Ừm, cùng đi!"
Dưới ảo giác như vậy.
Dưới lời mời tiếp tục của Y Mặc.
Tần Mộ Sắc đưa tay ra, nắm lấy tay Y Mặc, bị anh kéo một cái, bước vào trong ánh nắng.
30 phút sau.
"Akihabara, ông đây lại trở về rồi!"
Akihabara.
Câu nói quen thuộc, động tác quen thuộc, nguyên xi như cũ.
Chỉ có điều so với buổi sáng vắng lạnh, bây giờ cửa hàng đã tấp nập, phố xá vô cùng náo nhiệt.
Tần Mộ Sắc đứng bên cạnh Y Mặc, che mặt, vô cùng bất đắc dĩ, nhỏ giọng thầm thì: "..."
"Biết ngay mà, không nên ôm bất kỳ kỳ vọng nào với tên này!!!"
Sau đó, mặc kệ Y Mặc phản đối.
Khi một Otaku đi đường hiểu được động tác và câu nói của Y Mặc, dựng ngón tay cái tán thưởng Y Mặc, Y Mặc cũng nhe răng đáp lại ngón tay cái.
Tần Mộ Sắc ôm lấy vai Y Mặc, cưỡng ép kéo anh đi.
Gây ra 9999 sát thương cho Otaku vừa đáp lại Y Mặc kia, trực tiếp bạo kích không thể gượng dậy nổi, hô to Y Mặc là kẻ lừa đảo, là kẻ phản bội.
Lần này, Tần Mộ Sắc không lôi Y Mặc ra khỏi Akihabara, mà là lôi kéo Y Mặc đi vào sâu bên trong.
Thực ra Y Mặc và Tần Mộ Sắc đều không phải người da mặt mỏng, hoàn toàn không để ý thái độ của người khác hay người đi đường.
Nhưng nói thế nào nhỉ.
Tần Mộ Sắc nhìn dáng vẻ Chuunibyou của Y Mặc liền nóng mặt, cứ như chính mình cũng đang làm động tác ngốc nghếch theo anh vậy, nên vô cùng xấu hổ.
Vừa đi vừa lẩm bẩm: "Nhiệm vụ đâu? Không phải nói làm chính sự sao."
Y Mặc: "Chính sự, mang cô đi thư giãn thật tốt, chơi thật vui vẻ."
"Đây chính là nhiệm vụ hiện tại của chúng ta, nhiệm vụ Đồng Mộ Tuyết giao cho tôi, nhất định phải hoàn thành thật tốt."
Tần Mộ Sắc: "Căn bản chính là anh muốn chơi."
Tần Mộ Sắc đã bình ổn tâm thái.
Tần Mộ Sắc thực ra cũng rất thích du lịch, cho dù không phải Otaku, tới chỗ như thế này nhìn xem cũng rất mới mẻ.
Đủ loại áp phích 2D, màn hình chiếu hình ảnh 2D trên các tòa nhà.
Nhà hàng, khu vui chơi, cửa hàng bán đồ lưu niệm, cửa hàng gachapon, các cô gái mặc trang phục hầu gái, khắp nơi có thể thấy được.
"Bây giờ chúng ta đi làm cái gì?"
Suy nghĩ kỹ một chút, cảnh tượng này ngược lại giống như đã từng quen biết, cũng không lạ lẫm đến vậy.
Trong ván trò chơi thứ 6 Giấc Mộng Hoàng Lương, Tần Mộ Sắc cũng từng đi theo Y Mặc dạo qua những nơi như thế này, khi thả lỏng tâm trạng thì cũng rất tự nhiên.
Chỉ có điều.
Cô không phải Otaku, mặc dù hiếu kỳ nhưng lại không biết chơi cái gì, có chút không biết bắt đầu từ đâu.
Tuy nhiên, với sự hiểu biết của Tần Mộ Sắc về tên đại Sở Khanh lừa đảo Y Mặc này.
Trên đường nhiều cô gái mặc trang phục hầu gái dễ thương như vậy, thì chắc chắn hắn muốn đi Maid Cafe.
Y Mặc dường như nhìn thấu suy nghĩ của Tần Mộ Sắc, nói: "Cô không phải đang giảm béo sao?"
"Buổi trưa tôi sẽ cùng cô giảm béo một chút, ăn ít đi một bữa."
"Ừm... Chúng ta đi cửa hàng Arcade chơi game thùng đi, cả tôi và cô đều có cảm giác tham gia."
Tần Mộ Sắc có chút bất ngờ, thấy anh một hồi nhìn sang Maid Cafe, một hồi nhìn sang cửa hàng bán đồ lưu niệm, thực sự không nghĩ tới cuối cùng vì để cho cô có cảm giác tham gia, lại muốn dẫn cô đi cửa hàng Arcade.
Tần Mộ Sắc: "Cũng không cần thiết chiều theo tôi, anh muốn chơi cái gì thì chơi cái đó đi."
"Arcade không phải đều là trẻ con chơi sao, trong ấn tượng của tôi đám bất lương cũng rất nhiều."
"Hồi nhỏ cảm giác cửa hàng Arcade rất nhiều, mấy năm nay ngược lại không thấy nữa."
Y Mặc lắc ngón tay: "No no no."
"Arcade là sự lãng mạn của đàn ông trưởng thành, mấy ông chú ngược lại yêu thích nhiều hơn."
"Cô biết chơi không?"
Tần Mộ Sắc lắc đầu: "Không biết."
Y Mặc: "Vậy thì vừa vặn, tôi là một Otaku, cũng chưa đi cửa hàng Arcade mấy lần."
"Cũng là lính mới, thực lực ngang nhau, có thú vui và tính chất quyết đấu."
"Có điều năng lực học tập của tôi mạnh, chơi game đỉnh lắm đấy, chờ bị hành đi!"
Tần Mộ Sắc cười: "Tôi sẽ không để anh thắng dễ dàng như vậy đâu."
"Đi, đi thôi."
Cứ như vậy, hai người vừa đi vừa tán gẫu, tùy ý tìm kiếm cửa hàng Arcade, dự định gặp cái nào thì vào cái đó.
Còn chưa đi được mấy bước, trên con đường vốn cũng không rộng rãi liền xảy ra tắc đường nghiêm trọng, chắc là có rất nhiều người vây quanh, không biết đang làm gì.
"Đừng để lạc nhau."
Y Mặc nói, nắm lấy tay Tần Mộ Sắc, dự định dẫn cô vòng qua đám người.
Ánh mắt Tần Mộ Sắc hướng xuống dưới, rơi vào bàn tay đang bị Y Mặc nắm lấy.
Ánh mắt hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn dời đi, giả vờ như không để ý, tùy ý Y Mặc nắm.
Vừa xuyên qua đám người, vừa trò chuyện. Y Mặc: "Hình như có ngôi sao nào đó, rất nhiều người đang xin chữ ký chụp ảnh chung, chặn đường rồi."
Y Mặc nói, hướng về trong đám người quan sát: "Là người nước ngoài."
Tần Mộ Sắc: "Candice."
"Nữ ngôi sao đang nổi của Hollywood, vô cùng nổi tiếng."
Y Mặc: "Phải không?"
"Tôi tưởng cô không chú ý phương diện giải trí chứ."
Tần Mộ Sắc: "Ra mắt được nhiều năm rồi, trước đó tôi xem phim Mỹ không ít."
"Diễn xuất đạt chuẩn, vô cùng bắt mắt, thuộc kiểu nhìn qua liền ấn tượng vô cùng sâu sắc, rất nổi."
Y Mặc nghe vậy, lại hướng về phía Candice trong đám người nhìn ngó.
Nữ ngôi sao Hollywood đang nổi Candice chiều cao khoảng 1m6, cũng không có vẻ cao gầy và to lớn của phụ nữ phương Tây.
Mái tóc vàng gợn sóng dài, dáng người thon thả, vòng một cỡ B. Cô mặc chiếc váy hai dây thời thượng vô cùng mát mẻ, váy dài đến ngang đùi, nhưng không hề mang lại cảm giác lẳng lơ, chỉ cảm thấy thời thượng, đáng yêu và tự nhiên.
Cô lộ ra vẻ mặt hơi có chút bối rối, nhưng lại ra chiều "hết cách với các bạn", đang vô cùng tích cực chụp ảnh chung, ký tên, rõ ràng rất hưởng thụ.
Đứng bên cạnh là một anh chàng điển trai tóc vàng mắt xanh cao gầy.
Không biết là trợ lý thư ký hay là ngôi sao khác, đang vội vàng giúp đỡ ngăn cản fan hâm mộ nhiệt tình, biểu cảm trông bối rối thật sự.
Nói thế nào nhỉ.
Chỉ nhìn nữ ngôi sao này thôi cũng cảm giác cực kỳ có sức hút, lấp lánh, khiến tâm trạng vui vẻ, kích động vô cùng.
Y Mặc nghiêng đầu, cười nói với Tần Mộ Sắc: "Có chút thú vị, đúng là không đơn giản."
"Cô muốn xin một chữ ký không?"
Ánh mắt Tần Mộ Sắc rơi vào nữ ngôi sao kia, khẽ nhíu mày: "Thôi."
"Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, tôi không muốn góp vui."
Cứ như vậy, Y Mặc dắt Tần Mộ Sắc xuyên qua đám người.
Tiếp tục kế hoạch, tìm cửa hàng Arcade chơi đùa.
Có điều, vừa mới đi qua đám đông liền có một người tới bắt chuyện.
Ở Akihabara bị bắt chuyện rất bình thường, bên này chèo kéo khách nghiêm trọng, các anh chàng trẻ tuổi và các cô gái mặc trang phục hầu gái đều đang cố gắng kiếm khách chạy doanh số.
Đương nhiên, bởi vì trong này vấn đề rất nhiều, chặt chém nghiêm trọng, thực ra đã có lệnh cấm chèo kéo khách.
Nhưng hành vi chèo kéo vẫn rất nhiều.
Có điều hơi bất ngờ.
Người đến bắt chuyện với Y Mặc không phải nhân viên cửa hàng hầu gái, mà là một phụ nữ phương Tây.
Làn da trắng nõn, mái tóc ngắn màu đỏ.
Dáng người rất đẹp, mặc váy bó sát tôn dáng.
Là kiểu vừa có chút phong độ oai phong, lại cực kỳ quyến rũ đầy nữ tính, vô cùng cuốn hút, đẹp xuất sắc.
"Xin hỏi, biết nơi này đi như thế nào không?"
Ngón tay sơn móng đỏ thẫm nhẹ nhàng kẹp một tấm danh thiếp khách sạn.
Y Mặc quan sát sơ qua người phụ nữ trước mắt.
Quay đầu nhìn nữ ngôi sao và bạn đồng hành đang bị đám đông bao vây, cuối cùng ánh mắt rơi vào tấm danh thiếp.
Lắc đầu.
"Xin lỗi, tôi cũng là du khách, không rõ lắm."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
