My Childhood Friend Showed Me a Hypnosis App, So I Pretended to Be Taken by It and She Kissed Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn tập - Chương 58 Hành trình thú nhận 1

Chương 58 Hành trình thú nhận 1

“–Oa, cảm ơn Ryu-kun nhiều nhé~! ! Cảm ơn em đã mớ tài liệu này tới đây~! !”

Thế là tôi đã hoàn thành việc giao xấp tài liệu mà Rine-san bỏ quên. 

Công ty của Rine-san là một văn phòng âm nhạc ở Tokyo. Chị ấy là trưởng phòng kế hoạch sáng tạo và trực tiếp điều phối nhiều hoạt động ở đó.

Nhưng nơi làm việc hôm nay không phải ở công ty, mà là tại địa điểm tổ chức một lễ hội ngoài trời.

 Đang là tháng Tám, mùa của các sự kiện, và công ty Rine-san đang lên kế hoạch tổ chức một lễ hội lớn sắp tới. Chị ấy có vẻ đang dấn sâu vào việc thiết lập hiện trường.

Món đồ chị nhờ tôi mang tới là một loại tài liệu liên quan đến việc dàn dựng, và vì chị ấy cất công chuẩn bị trên giấy thật, nên chắc hẳn đó là thứ không được phép rò rỉ.

“Mà, cảm ơn em nhiều nhé, Ryu-kun.”

Rine-san nhận tài liệu từ tôi ở phía ngoài khu vực thiết lập, vừa lúc chị ấy đang được nghỉ giải lao. 

Tôi vẫn chưa ăn trưa, nên Rine-san đề nghị chiêu đãi tôi tại một trong những gian hàng ẩm thực đã được dựng sẵn trước thềm lễ hội.

Takoyaki, mì yakisoba, và gà rán. Tôi cùng Rine-san đến một chiếc ghế băng dưới bóng cây sau khi chị ấy mua cho tôi vài món đồ ăn tiêu chuẩn.

“Nếu em muốn ăn thêm gì cứ bảo chị nhé.”

“Vâng, em cảm ơn chị.”

Tôi bắt đầu ăn yakisoba, còn Rine-san thì ăn khoai tây chiên. …Giờ thì, tôi đến đây không phải chỉ để đưa đồ bỏ quên. 

Tôi đến đây để thú nhận với chị ấy về màn kịch của mình. Hành trình phân định của tôi bắt đầu bằng việc thú tội với chị Rine.

Phù… tôi run quá. Nên bắt đầu thế nào đây? ……Dù chị ấy là một người lớn thấu hiểu, nhưng không thể phủ nhận khả năng Rine-san sẽ nổi trận lôi đình. 

Bởi vì tôi không chỉ lừa dối chị ấy, mà còn lừa dối cả hai cô con gái của chị nữa.

Tôi không biết phải làm sao…… đi được đến đây rồi mà tôi vẫn không biết mở lời thế nào.

“Này Ryu-kun, có chuyện gì làm em phiền lòng à?”

“À, dạ, không phải….. thực ra có chuyện này em muốn nói với chị.”

“Chuyện muốn nói với chị sao?”

“Em muốn thú nhận một bí mật…….”

“Một bí mật? Có khi nào, đó là chuyện em đang giả vờ bị thôi miên trong khi cái app đó đang chạy không?”

“!?”

S-Sao chị ấy lại biết được…..!

“Hừm, hóa ra là em diễn kịch thật à?”

“Ơ…… chị biết chuyện đó sao?”

“Không, chị chỉ đoán bừa thôi.”

Á á á á á á á á á, tôi bị sập bẫy rồi……!

“Ra là vậy. Ryu-kun thực ra chẳng bị thôi miên chút nào cả~. Dĩ nhiên rồi, làm gì có cái thứ gọi là app thôi miên thật sự trên đời chứ.”

“……Ôi….. Chị có…. giận không ạ……?”

“Không, chẳng giận chút nào. Vì chị cũng đang hưởng ứng màn kịch đó mà.”

Chị Rine tiếp tục nói với vẻ đầy biết ơn.

“Nhờ màn kịch của Ryu-kun mà chị mới được trở lại làm một người đúng nghĩa sau một thời gian dài đấy, em biết không? Chị biết ơn còn không hết, nên chẳng thấy giận dữ hay oán hận gì đâu.”

“D-Dạ em hiểu rồi……”

“Nhưng Ryu-kun đúng là một cậu bé hư hỏng nhỉ~? Mà chị đâu có quyền nói vậy, chị cũng đang sử dụng app thôi miên thôi đấy chứ.”

“…..E-Em xin lỗi.”

“Puhw phư, thôi thì hãy để chuyện cũ qua đi, lát nữa chúng ta làm chuyện đó mà không cần app nhé?”

Tôi tự hỏi sao mọi chuyện lại trôi chảy đến thế này… Nhưng tôi thực sự biết ơn lời đề nghị đó.

“Nhân tiện, Ryu-kun, em có thể ở lại đây sau chuyện này không?”

“Dạ…… được ạ, nhưng có chuyện gì sao chị?”

“Chị muốn thử cảm giác làm chuyện đó giữa dòng nước chảy xem sao♡”

Aha,…… chắc chắn là một chuyện hư hỏng rồi (chịu chết). 

Cơ mà, tôi cũng chẳng nỡ về ngay, nên quyết định ở lại chờ.

Trong khi Rine-san quay lại làm việc, tôi ngồi trên ghế băng dưới bóng cây, vừa uống nước vừa quan sát việc dàn dựng. 

Được xem các buổi tổng duyệt bắt đầu cũng là một trải nghiệm khá thú vị.

Đến khi chiều tà, công việc thiết lập trong ngày cũng hoàn tất. Khi các nhân viên lần lượt rời đi, Rine-san dường như đã xong việc và quay lại trước mặt tôi.

“Xin lỗi vì bắt em phải đợi ngoài trời hàng giờ nhé.”

“Không sao đâu ạ. Thế….. chị muốn làm gì sau khi bắt em đợi lâu như thế?”

“Em thấy khu rừng nhỏ đằng kia không?”

“Em thấy, nhưng sao ạ?”

“Tụi mình 'làm' ở ngoài trời đằng đó đi♡”

……Tôi biết ngay là chị ấy và các con của chị đều là những biến thái hạng nặng mà.

“Nếu có ai phát hiện ra là tiêu đời luôn đó, chị biết không?”

“Chị thích cảm giác rủi ro đó.”

“…………”

Chị ấy biến thái đến mức nào vậy trời? 

Chà….. mà cũng không hẳn là tôi không muốn làm. 

Thấy cũng thú vị đấy chứ. Chỉ cần nghĩ đến việc làm chuyện đó giữa thiên nhiên là tôi đã thấy rạo rực rồi. Tôi nhận ra rằng dù có dừng diễn kịch đi chăng nữa, tôi cũng đã hoàn toàn bị đầu độc và chẳng thể quay đầu lại được nữa rồi.

“……Ahn♡ Chị yêu em, Ryu-kun……♡”

Thế là sau đó, tôi trút bỏ quần áo trong lùm cây lúc chập choạng tối và có một cuộc mây mưa đẫm mồ hôi và ướt át theo lời mời gọi của Rine-san.

“Ah, cảm giác tuyệt thật… nhưng về nhà là chị phải đi tắm ngay mới được.”

“Vâng, có nhiều chuyện xảy ra quá mà…”

Sau sự việc đó, chúng tôi đang trên đường về nhà bằng xe của Rine-san. Tôi ngồi ở ghế phụ.

“Hừm… nó bắt đầu rỉ ra rồi này…♡”

…..Giờ chị ấy lại nói cái gì vậy chứy?

“À, nhân tiện, Ryu-kun.”

“Dạ?”

“Sau chuyện này, em định thú nhận với Riho và những đứa khác về màn kịch của mình đúng không? Chúc em may mắn nhé. Chị tin là tụi nó sẽ cảm nhận được sự đê tiện của Ryu-kun thôi.”

“……Vâng, em sẽ cố gắng hết sức.”

Tôi gật đầu đồng ý trước lời khích lệ của chị Rine. 

Giờ thì…. cơ mà người tiếp theo tôi nên thú nhận là ai đây? Xét thấy lúc về đến nhà cũng là giờ cơm tối… có lẽ là Moka.

Thú thực, tôi thực sự rất sợ phải thú nhận với Moka. 

Chắc là vì Moka tin cái app thôi miên là thật nên mới dám dấn thân vào mối quan hệ cấm đoán này một cách táo bạo như vậy…

Nhưng tôi phải làm thôi. Nếu tôi nói sự thật mà Moka có ghét tôi thì cũng đành chịu. Với những suy nghĩ đó trong đầu, cuối cùng tôi cũng về đến nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!