Enjoy!
---------------------------
Haruno Hinata và những toan tính
Kỳ nghỉ hè đã khép lại.
Sáng đầu tiên của học kỳ hai, vừa đặt chân đến trường, Masahiko đã là người đầu tiên lao tới bắt chuyện với tôi.
“Chào buổi sáng! Lâu rồi mới gặp đấy, Yuuya! Tao nhớ mày muốn chết luôn!”
“Chào Masahiko. Tao cũng nhớ mày lắm. …Mà này, sao da đen thế kia?”
Gương mặt Masahiko cháy nắng đến mức chỉ có hàm răng trắng loá lên khi cậu ta cười toe toét.
“Ờ thì, đi bơi với Aman tận ba lần, rồi còn đi biển với gia đình nữa chứ. Mày thì… chẳng thấy rám nắng mấy nhỉ?”
“À, nhà tao chỉ đi biển đúng một lần thôi.”
Masahiko vẫn là Masahiko — một tên “con nhà người ta” chính hiệu, tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc của đời học sinh.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi chợt vang lên tiếng phản bác: “Mày cũng là một thằng may mắn chẳng kém gì mà.”Tiếng nói ấy dĩ nhiên là từ chính lòng tôi.
Đúng thế… tôi cũng vậy.
“Có chuyện gì thế, Yuuya? Trông mày cười vui vẻ nhỉ.”
“À không… chỉ là tao nghĩ, sau kỳ nghỉ dài, ai cũng rạng rỡ cả. Nhìn thôi cũng thấy vui.”
Trong lớp học, khắp nơi vang lên những tiếng gọi đầy háo hức: “Lâu rồi không gặp!”, “Cậu rám nắng quá trời!”. Một bầu không khí sôi nổi, rộn ràng.
Masahiko đưa mắt nhìn quanh lớp, gật gù:
“Ừ, công nhận.”
Tôi cũng đảo mắt quanh, và… bắt gặp Hinata.
Như mọi khi, em vẫn ở giữa vòng vây bạn bè. Em luôn là trung tâm, nhưng lại thường lắng nghe nhiều hơn nói, mỉm cười dịu dàng nhiều hơn là phô trương.
Thế nhưng hôm nay, Hinata khác hẳn. Khuôn mặt em rạng rỡ, nụ cười nở bừng như ánh nắng, khiến cả không gian xung quanh sáng lên.
Và rồi, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi thôi — đôi mắt ấy bất ngờ liếc về phía tôi.
Một cái nhìn thoáng qua, đến mức chắc chắn chẳng ai khác nhận ra, kể cả Masahiko đang ngồi ngay bên cạnh.
Nhưng tôi thì hiểu. Trong ánh mắt ấy, Hinata đã thì thầm: “Chào buổi sáng, Yuuya-kun.”
Và trong lòng, tôi cũng lặng lẽ đáp lại: “Chào buổi sáng, Hinata.”
Ngoài cái nhìn ấy, giữa hai chúng tôi chẳng có thêm điều gì khác. Thế nhưng, tôi biết rõ — đã có một điều gì đó đổi thay, âm thầm nhưng chắc chắn.
Hai ngày nữa sẽ có buổi thực hành nấu ăn. Cái ngày Hinata lên kế hoạch, ngày em sẽ công khai mối quan hệ của chúng tôi bằng một cách đầy bất ngờ. Chỉ nghĩ đến thôi, tôi vừa háo hức chờ mong, vừa cảm thấy trái tim mình đập dồn dập không yên.
Và rồi, hai ngày trôi qua — ngày ấy đã đến.
--------------------------------
Buổi thực hành nấu ăn lần này cũng như lần trước, diễn ra trong tiết ba và bốn. Khi tiếng chuông kết thúc tiết hai vang lên, cả lớp bắt đầu rục rịch kéo nhau về phòng thực hành.
“Yuuya, đi thôi nào.”
“À… tao có chút việc, mày đi trước đi.”
“Ồ, vậy à?”
Nói vậy nhưng tôi cũng chỉ định đi về phía phòng thực hành thôi, chỉ là muốn ghé qua nhà vệ sinh gần đó một lát.
── Đúng như trong kế hoạch của Hinata.
Trước khi buổi thực hành bắt đầu, tôi sẽ chỉnh lại mái tóc cho gọn gàng, khiến mọi người phải ngạc nhiên. Sau đó, trong lúc nấu ăn, tôi sẽ dốc toàn lực thể hiện kỹ năng của mình.
Khi món ăn đã hoàn thành và cả lớp bắt đầu thưởng thức, Hinata sẽ bước đến nhóm của tôi, khẽ khen: “Yuuya-kun, trông ngon quá!”
Chỉ thế thôi, chắc chắn cả lớp sẽ phải sững sờ, bởi Hinata gọi tôi bằng tên. Và rồi, em sẽ nghiêng người thì thầm với Takashiro Chinatsu: “Thật ra, bọn mình đang quen nhau đấy.”
Mà với tính cách của Chinatsu, việc cô ấy hét toáng lên giữa lớp là điều chắc chắn. Từ đó, tin tức sẽ lan khắp cả phòng học.
── Một kế hoạch táo bạo.
Nhưng thật ra, chẳng có gì quá khó khăn.
Điều duy nhất còn khiến tôi lo, chính là liệu Hinata có thể không đỏ mặt khi nói ra sự thật ấy hay không. Nhưng nhìn cách em ấy hồn nhiên, háo hức kể về kế hoạch, tôi tin điều đó cũng chẳng phải trở ngại gì.
Mang trong đầu những suy nghĩ ấy, tôi nhanh bước đến khu nhà có phòng thực hành. Phía cuối hành lang đã thấy cánh cửa quen thuộc, nhưng ngay trước mặt là nhà vệ sinh – nơi tôi định ghé vào để chỉnh lại tóc tai. Tôi khẽ siết lọ keo vuốt tóc trong túi quần, định bước vào.
Thế rồi, cửa phòng thực hành bỗng bật mở. Cô giáo phụ trách bộ môn bước ra.
“À, Akizuki! Tới đúng lúc lắm. Giúp cô một việc nhé.”
“Dạ… việc gì ạ?”
“Cô lỡ quên xấp tài liệu hướng dẫn buổi thực hành trên bàn trong phòng giáo viên. Em chạy đi lấy giúp cô đi, có đủ bản in cho cả lớp rồi.”
“À, nhưng mà em còn…”
── Tôi còn chưa kịp chỉnh lại tóc.
“Nhanh lên nào! Giờ học sắp bắt đầu rồi. Chạy đi cho kịp!”
── Thật là… quá đáng!
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Tôi đành phóng đi lấy tài liệu.
Khi chạy về, trong tay cầm xấp giấy, mắt tôi vô thức liếc qua: hôm nay, chúng tôi sẽ làm mì Ý sốt thịt bằm, kèm rau luộc và súp consomme.
Một thực đơn khá cơ bản, chẳng khó khăn gì. Nhưng để món ăn trở nên nổi bật, quan trọng là cách bày trí, làm sao để món ăn nhìn đẹp mắt.
Món spaghetti này thì tôi đã từng thực hành ở lớp nấu ăn, Hinata cũng chắc sẽ không gặp khó khăn gì.
Trở lại hành lang, tôi thoáng liếc về phía nhà vệ sinh, lòng vẫn phân vân. Hinata đã háo hức thế nào khi tưởng tượng tôi xuất hiện với mái tóc chỉnh chu. Chẳng lẽ, chỉ vì trễ vài phút mà không thể làm em vui sao?
Tôi vừa định bước vào thì…
“Akizuki, em về rồi à! Vào nhanh lên!”
Sensei lại ló đầu ra khỏi cửa, vẫy tay gọi gấp gáp.
── Khỉ thật. Hết cách rồi.
Cuối cùng, tôi đành bước vào phòng thực hành mà chưa kịp chỉnh lại tóc.
Trong phòng, bạn bè đã khoác tạp dề, chia nhóm sẵn ở các bàn bếp. Tôi trao xấp tài liệu cho cô, rồi ánh mắt vô tình lướt qua tấm bảng trắng phía trước.
Trên đó là danh sách chia nhóm theo số báo danh.
Và bất ngờ thay…
Tôi và Hinata, lại chung một nhóm.
