Chương 53 Chén thôi
Sáng hôm sau ngày tôi vượt rào với Rine-san.
“Ryu-nii này….. anh có chắc là anh ổn không thế?”
Khi chúng tôi đang ăn sáng, Moka lo lắng hỏi han như vậy.
“Trông anh cứ như đang hồn siêu phách lạc ấy?”
“….. Chắc là vậy rồi.”
Thực sự thì Moka nói đúng, đầu óc tôi đang treo ngược cành cây.
Lý do không gì khác chính là vì dư âm từ kỹ thuật điêu luyện của Rine-san ngày hôm qua.
Không… phải nói là… nó vượt ngoài sức tưởng tượng.
Thật sự kinh khủng… tôi chẳng biết dùng từ nào khác ngoài từ kinh khủng để diễn tả.
Riho, Rina-chan, Himi và Moka. Tôi đã để bốn cô gái này làm đủ trò với mình, nhưng từ cách xoa vuốt của bàn tay, lực hút, cho đến áp lực từ bộ ngực… Rine-san hoàn toàn ở một đẳng cấp khác. Tất nhiên, Riho và những người khác đều ổn, chỉ là hoàn toàn không thể so sánh với Rine-san.
Đúng là phụ nữ dày dạn kinh nghiệm. Kỹ thuật áp đảo của một người đã sống lâu hơn hẳn khiến tôi choáng ngợp. Chị ấy tấn công vào tận nơi nhạy nhất của tôi, thật sự là không thể tin nổi. Tôi vẫn còn hơi lâng lâng vì khoái cảm đó. Cứ nghĩ đến chuyện hôm qua là người tôi lại rạo rực lên.
Thôi xong rồi…… chẳng lẽ tôi thật sự đã bị chị Rine-san tẩy não bằng kỹ thuật đó rồi sao?
“Ryu-Nii… anh chắc là mình ổn chứ? Em thấy sắc mặt anh không tốt lắm.”
“Anh… anh ổn mà.”
Tôi không thấy mệt, mà trái lại còn thấy rất sung mãn. Hôm qua, trước khi tắt app thôi miên, Rine-san có cho tôi uống một loại nước thần bí (nước có ga vị tỏi), và ngay khoảnh khắc uống nó, tôi cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến, cơ thể tràn đầy năng lượng.
… Chẳng biết đó là loại nước gì nữa. Nước tăng lực tự chế của Rine-san chăng?
Nước tăng lực vị tỏi? Không phải bình thường người ta dùng gừng à?
Vị của nó như thể có trộn lẫn hàng tá nguyên liệu bổ dưỡng khác ngoài tỏi, làm tôi thấy rạo rực hết cả người.
… Nhưng dù sao đi nữa, tôi không phủ nhận một tên lăng nhăng khi đã làm chuyện đó với cả Rine-san.
Trên đời này có bao nhiêu gã đàn ông từng ngủ với mẹ của bạn thanh mai trúc mã cơ chứ? Nếu con người có phân chia độ hiếm, chắc tôi thuộc hàng SSR rồi.
Mà nghĩ lại cũng thấy hãi, dường như hai chị em nhà kia đã đánh hơi được những gì Rine-san làm hôm qua…
Không cần nói cũng biết cả hai người này đều là những cô nàng mang tính chiếm hữu nặng đô. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu họ định bày trò gì đó chống lại Rine-san, nên tôi phải hết sức cẩn thận mới được…….
◇
Sau giờ học.
Một ngày ở trường trôi qua êm đềm và tôi đang trên đường về nhà. Thường thì tôi hay về một mình, nhưng hôm nay không hiểu sao Riho lại xin nghỉ tập ở câu lạc bộ để về cùng tôi.
“Chị tới tháng hả?”
“Không, không phải chuyện đó.”
Sau khi phủ nhận giả thuyết của tôi, Riho rút điện thoại ra. Trên màn hình là—ứng dụng thôi miên.
“…… Ryuto, em hãy tạm rời bỏ ý thức đi.”
Từ từ… Tưởng bỏ được rồi!
Nhưng nhìn vẻ mặt chị ta lúc này thì đúng là đã hạ quyết tâm……
“Chị xin lỗi Ryuto,…… nhưng chị không muốn Ryuto thật sự nhớ nhiều về những gì chị sắp làm hôm nay. Chuyện này hơi xấu xa một chút.”
Chị định làm cái quái gì vậy….. Tôi rùng mình khi bắt đầu diễn vai đờ đẫn.
“... Giờ thì, chúng ta có thể làm ‘Chị chị em em’ mà chẳng cần lo nghĩ gì nữa rồi.”
Hai chị em cùng lúc luôn hả!?
“Hôm qua, chắc chắn Ryuto đã bị mê hoặc bởi kỹ thuật lão luyện của mẹ rồi đúng không? Chị phải ngăn chặn việc cái thôi miên ghi đè của mẹ ăn sâu vào tiềm thức của em mới được.”
Chị ta đang lẩm bẩm cái âm mưu quỷ gì vậy trời?
“… Thực ra, chị muốn tự mình làm chuyện này, nhưng đáng tiếc chị vẫn chỉ là dân nghiệp dư thôi….. nên chị quyết định mượn sự trợ giúp của Rina, dùng sức trẻ của hai chị em mình để ngăn không cho mẹ tẩy não em.”
Cái logic éo gì thế này…. Nhưng… lỗi là tại tôi đã khiến Riho phải suy nghĩ như vậy.
Tất cả là vì tôi đã lỡ diễn kịch quá đạt trước cái app thôi miên kia.
Giờ thì không thể dừng diễn được nữa. Nếu tôi thừa nhận mình vốn dĩ không bị ảnh hưởng bởi app thôi miên thì mọi chuyện sẽ được giải quyết, nhưng tôi tự hỏi liệu tiết lộ bí mật này có ổn không.
Tôi nghĩ là không. Tốt hơn là cứ tiếp tục diễn kịch, coi như rủi ro bị lộ là một lời cảnh báo cho bản thân, và nếu ngày đó đến, tôi sẽ chấp nhận từ bỏ như một thằng đàn ông. Như vậy cũng tốt.
Đó là lý do tôi tiếp tục diễn. Tôi sẽ hùa theo những hiểu lầm của Riho và những người khác để tiếp tục bị khai thác. Đó chính là màn thôi miên ngược của riêng tôi.
“—Vậy thì, chúng ta bắt đầu chứ?♡”
Sau đó, Rina-chan nhập hội và tụi tôi về đến phòng của họ. Và rồi..,
“Phải, hai chị em em sẽ khiến tiềm thức của Ryuto-kun chỉ thuộc về chúng em thôi.”
Tôi bị Riho và Rina-chan lột sạch quần áo, cả hai cũng chẳng còn mảnh vải che thân, và hai chị em đã cho tôi một bữa tiệc thật "ngon miệng"…
… Quả nhiên, cơ thể trẻ trung đúng là tuyệt vời thật.
◇POV: Moka◇
(…………………………….)
6 giờ tối hơn
Sau khi đi tập câu lạc bộ về, Moka nhận thấy những tiếng động lạ phát ra từ phòng của anh trai mình, cô bé khẽ áp tai vào cửa để xem chuyện gì đang xảy ra bên trong. Những gì tai Moka nghe được là–
“(Ưm…… Ryuto, nữa đi em……♡)”
“(Á, chị hai ăn gian……!)”
“(Rina… hứm, em vừa mới nếm thử xong rồi còn gì?)”
Cuộc trò chuyện của Riho và Rina xen lẫn với những tiếng rên rỉ. Ánh sáng hoàn toàn biến mất khỏi đôi mắt của Moka khi cô bé nghe thấy những điều đó.
(… Ngay cả mình… mình cũng sẽ làm chuyện đó…..)
Moka vẫn chưa trao đi sự trong trắng của mình.
Mục tiêu tối thượng của cô bé là trở thành một người "Mẹ" thực thụ. Tất nhiên ở tuổi này thì chưa thể, nhưng chẳng có lý do gì để cô bé không bắt đầu hành động để đạt được mục tiêu đó cả.
–Thời khắc cô bé ra tay đã đến rất gần rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
