My Childhood Friend Showed Me a Hypnosis App, So I Pretended to Be Taken by It and She Kissed Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn tập - Chương 60 Hành trình thú nhận 3

Chương 60 Hành trình thú nhận 3

Sáng hôm sau đã tới.

Một buổi sáng tĩnh lặng lạ kỳ dưới tác động của cuộc thanh tẩy từ Moka và Rine-san. Hai người họ vẫn chưa thấy đến ngấu nghiến tôi, có lẽ họ không định dừng cuộc chơi đâu, nhưng họ sẽ không chạm vào tôi cho đến khi tôi giải quyết dứt điểm mọi chuyện với Riho và Rina-chan.

Trong lúc đó, Riho đã ghé qua phòng tôi để nạp năng lượng trước khi đi tập câu lạc bộ. 

Chị ta không dùng app, nhưng như mọi người đã biết, Riho là kiểu người song kiếm hợp bích, vẫn còn dùng app xen kẽ, nên tôi phải đảm bảo rạch ròi giữa hai trạng thái này.

Nhưng trước hết, phải là Rina-chan.

Hiện tại Rina-chan đang bị nhốt ở ngoài, và khi tôi mở rèm cửa, chắc chắn em ấy sẽ đứng ở căn phòng đối diện với cái nhìn đầy oán hận cho xem…….

"Xả nhiều thế này.... em định làm chị có bầu luôn à…… thật là."

Sau khi xong việc, Riho vừa lẩm bẩm cằn nhằn vừa mặc lại bộ đồ thể thao, nhưng trông chị ta có vẻ rất mãn nguyện. Bên ngoài thì vẫn độc mồm độc miệng, nhưng bên trong thì chấp nhận tôi 100%. 

Trong lúc làm chuyện đó, chị ra cứ luôn mồm bảo [Chị không chấp nhận việc em tự ý gieo rắc cái gene thấp kém của mình đâu], nhưng chị ra lại cứ ôm chặt lấy tôi không buông.. đúng là không thành thật chút nào.

Và tôi cũng chẳng thành thật gì cho lắm. Tất cả bắt đầu từ sự lừa dối. Sau khi dàn xếp xong với Rina-chan, dĩ nhiên tôi sẽ phải "chốt hạ" với Riho. Boss cuối cùng.

"Có chuyện gì à?"

"D-Dạ không có gì đâu."

Cuộc vui tạm thời kết thúc tại đó.

Một ngày mới lại bắt đầu. Riho và Moka đi tập câu lạc bộ, còn Rine-san thì đi làm. Tôi là thành viên của "câu lạc bộ đi thẳng về nhà", nên tôi muốn tận hưởng kỳ nghỉ hè một cách trọn vẹn nhất, nhưng tôi còn một vai trò quan trọng, đó là giữ Rina-chan trong tầm kiểm soát.

Thế là,

"Rina-chan, anh có chuyện muốn nói."

Tôi gọi với sang căn phòng đối diện. Và rồi,

"Chuyện gì vậy? Ryuto-kun."

Cửa sổ lạch cạch mở ra, cô bé cấp hai đáng yêu với mái tóc đen buộc hai bên bước ra. Rina-chan, cư dân của vùng đất bóng tối. Chà… đây là khúc dạo đầu trước khi gặp Boss cuối.

"Anh có việc cần gặp em. Em qua đây được không?"

"Ehehe, thực ra em cũng có việc cần gặp anh đây♪"

Nói rồi, em ấy liếm môi một cái đầy ẩn ý……. 

Trên tay Rina là chiếc smartphone. Tôi hiểu rồi… xem ra em ấy chuẩn bị bày trò rồi. Rina-chan lập tức băng qua phòng Riho để sang phòng tôi.

"–Vậy thì Ryuto-kun, trước khi nghe anh muốn nói gì, em sẽ làm chút chuyện hư hỏng trước nhé ♡"

Em ấy đưa cái app thôi miên ra. Thường thì tôi sẽ diễn vai đờ đẫn để đáp lại, nhưng—

"……Rina-chan, vô ích thôi."

"Hả."

Rina-chan sững sờ khi thấy tôi không hề rơi vào trạng thái trống rỗng.

"T-Tại sao chứ!?"

"Cái app thôi miên đó là đồ giả. Anh xin lỗi."

[Cái gì!?] Rina-chan tiếp tục kinh ngạc, còn tôi thì bắt đầu cúi đầu tạ lỗi.

"…Khoảng hai tháng trước, anh đã diễn kịch để đáp trả cái app của chị Riho, và anh đã lừa được chị ấy… từ đó về sau, anh không thể dừng lại được, và anh bắt đầu diễn kịch với tất cả mọi người. Đó là sự thật."

"…………"

"Anh xin lỗi, nhưng cứ lừa dối mọi người mãi thì không tốt, nên anh đang đi đính chính với tất cả. Xin lỗi… dù hơi muộn màng, nhưng sự thật là như vậy đó."

"Aha….."

Rồi đột nhiên,

"Ahahahahahahahahahaha! !"

Rina-chan bắt đầu ôm bụng cười ngặt nghẽo. R-Rina-chan …..?

"—Biết ngay mà~"

Và Rina-chan bắt đầu nhìn tôi với một nụ cười tinh nghịch. B-Biết ngay sao…..?

"Bởi vì Ryuto-kun này, lúc em đưa anh vào khách sạn tình yêu, anh dường như tự cử động theo ý mình dù đang bị thôi miên, và còn nhiều chuyện nghi vấn khác nữa, đúng không?"

……Nghĩ lại thì, Rina-chan là người duy nhất luôn nghi ngờ tôi nhỉ?

"Nhưng cuối cùng em vẫn không nhìn thấu được hoàn toàn, nên coi như em thua…… hà, anh chơi hay lắm."

Nếu chỉ nghe lời nói, có vẻ em ấy đang hối tiếc. Tuy nhiên, nhìn biểu cảm của em ấy, tôi thấy em ấy trông rất sảng khoái.

"Ah, ngượng quá đi... em cứ tưởng mình đã nắm thóp được anh, hóa ra em chỉ là đứa nhảy múa trong lòng bàn tay anh thôi sao?"

…Thực tế thì em đã lắc hông và nhảy múa trên người anh thật chứ không còn là ẩn dụ đâu, nhưng mấy lời đó thô thiển quá nên tôi không nói ra……

"A-Anh xin lỗi Rina-chan,……."

"Không,…… không sao, không sao mà. Đến cả mấy cái nếp nhăn ở chỗ đó anh cũng thấy hết rồi, giờ có gì to tát đâu….."

….Chắc chắn là em ấy có để tâm rồi.

"Rina-chan,…… anh thực sự xin lỗi,……"

"Anh không cần xin lỗi đâu. Nhưng….. có lẽ anh nên chịu trách nhiệm đi."

"Ch-Chịu trách nhiệm?"

"…Em chỉ muốn làm chuyện đó một cách đàng hoàng thôi."

Rina-chan thật đáng yêu khi thì thầm điều đó với nét đượm buồn. 

Tôi hiểu rồi, đúng là vậy... Rina-chan sẽ là một cô bé cấp hai đúng nghĩa nếu được giải thoát khỏi cái app thôi miên kia. Tôi phải có trách nhiệm vì đã đẩy một đứa trẻ như vậy vào bóng tối.

"Được rồi,… vậy nếu em muốn, tụi mình làm thôi."

"Anh có thể vừa làm vừa nói là anh yêu em được không….?"

Dễ thương quá.

"Trong khi anh đang tấn công lối sau của em ấy… ♡"

……Tôi xin rút lại lời vừa nói. Không dễ thương dễ thiếc gì hết.

Xong việc với Rina-chan thì đã là giữa trưa. Tôi đã hoàn thành màn “thanh tẩy” với Rina-chan, cả mặt trước lẫn mặt sau đều đã được lấp đầy.

Người cuối cùng còn lại là Riho. Đúng lúc tôi đang chuẩn bị ăn trưa thì trời bỗng đổ mưa xối xả. Tôi cứ ngỡ mưa sẽ tạnh nhanh thôi, nhưng nó cứ rả rích mãi không thôi.

Giữa lúc đó—

[Xin lỗi nhé Ryuto. Chị không mang ô và đang bị kẹt ở chỗ trú mưa. Nếu không phiền thì em đến đón chị được không?]

Một tin nhắn cầu cứu (SOS) từ Riho sau buổi tập câu lạc bộ.

…..Tôi tự hỏi liệu đây có phải là sự kiện để bước vào trận chiến với Boss cuối hay không. Tôi trả lời [Ok] rồi cầm ô rời khỏi nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!