My Childhood Friend Showed Me a Hypnosis App, So I Pretended to Be Taken by It and She Kissed Me

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn tập - Chương 61 Hành trình thú nhận 4 (Chương cuối của chính truyện)

Chương 61 Hành trình thú nhận 4 (Chương cuối của chính truyện)

Sau khi bị kẹt giữa cơn mưa tầm tã trên đường từ câu lạc bộ về, Riho đang trú mưa tại một công viên nằm giữa đoạn đường từ trường về nhà.

Chị ấy co mình bên trong một món đồ chơi hình vòm bán nguyệt kỳ lạ có khoét vài cái lỗ. Khi tôi đến nơi, chị ấy đang ngồi bó gối và ngước mắt lên nhìn.

“Có vẻ anh chàng thanh mai trúc mã của mình đang có một kỳ nghỉ hè khá là rảnh rỗi nhể, gọi một phát là có mặt ngay được luôn.”

Vẫn là cái giọng "độc mồm" đặc trưng thốt ra ngay lập tức. Nhưng ánh mắt chị ấy trông có vẻ rất vui.

“Xin lỗi vì đang một kẻ rảnh rỗi nhé.”

“TChị có bảo thế đâu. Thôi, đi thôi—“

――Đoàng ! ! Đúng lúc đó, một tiếng sấm vang rền.

Riho hét lên một tiếng, và cơn mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Với cái ô tôi đang cầm, việc đi bộ về nhà lúc này quả thực là một thử thách gian nan……

“… Hay là mình cứ tiếp tục trú mưa ở đây nhé?”

“Chắc vậy rồi,….. giờ mà về thì không an toàn chút nào.”

Thế là tôi cũng chui vào trong cái vòm đó và ngồi xuống cạnh Riho. Khoảng cách giữa hai đứa vừa đủ để vai không chạm vào nhau. 

Tôi có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ Riho dù chị ấy vừa mới tập luyện xong. Không, tôi tự hỏi, nếu là người khác ngửi thì liệu có thấy thơm không? Chắc chỉ có tôi là thích cái mùi đó thôi.

Dù sao thì, bây giờ. Tôi nên làm gì đây?

Điểm dừng chân cuối cùng trong hành trình thú tội của tôi chính là Riho. Chị ấy là Boss cuối. Hiện tại không có ai cản trở cả. Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội này. Tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng theo cách của riêng mình.

Đã đến nước này thì chỉ còn cách làm tới luôn thôi. 

Tôi run quá. Còn run hơn cả lúc thú nhận với Rine-san ngày hôm qua. Riho là một cô gái khó chiều. Chị ấy không thành thật, và lúc nào cũng tỏ ra tsundere với tôi. Chẳng trách chị ấy phải dùng đến app thôi miên để hỗ trợ.

Tôi sợ phải nói với Riho rằng cái app đó là đồ giả. 

Dù chị ấy có ghét tôi vì đã lừa dối bấy lâu nay thì tôi cũng chẳng thể oán than nửa lời. 

Nhưng tôi không thể vì sợ hãi mà giấu giếm sự thật với riêng Riho được. Tôi không thể làm thế. Sau khi nói ra sự thật, tôi còn một điều quan trọng nữa muốn thổ lộ.

Tôi hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.

“Này Riho, có một chuyện em vẫn luôn giấu chị.”

“Chuyện gì?”

“Về cái app thôi miên ấy.”

“…….”

Mắt Riho trợn tròn.

“T-Tại sao em lại nhớ về cái app đó…..”

“Thực ra tất cả là diễn.”

“—“

Mặc cho Riho đang sững sờ, tôi cảm thấy mình như một tội đồ đang xưng tội. 

Miệng tôi khô khốc, nhưng lời nói vẫn cứ tuôn ra, có lẽ là do cảm giác hối lỗi thúc đẩy.

“Lần đầu tiên chị cho em xem cái app đó, em đã tò mò không biết nếu mình diễn kịch thì sẽ ra sao….. kết quả là chị đã tin sái cổ, thậm chí còn hôn em sau đó nữa…… thế là em cứ thế cuốn vào màn kịch mà không dừng lại được.”

“…………”

“Em thấy chị thật ngốc khi tin nó là thật, và em cũng thật ngốc khi cứ tiếp tục diễn. …Nhưng nếu phải chọn, thì em là kẻ đại ngốc và là kẻ tồi tệ hơn.”

Vì tôi không dừng lại sớm hơn, nên tôi đã vô tình biết hết những tâm tư thầm kín của Riho. Chẳng khác nào nghe lén cả. Đó không phải là chuyện gì vẻ vang để mà tự hào.

“……Em xin lỗi.”

Tôi ngồi thẳng lưng, xoay người về phía Riho và nói lời đó. 

Còn Riho, chị ấy đang run lên bần bật. Tôi không biết đó là vì xấu hổ do bị lừa, hay vì giận dữ, hay là cả hai.

“……Đáng chết.”

Lời nói thốt ra thật sự cay nghiệt……. Dĩ nhiên rồi, thực tế là ba người kia đã quá đỗi vị tha.

“Lừa dối người khác bằng cách diễn kịch… chẳng phải đó là hành động của một tên tiểu nhân sao?”

“……Vâng……”

“Dĩ nhiên, chị biết việc chị dùng app thôi miên với em cũng chẳng tốt đẹp gì… nhưng, trước khi chị kịp nhận ra, thì những cảm xúc mà chị muốn dành dụm để thổ lộ với em vào một ngày nào đó đã bị em biết sạch rồi…..”

Những cảm xúc muốn dành dụm để thổ lộ… Chắc chắn là về sự dịu dàng mà chị dành cho tôi. 

Đúng vậy, tôi đã tước đoạt mất cái thời khắc được tỏ tình một cách đàng hoàng của Riho. Đó là điều tồi tệ nhất. Ba người kia chắc cũng cảm thấy vậy, nhưng Riho vốn mang trái tim thiếu nữ hơn bất cứ ai, nên tổn thương có lẽ là lớn nhất.

“Em xin lỗi,…… em biết lời xin lỗi có thể không được tha thứ, nhưng em thực sự hối hận.”

“Sự chân thành không nằm ở lời nói, mà là ở hành động.”

…Những lời đột ngột thốt ra là một câu danh ngôn nổi tiếng của cầu thủ bóng chày Zeni Geba. Ông ấy từng yêu cầu ban quản lý đội bóng cho thấy sự chân thành bằng mức lương thay vì lời nói suông. Và Riho đã trích dẫn nó:

“Trong trường hợp của chị, dĩ nhiên chị không cần tiền…. nhưng chị cũng chẳng cần lời xin lỗi. Vì đó không phải là thứ chị tìm kiếm ở Ryuto……”

Có vẻ tôi phải cho thấy sự chân thành bằng hành động rồi. Tôi hiểu. Tôi nghĩ mình đã hiểu. Tôi đưa tay vào túi quần. Có một món đồ đặc biệt dành cho Riho mà tôi đã mang theo để chuẩn bị cho trận chiến với Boss cuối này.

Tôi lấy nó ra. Đó là một tờ giấy. Dĩ nhiên, không phải tờ giấy bình thường.

“—Đó là…..”

Riho hít một hơi lạnh.

“Phải…..Đơn đăng ký kết hôn.”

Vâng, đó là tờ đơn đăng ký kết hôn. 

Tôi đã tải về và in nó ở nhà. Tôi vẫn chưa viết gì lên đó cả. Lý do tôi mang nó theo, dĩ nhiên là để thể hiện sự quyết đoán, ý chí và lòng quyết tâm của chính mình.

“Riho, em thích chị.”

“Ryuto……”

“Em đã yêu chị từ khi còn nhỏ rồi. Nhưng em cứ ngại không dám nói thẳng ra, nên mới kéo dài đến tận bây giờ. …..Em không thể nói là em chỉ yêu duy nhất mình chị, vì với những người khác em cũng có một phần trách nhiệm phải gánh vác…… nhưng Riho là người đặc biệt nhất đối với em, nên em muốn chị là người được ghi tên cùng em trong sổ hộ tịch.”

Vì quy định của đất nước này, dù cố gắng thế nào chúng tôi cũng không thể chính thức kết hôn với tất cả. Nhưng bằng cách trao tờ đơn này cho Riho, tôi muốn coi đó là lời hứa cho tương lai.

“Em thực sự…… thích chị sao?”

Mắt Riho rưng rưng khi nhìn tờ đơn đăng ký kết hôn được đưa ra trước mặt.

“Dĩ nhiên rồi. Ngược lại, Riho, em muốn chị nói rõ cảm nghĩ của chị về em.”

Tôi biết chị nghĩ gì mà không cần hỏi. Nhưng giờ khi đã đối mặt trực tiếp, tôi muốn được nghe một cách rõ ràng và thành thật nhất.

“….Chị thích em.”

Riho vừa nhận tờ đơn vừa nói, gương mặt chị đỏ bừng nhưng ánh mắt vô cùng kiên định. …Tôi hạnh phúc quá.

“Chị không thể sống thiếu Ryuto, chàng trai đã bên chị từ nhỏ… Thế nên, hãy nhớ giữ đúng lời hứa em vừa nói đấy, rõ chưa?”

Nói xong, Riho đưa ngón tay út ra. Ngoắc tay làm chứng. Tôi cũng đưa tay ra và móc ngón út của mình vào.

“Vâng, tuyệt đối.”

“Vậy là….. tụi mình bắt đầu hẹn hò rồi đúng không? Chị hiểu thế có đúng không?”

“Vâng, em nghĩ là đúng rồi ạ.”

“…..Thế em có hẹn hò với cả Rina và mấy người kia luôn không?”

“Chuyện đó, ờ thì,…… không hẳn là hẹn hò, hay đúng hơn là em sẽ cố gắng thương lượng xem liệu một mối quan hệ không chính thức có ổn không,…….”

“Vậy để nói cho rõ nhé….. chính cung chỉ có mình chị thôi đúng không?”

“Vâng… điều đó là chắc chắn.”

“Vậy thì chị muốn em thể hiện điều đó qua hành động đi.”

Dứt lời, tôi thấy Riho bắt đầu trút bỏ quần áo… Tôi thầm nghĩ hóa ra những gì tụi tôi làm cũng chẳng có gì thay đổi cả.

Thế là một cuộc mây mưa nồng cháy đã diễn ra. Tụi tôi làm liền hai hiệp ngay tại khu vui chơi ở công viên. 

Sau khi mưa ngớt và về đến nhà, tụi tôi lại hôn nhau và làm tiếp trên giường. Ngay cả lúc ăn tối, chúng tôi vẫn lẻn vào phòng khách rồi cuốn lấy nhau khiến Moka phải ngạc nhiên.

Riho và tôi như những con mãnh thú. 

Như để bù đắp cho sự thiếu thành thật bấy lâu nay, tụi tôi làm chuyện đó sau bữa tối, trong bồn tắm, và cho đến tận lúc ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau tôi không thể nhấc nổi người vì đau cơ, còn Riho thì vẫn đi tập câu lạc bộ như không có chuyện gì xảy ra. Đúng là quái vật mà……

……Chuyện là thế đó. Câu chuyện về cái ứng dụng thôi miên quanh tôi cuối cùng đã kết thúc tốt đẹp. Nhưng câu chuyện về những người bạn thanh mai trúc mã của tôi thì vẫn chưa chấm dứt. Đúng hơn là, từ giờ tôi phải suy nghĩ xem nên đối xử với họ thế nào để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Sứ mệnh của tôi là khiến họ hạnh phúc, bắt đầu từ Riho.

Thế nên, tuổi thanh xuân của tôi, hay đúng hơn là mùa xuân của xác thịt và con giống, vẫn sẽ tiếp tục.

……Có lẽ trước hết tôi nên bắt đầu bằng việc rèn luyện thể lực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!