My Childhood Friend Showed Me a Hypnosis App, So I Pretended to Be Taken by It and She Kissed Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn tập - Chương 51 Săn mồi

Chương 51 Săn mồi

Sau khi bị Rina-chan sử dụng mạnh bạo đến mức nhìn thấy cả sông Hoàng Hà vào hôm Thứ Bảy, đêm đó tôi đã khóa chặt cửa sổ lẫn cửa phòng rồi đi ngủ sớm. Tôi cố gắng ngủ thật ngon để hồi phục sức lực trong không gian dài mà không ai có thể xâm phạm được.

Nhờ vậy, tôi đã đánh một giấc dài tới tận 12 tiếng, mãi đến 10 giờ sáng Chủ Nhật mới tỉnh dậy trong trạng thái sảng khoái.

Trong khi Riho và Moka đều đã đi tập câu lạc bộ, tôi bắt đầu lấp đầy dạ dày bằng bữa sáng do Moka chuẩn bị.

Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên. Khi ra mở cửa, tôi thấy Rina-chan đang đứng đó với vẻ mặt u ám lạ thường.

"Có chuyện gì vậy em?"

"Ryuto-kun..... em phải rời khỏi nhà theo lệnh của mẹ ngay bây giờ, anh phải bảo trọng nhé."

"?"

Theo lệnh của Rine-san sao…… Hơn nữa, "bảo trọng" nghĩa là sao?

"Em nghĩ anh không hiểu đâu Ryuto-kun, nhưng cứ cẩn thận đi. Có một con mãnh thú đang đói khát lắm đấy."

"?"

...Tại sao tôi lại nhận được lời cảnh báo rợn tóc gáy như trong phim kinh dị thế này nhỉ?

"Thôi, em đi đây. Nói chung là cẩn thận đó."

Rina-chan rời đi sau khi lặp đi lặp lại những ban nãy. Dù không biết là chuyện gì, nhưng tôi thấy một bầu không khí cực kỳ bất an.

“–Chào buổi sáng Ryu-kun, nếu em rảnh thì giúp chị sắp xếp lại đồ đạc một chút được không?”

Rine-san cũng xuất hiện ngay sau khi Rina-chan vừa đi khỏi. Cô ấy là một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đen ngắn, trông chẳng giống người đã gần 40 chút nào, nếu bảo là sinh viên đại học chắc người ta cũng tin sái cổ. Cô ấy mặc một chiếc áo ba lỗ đen sát nách cùng với đó quần jeans bó sát, vòng một đầy đặn lộ rõ cả khe ngực.

…..Gạt chuyện đó sang một bên,

"Chị định sắp xếp lại phòng ạ?"

"Ừ, chị muốn di chuyển cái bàn làm việc một chút, nếu có em giúp thì tốt quá."

"Vâng, em sang ngay đây ạ."

Tôi không thể dễ dàng từ chối yêu cầu từ Rine-san, người đã chăm sóc tôi từ khi còn nhỏ. 

Tôi đi sang nhà cô ấy. Có vẻ nơi cần dọn dẹp là phòng riêng của Rine-san, nên đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài tôi mới bước vào căn phòng ngủ của cô ấy.

Trên bàn có khung ảnh của chú, tôi liền chắp tay viếng lạy. Tôi nhớ mình đã từng chơi với chú rất nhiều khi còn bé. Chú mất khi mới ngoài 20 tuổi nên trong ảnh vẫn là một thanh niên rất bảnh trai. Vì Riho và Rina-chan thừa hưởng gene của cả chú và Rine-san, nên việc hai người họ mới có thể lớn lên xinh đẹp như vậy.

"Ryu-kun, em giữ góc kia nhé? Để chị đẩy cho."

"Dạ vâng."

"Được rồi, làm thôi. Sẵn sàng chưa?"

Tôi phụ cô di chuyển cái bàn lại gần cửa sổ. Có vẻ việc sắp xếp đã hoàn thành nhanh chóng, tôi định chào ra về thì..,

"À, khoan đi đã Ryu-kun. Để chị mời em ly nước đã."

"Dạ thôi, em không sao đâu ạ."

"Không được. Chị đi lấy nước ngay đây, em cứ ngồi nghỉ trên giường đi."

Nói rồi, Rine-san đi xuống phòng khách khiến tôi chẳng còn cách nào khác ngoài đứng đợi. Trong khi ngồi trên giường với tâm trạng bồn chồn, tôi nhận ra căn phòng này có một mùi hương rất dễ chịu. Có vẻ như trong phòng đang đốt tinh dầu thơm.

“–Của em đây. Trà đá nhé.”

"Em cảm ơn ạ."

Tôi nhận lấy ly nước và tu một hơi cạn sạch. Cảm giác thật sảng khoái.

"Dù sao thì Ryu-kun cũng lớn nhanh thật đấy. Mới ngày nào còn bé tí, mà giờ đã cao hơn cả chị rồi."

Vừa nói cô ấy vừa nở nụ cười hiền hậu, không hiểu sao Rine-san lại bước đến trước khung ảnh của chú rồi úp nó xuống bàn. Sau đó cô ngồi xuống cạnh tôi.... chẳng biết tại sao, nhưng khoảng cách giữa hai người lại quá gần. Gần đến mức vai chúng tôi chạm vào nhau, khiến tôi vô cùng ngượng ngùng.

"…..Chị có ngồi gần quá không ạ?"

"Em không thích sao?"

"Dạ không, không phải vậy, nhưng mà……"

"Vậy thì có sao đâu, đúng không?"

Vừa dứt lời, Rine-san nép sát vào tôi và bắt đầu ép bộ ngực đẫy đà của mình vào cánh tay tôi. 

C-Cái tình huống quỷ gì thế này…?

“Ryu-kun nè, chị hỏi cái này hơi kỳ một tí, nhưng mà…. em cảm nghĩ gì về chị?"

"……Dạ?"

"Chỉ là bà cô hàng xóm thôi sao? Hay em có nhìn chị như một người phụ nữ không?"

"T-Tại sao đột nhiên chị lại hỏi vậy……"

Tôi linh cảm thấy một bầu không khí đầy bí ẩn. Đúng lúc đó, Rine-san bất ngờ rút điện thoại ra và đưa màn hình về phía tôi. Thứ hiển thị trên đó chính là―

“–Ryu-kun, em hãy tạm rời bỏ ý thức đi nhé?”

Ứng dụng thôi miên!? Tại sao ngay cả Rine-san cũng dùng nó chứ…..!

Ch-Chết tiệt…. mình phải diễn vai đờ đẫn ngay thôi……! Xét đến khả năng Riho hoặc Rina-chan đã kể cho cô ấy về cái app này, nếu tôi không diễn theo thì màn kịch bấy lâu nay sẽ bị lộ sạch mất.....

"Oa, tuyệt quá…. bị thôi miên thật rồi này. Vậy thì–"

Ngay khi vừa đặt ly nước của tôi sang một bên, cô Rine bắt đầu ôm chầm lấy tôi thật chặt. 

Á á....

"Ah… cuối cùng chị cũng có thể làm chuyện này rồi♡"

C-Cái quái gì vậy…..

"Em biết không Ryu-kun, thực ra từ lâu…… chị đã nhìn em như một người đàn ông rồi đó♡."

C-Chị ấy vừa nói cái gì cơ!?

"Kể từ khi chồng mất, chị đã rất áp lực khi phải vừa làm việc vừa nuôi con, nhưng chị đã cố gắng hết sức là nhờ có bé Ryu-kun….. đứa trẻ luôn động viên chị phải cố lên mỗi khi gặp."

"……"

"Khi Ryu-kun lớn lên, chị bắt đầu thấy khó lòng kìm nén nỗi rạo rực trong tim mình,….. nên chị luôn tìm kiếm cơ hội để làm chuyện hư hỏng như thế này với em đấy♡"

Trời đất quỷ thần ơi,…….

"Kể từ khi anh ấy đi, chị chỉ biết vùi đầu vào công việc và con cái... chị chẳng có thời gian để giải tỏa nỗi cô đơn, và dục vọng của chị cứ thế lớn dần lên… vậy nên, xin lỗi nhé Ryu-kun– Có lẽ dùng cách này là hèn nhát, nhưng mà, em hãy để chị giải tỏa một chút nhé?"

Nói xong, Rine-san hôn tôi. Lúc đầu chỉ là một nụ hôn nhẹ, nhưng dần dần nó trở nên mãnh liệt hơn. Cô ấy đẩy tôi xuống giường và bắt đầu luồn lưỡi vào sâu bên trong hôn lấy hôn để.

Cái quái gì thế này, kỹ thuật lưỡi này….. hoàn toàn khác biệt so với nữ sinh như Riho hay bất cứ ai khác……!

"Hừm♡ Chị yêu em lắm, Ryu-kun… chụt, ưm… Phư phư, chúng mình cùng nhau tận hưởng cảm giác sung sướng nhé?"

Ah….. tôi cảm giác như toàn thân mình đang bốc cháy. Đầu óc tôi bắt đầu mụ mị đi. Chẳng lẽ là do tác động của mùi hương tinh dầu? Hay là trong ly trà đá lúc nãy có pha thuốc gì?

Nhưng tôi không quan tâm nữa. Tôi muốn dành tặng điều này cho Rine-san, người đã vất vả cả đời mà chỉ có đôi bàn tay để tự an ủi. Thôi thì cứ coi như hôm nay là một ngày đặc biệt và chấp nhận để mình bị ăn thịt vậy.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ như vậy, Rine-san bắt đầu trút bỏ quần áo. Lớp nội y lộ ra là một bộ đồ lót màu đen xuyên thấu cực kỳ khêu gợi.

"Hôm nay, chị không phải là một người mẹ….. mà là một người phụ nữ được trải nghiệm lại cảm giác sống sau 1 khoảng thời gian quá dài. Thế nên chị sẽ dạy cho Ryu-kun biết hương vị của một trái chín mọng tuyệt vời như thế nào nhé♡"

Nói xong, cô ấy nhìn lại khung ảnh đang bị úp xuống và thầm thì [….Tha lỗi cho em, anh yêu], rồi cô Rine bắt đầu ngấu nghiến tôi như một con mãnh thú đang trong cơn đói khát…….

…..Rina-chan chắc sắp được lên chức chị gái rồi đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

:))) phản xạ có điều kiện mẹ r