Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 16: Hồi Nhật Bản - Mây Mù Tại Tokyo - Chương 24: Điều tra

Chương 24: Điều tra

Chương 24: Điều tra

"Không cần xoắn xuýt nữa."

"Kế hoạch hủy bỏ, có nhiệm vụ rồi."

Tiếng nói của Y Mặc vừa dứt, trạng thái thả lỏng của Tần Mộ Sắc đã biến mất, trở nên bình tĩnh nghiêm túc, chế độ làm việc trong nháy mắt được bật lên.

Tần Mộ Sắc: "Nhiệm vụ gì?"

Y Mặc chỉ chỉ TV.

Tần Mộ Sắc: "Vụ án phòng kín Tổng thanh tra tài chính trúng bảy phát đạn vào lưng?"

Y Mặc mặc áo khoác xong, gật đầu, lại lắc đầu: "Cộng thêm vụ nổ nữa, hai cái cùng một lúc."

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi ra khỏi phòng.

Tần Mộ Sắc: "Chờ tôi, 2 phút."

Y Mặc: "Ừ, không vội."

Trong lúc Tần Mộ Sắc về phòng thay quần áo, Y Mặc kích hoạt thiên phú Người Giấy.

Bản thể tiếp tục chờ Tần Mộ Sắc bên ngoài phòng, phân thân đã đi về phía thang máy, nhấn thang máy tầng 18, đi tới trước cửa phòng 1717, gõ cửa.

Tay vừa mới gõ một cái lên cửa, cửa phòng liền đã đáp lại mà mở ra.

Mở cửa chính là Vân Miểu.

Vân Miểu mang theo chút biểu cảm bất ngờ: "Cái đuôi nhỏ, xem ra bị Y Mặc công tử phát hiện rồi."

Y Mặc nhún vai: "Mộ Sắc cũng vậy."

"Lúc ở Osaka, cô ấy đã chú ý tới các cô rồi."

"Đương nhiên, cô cũng biết mà đúng không? Mấy ngày nay chơi thế nào."

Vân Miểu cười duyên: "Phu quân cung cấp lộ trình dạo chơi, rất thú vị."

Y Mặc: "Tôi còn sợ lộ trình 2D này của tôi nhàm chán chứ, thú vị là tốt rồi."

Vươn vai một cái: "Đi thôi, có điều kỳ nghỉ tạm thời kết thúc, phải làm việc rồi."

Vân Miểu: "Phu quân thích thì Vân Miểu cũng thích."

Vân Miểu nói rồi đi ra khỏi phòng, hiển nhiên là đã sớm chuẩn bị, chắc là nhận được tin tức còn sớm hơn Y Mặc.

Y Mặc: "Gọi cả Ứng Ly?"

Vân Miểu khéo léo từ chối: "Hiếm khi được ở riêng với phu quân, trăng thanh gió mát thế này, không phải sao?"

Y Mặc nghe vậy cười gật đầu: "Được, vậy hai người chúng ta đi."

Cứ như vậy, phân thân của Y Mặc và Vân Miểu rời khách sạn trước, ngay sau đó bản thể cùng Tần Mộ Sắc cũng rời đi.

Quá trình này, bị cậu lễ tân thu hết vào mắt.

Vốn dĩ bên cạnh Y Mặc có Vân Miểu đi cùng, cậu lễ tân đã đủ ghen tị rồi.

Nhưng ngay sau đó, cậu lại tận mắt nhìn thấy Y Mặc lại cùng Tần Mộ Sắc đi ra, vậy thì không chỉ là ghen tị, còn là chấn kinh và sợ hãi.

Dùng sức dụi dụi mắt, lâm vào sự hoài nghi bản thân.

Khoan đã, tình huống gì thế này?

Độc thân quá lâu nên bắt đầu xuất hiện ảo giác à?

Không đúng, cái ảo giác này cũng không thể nhân vật chính đều là người khác chứ, thế chẳng phải là có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân nghiêm trọng sao.

Cậu lễ tân vừa nghi hoặc, lại khó hiểu, xen lẫn vài phần sợ hãi.

Tra lại camera giám sát, phát hiện căn bản không có bất kỳ hình ảnh nào liên quan tới Y Mặc, cứ như người này không tồn tại, cậu ta hoàn toàn trợn tròn mắt ngơ ngác.

Mồ hôi lạnh trên trán túa ra, càng nghĩ càng thấy kinh khủng.

Cảm thấy không phải mình có vấn đề thì chính là thế giới này xảy ra vấn đề.

Ngồi co ro ở quầy lễ tân, nghĩ đến nửa đêm một mình trực ban, trong lòng hoảng vô cùng, nhanh chóng gọi điện cho quản lý.

"Quản lý, hình như tôi có chút vấn đề... cái đó."

"Vô cùng xin lỗi, tôi muốn xin nghỉ, đi bệnh viện kiểm tra một chút, thực sự không được thì tôi đi bệnh viện tâm thần kiểm tra cũng được..."

Những chuyện này Y Mặc chắc chắn không biết.

Tuy nhiên lúc rời đi, biểu cảm như gặp ma của cậu lễ tân khi nhìn Y Mặc lại bị Tần Mộ Sắc chú ý tới.

Trên xe, Tần Mộ Sắc hỏi: "Anh làm gì cậu lễ tân thế, cậu ta nhìn anh biểu cảm rất kỳ quái, giống như bị kích động ấy, nhìn anh như gặp quỷ."

Y Mặc làm vẻ mặt "mặc kệ sự đời": "Có thể là ghen tị với tôi."

"Không còn cách nào, ai bảo bạn gái tôi đều xinh đẹp như vậy."

Tần Mộ Sắc trừng Y Mặc một cái.

Y Mặc có chút vô tội: "Tôi nói thật mà."

"Đương nhiên, cũng có thể là do tôi hơi giống Tôn Ngộ Không, biết Phân Thân Thuật chăng?"

Y Mặc nói cũng là nói thật, nhưng rơi vào tai Tần Mộ Sắc liền thành ba hoa, cuối cùng cô ngược lại nghiêm túc đưa ra đề nghị: "Cố gắng đừng trêu chọc người bình thường, gây ra phiền phức không cần thiết."

Y Mặc: "OK OK, biết rồi."

Cũng không còn cách nào khác, khách sạn cũng không có cửa sau, chắc chắn phải đi qua quầy lễ tân.

Sửa đổi một chút camera giám sát không khó, có thể thay đổi nhận thức của con người, nhưng tiêu hao vẫn là rất lớn, thực sự có chút lợi bất cập hại.

Tần Mộ Sắc: "Nhiệm vụ cần chúng ta làm gì?"

Y Mặc: "Hỗ trợ điều tra vụ nổ và vụ ám sát."

Tần Mộ Sắc có chút kỳ quái: "Loại chuyện này Sở Cảnh sát phụ trách còn chưa đủ dùng sao, tìm đến Entropy hỗ trợ, lại chỉ phái chúng ta điều tra, quá kỳ quái."

Y Mặc: "Đích xác kỳ quái."

"Tôi còn chưa kịp hỏi nguyên nhân cụ thể, cứ xem trước đã rồi nói."

Trong một con hẻm nhỏ nào đó ở khu phố đèn đỏ Kabukicho, quận Shinjuku, Khu 4 Tokyo, hiện trường đã bị phong tỏa bằng dây cảnh sát, mấy chiếc xe cảnh sát đỗ bên ngoài, đèn hiệu nhấp nháy.

Thanh tra Chihaya, một ông chú Nhật Bản 45 tuổi.

Trên mặt mang vẻ câu nệ và khách sáo, hai tay đưa danh thiếp, thuận tiện đưa cả giấy chứng nhận thanh tra tạm thời cho Y Mặc và Tần Mộ Sắc.

"Chào hai vị, chào hai vị."

"Thanh tra Chihaya, xin chỉ giáo nhiều hơn."

Sự khách sáo và khoảng cách đặc trưng của người Nhật, mặc dù phần lớn chỉ ở bề ngoài, nhưng chú Chihaya này vẫn tương đối chân thực, có lẽ vì bận tối tăm mặt mũi, cuối cùng có người tới hỗ trợ nên thật sự rất vui vẻ chăng.

Y Mặc: "Không phải vụ án Tổng thanh tra tài chính trúng bảy phát đạn vào lưng sao?"

Thanh tra Chihaya: "Không phải, là vụ cướp của giết người vừa mới xảy ra."

Y Mặc nhắc tới vụ án Tổng thanh tra tài chính, mồ hôi trên mặt Thanh tra Chihaya liền chảy ròng ròng, nhanh chóng lấy ra chiếc khăn tay sạch sẽ lau lau bên mặt, có thể thấy được vụ án kia gây áp lực cho ông ta xác thực rất lớn.

"Đương nhiên, nếu như vụ án kia các vị cũng có thể hỗ trợ thì vô cùng cảm kích."

"Gần đây truyền thông dư luận không tốt, áp lực của tôi rất lớn."

"Ba ngày, đây đã là vụ án thứ 3 tôi phải chịu trách nhiệm."

Y Mặc: "Dân số Tokyo lớn, 3 ngày 3 vụ án cũng đâu có nhiều?"

Thanh tra Chihaya có chút khó khăn: "Ba nạn nhân trong ba ngày này thân phận đặc thù, không phải quý thì là giàu, cấp trên gây áp lực rất lớn."

Tần Mộ Sắc: "Vụ án bảy phát đạn vào lưng kia, là tự sát sao?"

Thanh tra Chihaya: "Là phòng kín hoàn hảo."

"Nạn nhân sống một mình, chung cư cao cấp, camera không ghi lại được có người thứ hai tiến vào phòng."

"Trong phòng cũng không phát hiện bất kỳ dấu vân tay, tóc hay manh mối chứng cứ nào ngoại trừ của chính nạn nhân."

"Ông ta có giấy phép sử dụng súng hợp pháp, cũng phát hiện một cơ quan tự chế, trên súng có vân tay của chính nạn nhân, chứng cứ hiện có đều chỉ hướng về tự sát."

"Tổng thanh tra tài chính của tập đoàn hàng đầu, trong công việc xảy ra chút vấn đề, tự sát tạ tội trốn tránh thì cũng hoàn toàn hợp lý..."

"Số người tự sát ở Tokyo năm ngoái cao hơn nhiều so với số người chết vì án hình sự bạo lực."

"Áp lực của mọi người đều rất lớn a..."

Chú Chihaya vừa lầm bầm lầu bầu, vừa không ngừng lấy khăn tay lau mồ hôi.

Y Mặc: "Nhìn ra được."

Trong lúc trò chuyện, họ đã đến chỗ nạn nhân tử vong.

Nạn nhân mặc bộ vest vô cùng cao cấp, máu me khắp người dựa vào tường, trên mặt còn đọng lại vẻ hoảng hốt trước khi chết.

Chú Chihaya: "Thời gian chết khoảng 45 phút trước."

"Vết thương ở bụng do một nhát dao chí mạng, hung khí được phán đoán là dao găm. Tài sản mang theo người bị mất, khả năng cướp của là khá lớn."

Không đợi chú Chihaya nói xong, Tần Mộ Sắc đã tiến lên kiểm tra thi thể.

Cô vạch áo nạn nhân ra, kiểm tra vết thương: "Vết chém vô cùng gọn gàng, không sâu nhưng lại cực kỳ chuẩn xác, nhắm ngay vào chỗ hiểm."

"Cướp tiền mà kỹ thuật dùng dao tốt quá nhỉ."

Một dao đâm vào bụng đoạt mạng cũng không phải chuyện đơn giản.

Chú Chihaya nhanh chóng gật đầu khen tặng: "Không hổ là chuyên nghiệp."

"Đương nhiên, cũng tồn tại khả năng là ngẫu nhiên."

Rất rõ ràng, so với sự kiện giết người có chủ mưu, chú Chihaya càng hy vọng là sự kiện cướp tiền ngẫu nhiên.

Tần Mộ Sắc: "Xung quanh náo nhiệt như vậy, nạn nhân lại bị giết ở ngay cái hẻm nhỏ này, cứ như đang chờ tội phạm tới cửa vậy."

"Tồn tại khả năng người quen gây án."

"Camera xung quanh đã kiểm tra chưa?"

Chú Chihaya: "Đã xem rồi, không có bất kỳ ghi chép nào liên quan tới nạn nhân và hung thủ."

Tần Mộ Sắc có chút bất ngờ: "Khu vực đông người như vậy, camera một chút cũng không ghi lại được?"

Không đợi chú Chihaya nói chuyện, Y Mặc đã chỉ về khu vực cách đó 15 mét phía trước.

Bên cạnh cột điện, đột nhiên có một cái camera, vừa vặn không quay được hiện trường án mạng.

Về điểm này cũng không có gì bất ngờ, nhưng tấm biển dưới camera với dòng chữ rõ ràng "Cảnh vụ sảnh nhắc nhở, nơi đây có camera giám sát" lại khiến Tần Mộ Sắc kinh ngạc.

Tần Mộ Sắc: "..."

"Các ông đánh dấu như vậy, cái camera này còn ý nghĩa gì nữa?"

Y Mặc: "Tự do mà, học theo phương Tây đấy."

Chú Chihaya: "Cái đó, khiếu nại xâm phạm quyền hình ảnh vẫn là rất phiền phức."

"Vẫn có ý nghĩa chứ, ít nhất nhìn thấy sẽ suy nghĩ một chút... hả?"

"Tóm lại, nhìn thế nào."

"Các vị cũng cho rằng khả năng là cướp tiền ngẫu nhiên lớn hơn đúng không?"

Y Mặc: "Đúng rồi, vụ án bảy phát đạn vào lưng kia, là ở tầng mấy?"

Chú Chihaya: "Cậu muốn nói, hung thủ sớm tiến vào chỗ ở của nạn nhân, có ý định mưu sát nạn nhân sao?"

"Không không không, nạn nhân ở tầng 23, cửa kính không có bất kỳ dấu vết cạy mở hay hư hại nào, hiện trường và chứng cứ vẫn chỉ hướng là tự sát..."

.

Vân Miểu: "Tình huống bên kia thế nào?"

Y Mặc bình tĩnh nói: "Không có gì đáng ngờ, sự kiện giết người có chủ mưu."

Quận 1 Tokyo - Chiyoda.

Tòa nhà Trung tâm Thông cáo Báo chí, cả tòa nhà đã biến thành phế tích.

Bên trong tòa nhà một mảnh cháy đen hỗn loạn, cốt thép rối tung, cảm giác nguy hiểm và rách nát vô cùng sâu sắc.

Y Mặc và Vân Miểu đi ở trong đó, tầm nhìn vô cùng kém, không mang theo bất kỳ công cụ hỗ trợ nào, nhưng cũng không ảnh hưởng bọn họ tìm tòi và điều tra trong đống đổ nát.

Vân Miểu: "Ở đây thấy thế nào?"

Y Mặc: "Sự kiện nổ tung khủng bố, không tồn tại khả năng khác."

"Muốn nói điểm đáng ngờ, có một cái không tính là điểm đáng ngờ."

Y Mặc nói, đi tới một góc phế tích.

Mắt trái năng lượng hóa, phát hiện một vật nhỏ bình thường rất khó phát hiện, dùng khăn tay lụa nhặt vật đó lên, nghịch nghịch xem xét trong tay.

Là một vật kim loại vô cùng tinh vi, có chút giống ống tiêm, nhìn vô cùng cao cấp.

Y Mặc lấy điện thoại ra, chụp ảnh vật nhỏ đó, gửi cho một người bạn trong ứng dụng trò chơi tử vong, quay đầu nhìn Vân Miểu: "Cô thấy thế nào?"

Vân Miểu tính trước kỹ càng: "Uy lực vụ nổ vô cùng lớn, lại không phá hủy kết cấu chủ thể tòa nhà gây sập, vô cùng hiếm thấy."

"Cứ như loại bom được chế tạo chuyên biệt để giết người vậy, chất nổ phi quy ước."

Y Mặc: "Cô còn hiểu cả thuốc nổ?"

Vân Miểu: "Quốc sự Hậu Vân, đều là phu quân dựa vào Phi Tinh giải quyết mà."

Thế giới võ hiệp, Y Mặc uy bức lợi dụ, lấy lựu đạn hù dọa Hoàn Nhan Nguyên Khải của Đại Kim, giải quyết quốc sự chiến loạn.

"Đi tìm hiểu sự vật chưa biết cũng là một trong những niềm vui của Vân Miểu."

"Trong lòng phu quân đã có đáp án rồi nhỉ."

Y Mặc đứng dậy.

Cũng không nhìn Vân Miểu, nghịch đồ vật trong tay, thản nhiên nói: "Không còn nghi ngờ gì nữa, người chơi trò chơi tử vong làm."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!