Nàng Idol của trường tôi vụng về bếp núc, còn tôi – kẻ mờ nhạt – lại thành thầy dạy nấu ăn… để rồi chẳng hay đã khiến nàng say đắm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11608

Web novel - Chương 76: Haruno Hinata nhận lệnh ★

Enjoy!

-----------------------------------

Haruno Hinata nhận lệnh

Mái tóc vừa được chỉnh chu của tôi xem ra lại được khen ngợi nhiều hơn tôi tưởng. Thế nhưng, Takashiro thì lại đứng nghiêm, đôi mắt như dán chặt vào tôi, ánh nhìn cứ chăm chăm đến mức khiến tim tôi đập nhanh hơn.

“Ờm… trông lạ lắm à?”

Tôi thử hỏi, và như bị giật mình, Takashiro vội lắc đầu, gương mặt thoáng đỏ.

“À, không… không có gì đâu. Cũng… cũng được đấy.”

Tôi thở phào, cứ ngỡ sẽ bị cô nàng kiếm cớ soi mói, ai ngờ lại thoát được một phen.

“Thôi nào, bắt đầu thôi. Chúng ta đã trễ hơn các nhóm khác rồi.”

Từ phía đối diện, Hinata khẽ mỉm cười, đưa tay vẫy gọi tôi lại gần. Tôi gật đầu, rồi bước sang đứng cạnh cô.

Liếc nhìn xung quanh, các nhóm khác đã bắt tay vào làm từ lâu, công việc tiến triển nhanh chóng. Trước mặt, nguyên liệu được bày sẵn trên bàn. Tôi quay sang, ánh mắt như muốn hỏi Hinata: “Giờ thì làm sao đây?”

“Trước hết… mình làm sốt thịt nhé.”

“Ờ… được đó.”

“Vậy thì Akizuki-kun, tớ sẽ chuẩn bị thịt xay với sốt cà chua, còn cậu hãy băm nhỏ hành tây và cà rốt nhé.”

“Ừ, để tớ lo.”

Tôi bắt tay vào việc, chọn hành và cà rốt. Vừa đặt dao lên thớt, Takashiro đã ngẩng đầu lên, giọng đầy ngờ vực.

“Khoan đã Hinata, để Akizuki băm rau củ thì hỏng hết. Chúng ta vốn đã chậm rồi, cậu ta mà vụng về thì càng mất thời gian. Với lại, mấy thứ này phải băm thật đều, nếu không hương vị cũng kém đi.”

“Không sao đâu Chinatsu. Chia việc đã giao cho tớ, thì tin tớ đi.”

“Nhưng mà… cái này thì hơi…”

Mặc kệ những lời bàn cãi, tôi đã gọt xong hành tây, đặt lên thớt, tay nắm chắc lấy con dao.

“Ổn thôi Chinatsu.”

“Hinata, cậu nói cái gì thế, ổn sao được—”

Ngay lúc đó, tiếng dao gõ xuống thớt vang lên nhịp nhàng, “chát chát chát chát…”, đều đặn và dứt khoát.

“Ể…?”

Takashiro đứng chết trân, thốt ra một tiếng ngẩn ngơ. Tôi chẳng để ý, chỉ chăm chú cắt, từng nhát dao gọn ghẽ, hành tây vụn nhỏ đều như hạt.

“Nhanh… mà còn đẹp nữa…”

Takashiro há hốc miệng, đôi mắt mở to kinh ngạc. Masahiko và Satou cũng dừng tay, lặng người nhìn tôi như thể trước mặt là một cảnh tượng không thể tin nổi.

“Xong hành rồi. Giờ đến cà rốt.”

Bên cạnh, Hinata đã làm xong phần thịt, cho dầu vào chảo nóng. Tôi cũng nhanh chóng cắt cà rốt, rồi đưa cả hai loại rau củ cho cô. Hinata khéo léo đổ chúng vào chảo, mùi thơm bắt đầu lan tỏa.

“Hinata, cậu lo phần xào nhé. Tớ chuẩn bị rau ăn kèm.”

“Ừ, được thôi. Phần sốt, đoạn cuối tớ sẽ giao lại cho Yuuya-kun nhé.”

“Yên tâm, để tớ.”

Không biết từ lúc nào, cách xưng hô của chúng tôi lại tự nhiên trở về giống như khi đứng trong lớp dạy nấu ăn. Chắc vì cả hai cùng chìm đắm vào nhịp điệu công việc, chẳng còn kẽ hở cho ngượng ngùng.

Mà, cũng lạ… đứng cạnh Hinata, cùng nhau chuẩn bị từng món, tôi lại thấy vui một cách lạ thường. Trên môi cô cũng ánh lên nụ cười rạng rỡ, bàn tay thoăn thoắt đầy hứng khởi.

Còn ba người kia thì hoàn toàn ngẩn ngơ, như chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cả nhóm đứng lặng, cứ như đầu họ toàn dấu chấm hỏi lơ lửng.

“Nào Chinatsu, mau làm súp đi chứ.”

“Ờ… ừ, đúng rồi. Nếu không sẽ không kịp mất.”

Được Hinata nhắc nhở, Takashiro chợt bừng tỉnh, tuy còn muốn nói gì đó nhưng rốt cuộc cũng đành im, rồi quay sang thúc giục Masahiko và Satou tiếp tục phần việc dang dở.

Và thế là, tôi cùng Hinata nhịp nhàng phối hợp, nhanh chóng hoàn thành nước sốt thịt, chuẩn bị rau củ luộc ăn kèm, rồi thả mì vào nồi. Bước chân thời gian dường như cũng hòa theo nhịp tay chúng tôi, trôi qua đầy ấm áp.

“Yuuya-kun, mì thế này đã ổn chưa?”

“Ừ, chờ một chút.”

Tôi gắp một sợi mì đang sôi trong nồi lên, khẽ bẻ đôi bằng ngón tay. Ánh mắt, đầu ngón tay và cả cảm giác khi cắn thử đều cho tôi câu trả lời.

Ở giữa vẫn còn sót lại một chút lõi nhỏ bằng đầu kim – độ chín vừa vặn để gọi là al dente. Thứ độ chín hoàn hảo, nơi sợi mì giữ lại chút cứng giòn ở tâm, tạo nên độ dai và hương vị tuyệt hảo.

“Ừ, được rồi đấy Hinata.”

“Hiểu rồi! Cảm ơn cậu nhiều, Yuuya-kun.”

Giờ thì chỉ còn bước bày biện nữa là xong. Nhìn quanh, các nhóm khác vẫn còn loay hoay, rối rít giữa dao thớt và chảo nồi. Có vẻ như quãng mười phút mất đi ban đầu, chúng tôi đã kịp bù lại một cách gọn ghẽ.

“Vậy… khâu trình bày để cậu lo nhé, Yuuya-kun.”

“Được, để tớ.”

Tôi không đổ mì tràn ra khắp đĩa như cách làm thường thấy, mà gom gọn lại ở chính giữa, tạo thành một ngọn đồi nhỏ đầy duyên dáng.

Nước sốt, tôi khéo léo rưới xuống đỉnh, chỉ khoảng một phần ba, để phần còn lại ôm trọn chân núi, như dòng suối đỏ thẫm chảy vòng quanh.

Rau củ ăn kèm – cà rốt cắt mỏng, gọt cạnh chỉn chu; ớt chuông xanh thái chỉ – tôi đặt tỉ mỉ tách biệt với phần mì, để sắc cam, xanh, và nền trắng tinh khôi của chiếc đĩa cùng nhau vẽ nên một bức tranh sống động, vừa ngăn nắp vừa đầy sức hút.

“Xong! Hinata, cậu mang ra giúp tớ nhé.”

“Ừ, để tớ lo! Cứ giao cho tớ, Yuuya-kun!”

Hinata khẽ gật đầu, bước nhanh tới, đặt những chiếc đĩa hoàn chỉnh trước mặt ba người còn lại. Còn tôi thì đặt phần của mình và Hinata ngay trước chỗ ngồi của cả hai.

Ba ánh mắt lập tức tròn xoe, dán chặt vào tác phẩm mà chúng tôi vừa cùng nhau tạo nên.

“Thật… thật là tuyệt vời… nhìn thôi đã muốn nếm thử rồi…”

“Phải đấy… đẹp quá… như ở quán sang trọng nào đó vậy…”

Takashiro và Satou thốt lên, đôi vai khẽ run cùng một tiếng thở dài đầy ngưỡng mộ.

Trong khoảnh khắc ấy, gian bếp tưởng chừng ồn ào lại trở nên tĩnh lặng. Chỉ còn lại hương thơm dìu dặt của pasta, và ánh mắt long lanh của những người đang dõi theo… như bị cuốn vào một phép màu ngọt ngào vừa nảy nở.