Nàng Idol của trường tôi vụng về bếp núc, còn tôi – kẻ mờ nhạt – lại thành thầy dạy nấu ăn… để rồi chẳng hay đã khiến nàng say đắm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11608

Web novel - Chương 71: Hình mẫu lý tưởng của Haruno Hinata

Enjoy!

---------------------------------

Hình mẫu lý tưởng của Haruno Hinata

Mẹ tôi đã khéo léo mời mẹ của Hinata sang nhà nói chuyện.

Và khi hai người phụ nữ rời khỏi lớp học nấu ăn, không gian bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ.

Chỉ còn tôi và Hinata ngồi lại bên chiếc bàn, lặng lẽ nhìn nhau… rồi bất giác cả hai cùng bật cười khẽ.

“Đúng là Yumiko-sensei tuyệt vời thật nhỉ.”

“À… ừ, đúng vậy. Dù là mẹ mình nhưng anh cũng nghĩ thế.”

“Cảm ơn anh nữa, Yuuya-kun.”

“Không, lần này hoàn toàn là Yumiko-sensei một mình thuyết phục được mẹ em thôi. Anh chẳng làm gì cả.”

“Không đâu. Mẹ đã nhìn thấy một Yuuya-kun nghiêm túc, chân thành, nên mới yên tâm như vậy đấy.”

“Ể… thật sao? Anh… anh nghĩ không đến mức ấy đâu.”

“Có chứ. Chắc chắn là vậy.”

“Vậy… thì tốt quá rồi.”

Nghe Hinata nói thế, dù chẳng biết có đúng không, nhưng trong lòng tôi vẫn dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả.

“Nhưng anh vẫn nghĩ… bản thân còn quá tầm thường, chẳng xứng với em. Nên phải cố gắng nhiều hơn, để trở thành người đàn ông đủ tốt cho Hinata.”

“Xứng với em á…? Em có gì đâu mà cao quý. Trong mắt em, Yuuya-kun đã là người rất tuyệt rồi.”

“Không đâu. So với hình mẫu lý tưởng của em, anh còn xa lắm.”

“Hình mẫu lý tưởng của em ư?”

“Ừ. Người đàn ông lý tưởng trong lòng em là người như thế nào?”

“Ừm… lý tưởng à… Em nghĩ đó là người dịu dàng… chân thành… và có nụ cười dễ thương nữa…”

Ra vậy. Nhưng những người như thế, trên đời chắc hẳn không thiếu.

“Còn nữa, người ấy phải nấu ăn thật giỏi… có thể dạy em thấy niềm vui trong bếp núc… một người luôn coi trọng em, và đáng tin cậy…”

“Khoan đã, Hinata. Những điều em vừa nói… rõ ràng là đang mô tả anh, đúng không?”

“Ừ, có lẽ vậy.”

Hinata mỉm cười gật đầu. Nhưng tôi không muốn nghe những lời vì chiều lòng mà nói ra.

“Không, ý anh là… từ trước đến giờ em chưa bao giờ nghĩ đến một hình mẫu cụ thể sao?”

“Ừm… thật ra em chưa từng mường tượng rõ ràng. Nếu buộc phải nói thì… bây giờ, Yuuya-kun chính là lý tưởng của em.”

“Cảm ơn em đã nói vậy, Hinata. Nhưng chắc hẳn chỉ là em đang muốn an ủi anh thôi.”

“Không phải đâu. Em thật lòng mà. Này Yuuya-kun, thay vì đi tìm cho bằng được ai đó khớp với ‘lý tưởng sẵn có’, thì nếu có thể nhìn người ngay trước mắt và nghĩ: ‘À, thì ra đây chính là người mình hằng mong ước’, chẳng phải đó mới là hạnh phúc nhất sao?”

Nói rồi, Hinata khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy trong trẻo đến mức tôi cảm nhận được rằng, đây không phải lời khách sáo, mà là suy nghĩ chân thành từ tận đáy lòng cô ấy.

“Cảm ơn em, Hinata. Anh vui lắm, thật sự. Nhưng… anh vẫn thấy bản thân là kẻ hèn nhát. Yêu em, muốn em đừng đi Tokyo… nhưng cuối cùng lại chẳng thể tự mình thẳng thắn nói ra.”

“Không phải vậy đâu, Yuuya-kun. Em hiểu cả mà. Chính vì anh muốn em có thể tự quyết định bằng suy nghĩ của mình, nên anh mới chọn cách im lặng. Đó là sự dịu dàng của Yuuya-kun.”

“À… ờ thì… đúng là như vậy…”

“Từ trước đến nay, Yuuya-kun chưa từng khoe khoang, chưa từng tìm cách có lợi cho bản thân, cũng chưa từng cố chứng tỏ mình giỏi giang trước mặt em. Đúng chứ?”

“Ể… à, chắc vậy… anh không để ý nữa.”

“Chính vì thế, em càng cảm nhận rõ sự dịu dàng, sự chân thành, và cả tình cảm sâu sắc anh dành cho em.”

Nghe đến đó, tim tôi bỗng nhột nhạt, như có ngọn lửa âm ỉ lan tỏa. Hinata luôn nhìn tôi theo cách quá tốt đẹp, và chỉ riêng điều ấy thôi, đã khiến tôi thấy mình hạnh phúc vô cùng.

“Cho nên, Yuuya-kun… chính anh là người đàn ông lý tưởng của em.”

Không… một cô gái vừa đáng yêu, vừa khiêm nhường, vừa nỗ lực không ngừng, lại có thể thốt ra những lời ngọt ngào đến vậy— người xứng đáng với danh xưng lý tưởng, phải là Hinata mới đúng.

“Còn với anh, Hinata chính là người con gái lý tưởng.”

“Thật sao?”

“Ừ. Từ tận đáy lòng.”

“…Cảm ơn anh. Em hạnh phúc lắm.”

Chúng tôi đã nói ra được tình cảm thật sự của mình.

Nhưng… trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn còn một điều chưa thể ngừng bận tâm.

“Hinata này…”

“Gì vậy?”

“Anh thích em, và em cũng đã nói rằng em thích anh… nhưng mà…”

“Ừm?”

“Nhưng em vẫn còn khả năng sẽ theo đuổi giấc mơ idol. Thế thì… chắc chúng ta không thể hẹn hò được đâu.”

“Tại sao lại không?”

“Bởi vì, như Takashiro đã nói, nếu sau này em thực sự debut làm idol, thì chuyện từng có bạn trai trong quá khứ sẽ trở thành vấn đề.”

“À, hóa ra là chuyện đó… Em thấy chẳng có gì to tát cả.”

“Ể…?”

Không hiểu sao Hinata lại buông ra câu ấy một cách thoải mái đến vậy. Nhưng rõ ràng… đâu thể xem nhẹ được chứ?

“Anh không thấy sao? Có nhiều idol khi lên truyền hình vẫn thản nhiên kể về bạn trai cũ mà.”

“Nhưng cũng có những idol bị cấm yêu đương còn gì.”

“Yuuya-kun không phải loại con trai kỳ quặc đâu, nên sẽ chẳng có vấn đề gì. Với lại, em cũng chưa chắc chắn sẽ đi theo con đường idol nữa mà…”

“Nhưng mà, vẫn có khả năng đó đúng không?”

“Ừm… nếu một ngày nào đó em bị Yuuya-kun bỏ rơi, thì chắc lúc đó em sẽ nổi hứng đi làm idol cho đỡ buồn cũng nên!”

“Đừng… đừng nói mấy chuyện ngốc nghếch ấy chứ!”

“Đùa thôi mà~!”

Hinata bật cười thật tươi, ánh mắt lấp lánh. Rõ ràng là cô ấy vững vàng hơn tôi rất nhiều. Nếu cô ấy đã có thể đối diện mọi chuyện nhẹ nhàng như thế, thì tôi còn lý do gì để cứ mãi lo lắng dằn vặt bản thân nữa?

Tương lai phía trước chẳng ai biết trước được. Nhưng đúng như mẹ từng nói, tôi chỉ cần làm hết sức mình, để Hinata không bao giờ hối hận vì đã chọn ở lại bên tôi.

“Hinata…”

“Hửm? Có chuyện gì thế?”

Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của cô ấy.

“Anh… muốn hẹn hò với em, Haruno Hinata. Với tất cả sự chân thành, nghiêm túc và cả trái tim này, anh sẽ yêu em bằng hết khả năng của mình, để em không bao giờ phải hối tiếc. Em… có thể đồng ý hẹn hò với anh không?”

Hinata ngước lên, đôi mắt đẹp đẽ ngỡ ngàng nhìn tôi. Rồi bất chợt, nước mắt long lanh dâng đầy, từng giọt lăn dài trên gò má hồng.

“Yuuya-kun… Yuuya-kun… Em đồng ý, em rất vui được hẹn hò với anh!”

“Cảm ơn em, Hinata.”

“Không, chính em mới phải cảm ơn anh, Yuuya-kun.”

Hinata vừa cười vừa khóc.

Hinata thật đáng yêu.

Khuôn mặt ấy, khoảnh khắc ấy… khiến tôi chỉ muốn ngắm nhìn mãi không thôi.

“Này… Yuuya-kun.”

“Gì thế?”

“Anh còn nhớ hồi trước đã nói gì không?”

“Anh nói gì cơ?”

“Cái chuyện… anh với em đều mong có thể sống thật với chính mình ở trường ấy.”

À, đúng rồi. Chúng tôi từng nói về điều đó.

Nhưng giờ Hinata nhắc lại, không biết cô ấy định ám chỉ điều gì?

Vừa mỉm cười rạng rỡ, vừa để đôi mắt vẫn vương giọt lệ, Hinata nhìn tôi.

Còn tôi… chỉ biết lặng người, ngây ngốc dõi theo nụ cười ấy.