Nàng Idol của trường tôi vụng về bếp núc, còn tôi – kẻ mờ nhạt – lại thành thầy dạy nấu ăn… để rồi chẳng hay đã khiến nàng say đắm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11608

Web novel - Chương 61: Haruno Hinata cũng có thứ không giỏi

Enjoy!

------------------------

Haruno Hinata cũng có thứ không giỏi

Hinata vừa buông cánh tay trái mà nãy giờ vẫn khẽ níu lấy, khiến cánh tay tôi bỗng nhẹ bẫng, mang theo một khoảng trống mát lạnh.

Cảm giác ấy… hơi có chút trống trải. Nhưng dù có muốn, tôi cũng không thể nói ra cái câu “cứ ôm mãi thế này cũng được”.

Chúng tôi lại cùng nhau đi dạo hết những gian trưng bày còn lại, rồi bước ra khỏi bảo tàng tranh ảo giác.

Ngước nhìn khuôn mặt Hinata, tôi nhận ra nụ cười rạng rỡ đã trở lại.

“À— hôm nay vui thật đấy.”

“Ừ, đúng rồi. Vui cực. Nhưng mà bất ngờ thật nha, Hinata vốn giỏi thể thao vậy mà lại sợ đến thế.”

“Cũng giống như bị chứng sợ độ cao ấy, tớ không chịu được mấy chỗ cao… Có rèn luyện thể thao thế nào cũng chẳng ích gì, ha ha.”

“Ra là vậy. Hóa ra Hinata cũng có những thứ không giỏi.”

“Ừm… có chứ, nhiều lắm…”

“Ể? Còn gì nữa à?”

“Ừ… như côn trùng chẳng hạn.”

“À, sâu bọ hả. Đúng là thứ mà con gái sẽ sợ.”

“Ừm… hì hì.”

──Thì ra là vậy. Ngay cả Hinata cũng có những điều không thể vượt qua.

Nhưng nếu Hinata vụng về trong chuyện bếp núc, hay những lúc yếu lòng như ban nãy, thì tôi lại mong mình có thể ở bên, bù đắp cho cậu ấy.

“Haiz, vui thật! Nhưng giờ cũng đến lúc phải về rồi.”

“Ừ. Cậu phải về nhà trước sáu giờ mà.”

“Ừm…”

Đôi mắt Hinata ánh lên chút tiếc nuối, như thể vẫn còn muốn nán lại.

“Cũng chẳng còn cách nào… về thôi nhỉ.”

“Ừ.”

Trong lòng tôi cũng dấy lên một nỗi buồn mơ hồ khi nghĩ đến việc những khoảnh khắc hạnh phúc này sắp khép lại. Nhưng nếu về trễ khiến mẹ Hinata lo lắng thì không ổn, đành chịu vậy thôi.

Chúng tôi cùng nhau hướng về ga trung tâm của thành phố K.

Chuyến tàu về đông hơn hẳn lúc đến. Hai chỗ ngồi trống chỉ còn ở hàng ghế dài, sát cạnh nhau.

Dù sao cũng phải ngồi suốt hơn một tiếng, đứng mãi thì mệt lắm, nên chúng tôi chọn chỗ đó. Cả hai khẽ nhích về hai phía, để lại một khoảng trống nhỏ ở giữa, rồi ngồi xuống.

“À— vui thật ấy.”

“Ừ, tớ cũng thấy thế.”

“Bảo tàng cà phê, phố Tàu, há cảo, khu nhà ngoại quốc, rồi bảo tàng tranh ảo giác…”

Hinata ngước mắt nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng lại từng điểm đến trong ngày. Tôi cũng theo đó mà để trí nhớ cuộn về. Quả thật, tất cả đều vui.

Nhưng có lẽ niềm vui lớn nhất chính là việc tôi được nhìn thấy Hinata luôn rạng rỡ, hạnh phúc. Chỉ riêng nụ cười trong veo của cậu ấy cũng khiến niềm vui trong tôi nhân lên gấp bội.

Trên chuyến tàu trở về, cả hai cứ thế cùng nhau dệt nên câu chuyện về những kỷ niệm… dù chúng chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm nay.

Chúng tôi trò chuyện ríu rít chừng ba mươi phút. Rồi bỗng tôi nhận ra Hinata bên cạnh im bặt, quay sang thì thấy đôi mắt cậu ấy nặng trĩu, như đang cố gắng chống chọi cơn buồn ngủ.

Hàng mi khẽ rung, mí mắt cứ muốn sập xuống, trong khi nhịp rung đều đặn của con tàu như đang ru ngủ.

Nghĩ lại, cả tôi cũng mệt rã rời. Bao nhiêu giờ liền đi bộ, vui đấy nhưng cũng lấy đi nhiều sức lực. Hinata chắc chắn cũng vậy…

Vì Hinata là một cô gái luôn nỗ lực hết mình, có lẽ để dành trọn một ngày hôm nay đi chơi, tối qua cậu ấy đã cố thức khuya học bài cũng nên.

Nghĩ thế, tôi quyết định không gọi cậu ấy dậy, cứ để Hinata nghỉ ngơi một chút.

Liếc sang, thấy cậu ấy cuối cùng cũng không chống chọi nổi, đôi mi khẽ khép lại, rồi chiếc đầu nhỏ cứ gật gà gật gù trong giấc ngủ chập chờn.

Một lát sau, bất ngờ cả người Hinata nghiêng sang phía tôi, rồi cộp một tiếng rất khẽ, đầu cậu ấy rơi gọn xuống vai tôi.

Trên vai, tôi cảm nhận rõ ràng sức nặng dịu dàng từ cái đầu ấy, cùng mùi hương ngọt ngào lan ra từ mái tóc mềm mại. Đây là lần thứ hai trong ngày tôi được chạm vào mùi hương này.

Nhưng dẫu là lần thứ hai, tim tôi vẫn chẳng thể quen được. Nó cứ đập thình thịch, như muốn nhảy bật ra ngoài.

──Phải làm sao đây? Có nên đánh thức cậu ấy không?

Trong lúc còn lưỡng lự, ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt ngủ say ấy, và chợt nhớ ra…

──À, đây mới là lần thứ hai tôi nhìn thấy Hinata ngủ gật. Lần trước là ở lớp học nấu ăn, khi nghỉ giải lao, cậu ấy ôm cuốn sách tham khảo trên gối mà lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.

Kỷ niệm ấy ùa về khiến lòng tôi bất giác dịu lại, thấy ấm áp lạ thường.

Chỉ mới hai tháng kể từ ngày đó thôi. Khi ấy, tôi vẫn nghĩ Hinata là một cô gái hoàn hảo, xinh đẹp và giỏi giang đến mức chẳng gì làm khó được.

Nhưng rồi qua hai tháng ngắn ngủi, tôi đã nhận ra rằng cậu ấy cũng có những nỗi lo riêng, cũng yếu đuối như bất kỳ ai, và quan trọng hơn hết, Hinata là một người chăm chỉ, nỗ lực không ngừng.

Giờ đây, nhìn gương mặt ngủ say ngay cạnh mình, tôi thấy khác hẳn với lần trước. Trong tôi trào dâng thứ cảm xúc dịu dàng, vừa thương mến vừa muốn chở che.

Hinata… thỉnh thoảng cũng hãy cho phép bản thân nghỉ ngơi, nhé?

Tôi để mặc cậu ấy yên giấc, ngắm nhìn khuôn mặt ngủ bình yên ấy, mà trong lòng đầy ắp một niềm thương trìu mến.

“Fufu… fufufu…”

Đột nhiên, tiếng cười khe khẽ thoát ra từ đôi môi khép hờ của Hinata. Trái tim tôi giật thót. Tôi vội nhìn sang, tưởng rằng cậu ấy đã thức, nhưng không. Cậu ấy vẫn đang chìm trong giấc mộng.

Có lẽ Hinata đang mơ thấy điều gì vui vẻ. Biết đâu là những kỷ niệm ngọt ngào của ngày hôm nay ở thành phố K.

──Nếu thật sự như vậy, chẳng phải chứng tỏ rằng cậu ấy đã thực sự tận hưởng ngày hôm nay hay sao?

Và tôi cũng thế. Nhờ có Hinata, tôi mới có thể trải qua một ngày đáng nhớ đến vậy.

“Cảm ơn nhé, Hinata…”

Tôi khẽ thì thầm, đủ để mình nghe thấy, sợ rằng bất cẩn lại đánh thức cậu ấy.

Tựa vào vai tôi, Hinata khẽ thở đều, từng nhịp thở bé nhỏ vang lên như một giai điệu êm đềm. Tôi cứ thế ngắm nhìn gương mặt ấy, chẳng biết mỏi, cũng chẳng muốn rời mắt.

“Xin lỗi nha, Yuuya-kun. Tớ lỡ ngủ quên mất…”

Đến tận khi tàu sắp dừng, tôi nhẹ lay vai, Hinata mới bừng tỉnh. Xuống sân ga rồi mà cậu ấy vẫn cúi đầu, hai bàn tay chắp trước ngực, khuôn mặt đầy áy náy.

“Không sao đâu. Tớ đoán chắc cậu mệt rồi nên không gọi.”

“À… cảm ơn nhé. Nhưng mà… đã đi chơi cùng nhau, vậy mà tớ lại ngủ mất, thấy có lỗi với Yuuya-kun quá…”

“Thật mà, đừng bận tâm.”

“Ừm… ừ…”

Chúng tôi dừng chân tại nhà ga lớn – nơi sáng nay đã hẹn nhau gặp mặt. Từ đây, cả hai sẽ phải đi theo hai chuyến tàu khác nhau để về nhà. Nghĩa là… đã đến lúc phải chia tay.

“À… cái đó… tớ…”

Hinata bối rối, khẽ cúi mặt, đôi mày hơi chùng xuống, cứ mấp máy mãi chẳng nói thành lời.