Chương 50 Mãnh thú đói khát
Thứ Bảy đã tới.
Riho đã vắt tôi một hiệp với lý do để nạp năng lượng trước khi đi tập câu lạc bộ, còn Moka cũng giúp tôi giải quyết bằng tay trước khi đến trường, nên mới sáng sớm mà tôi đã cảm thấy cơ thể hơi khô héo.
Nhưng nhờ Moka đã chuẩn bị một bữa sáng đầy dinh dưỡng (cơm củ mài nạo và salad bơ), nên đến 9 giờ sáng, tôi đã thấy khá khẩm hơn một chút. Tuy nhiên……
“–Ryuto-kun♡”
Ngay sau khi Riho và Moka vừa rời đi, yêu nữ tóc đen buộc hai bím, hay chính là Rina-chan, đã xuất hiện. Em ấy dùng app thôi miên với tôi, trói tôi vào giường trong tư thế dang rộng tay chân và bắt tôi phải diễn màn kịch vô hồn…..
“Nè Ryuto-kun,….. hình như dạo này chị hai không còn dùng app thôi miên nữa đúng không?”
Em ấy vừa nói vừa vén chiếc áo đang bị trói của tôi lên, bắt đầu trêu chọc hai đầu ngực. ….Tất nhiên là em ấy nhận ra rồi.
“Chị ấy giỏi thật nhỉ? Chị ấy đang cố gắng tự kiểm soát bản thân đấy. …….Vậy em cũng nên kiềm chế lại sao? Thật lòng đi, đôi khi anh có nghĩ vậy không? Nhưng em cảm thấy giờ mà dừng lại thì hụt hẫng lắm…. chụt, chụt♡”
Rina-chan liếm láp quanh đầu ngực tôi. Dù em ấy đang nói những điều rất quan trọng, nhưng toàn bộ sự tập trung của tôi là phải chịu đựng cái lưỡi đó. Chẳng còn cách nào khác. Sẽ không đời nào em ấy phát hiện ra tôi đang diễn, nên tôi phải cắn răng chịu đựng màn liếm ngực này và duy trì màn kịch…
“Chụt… Phù… ehehe… em quyết định rồi, cái gì dùng được thì cứ dùng thôi. Em nghĩ sống thật với dục vọng của mình cũng đâu có gì xấu đâu♡”
Rina-chan,….. mới đi được nửa chặng đường mà em đã hoàn toàn thông suốt theo hướng đó rồi sao. Em đã hoàn toàn sa ngã vào bóng tối. Một kiểu ác nhân thuần túy chẳng cần quá khứ bi kịch.
Nhưng tôi không hề ghét một Rina-chan như thế. Cảm giác bị cuốn trôi theo sự sa ngã này cũng gây nghiện lắm. Tôi sẽ không từ bỏ việc chữa trị sự lệ thuộc vào app của em ấy, nhưng tôi nghĩ mình cũng có trách nhiệm phải tận hưởng mặt tối này của Rina-chan, vì dù sao chính tôi là người đã khơi mào chuyện này.
“Được rồi… vậy hôm nay em cũng sẽ làm chuyện hư hỏng với Ryuto-kun nhé♡”
Nói rồi, Rina-chan bắt đầu cởi chiếc áo hai dây màu xanh nhạt. Em ấy không mặc gì bên trong cả….. ực. Rồi em ấy cũng trút bỏ luôn phần dưới….. ực.
“Anh biết không Ryuto-kun, hôm nay thực ra là….. ngày an toàn đó♡.”
Ngày an toàn sao…… ực.
“Thế nên hôm nay chúng mình sẽ làm cái ‘tạo ra em bé' luôn nhé♡”
…Sau đó, tôi bắt đầu nhìn thấy ảo cảnh huyền bí về người bà ngoại quá cố đang vẫy tay gọi mình từ bên kia con sông, hình ảnh đó cứ chồng chập lên thực tại, nhưng đó là một câu chuyện khác…
◇POV: Rine◇
“Ahhh, mình muốn làm chuyện đó với Ryu-kun quá…”
Vào ngày Thứ Bảy nghỉ lễ này, cô Rine đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách vắng vẻ, tự lẩm bẩm một điều thật kỳ lạ.
Dù ý thức được đó là ham muốn đi trái lại đạo đức, nhưng tình cảm cô dành cho Ryuto chính là tiếng lòng chân thật nhất. Khao khát của một góa phụ cứ âm ỉ tích tụ đã gieo mầm cho những cảm xúc tội lỗi đó trong lòng Rine.
Với Rine, Ryuto giống như một cậu con trai đáng yêu. Vì bố mẹ cậu nhóc luôn công tác ở nước ngoài, Rine đã chăm sóc cậu và Moka kể từ khi cả hai còn nhỏ, đóng vai trò như người giám hộ.
Vốn luôn khao khát có một đứa con trai của riêng mình, Ryuto luôn có điều gì đó khơi gợi bản năng làm mẹ trong cô. Ban đầu, cô chỉ thấy cậu nhóc thật dễ thương, nhưng sự kết hợp giữa dục vọng kìm nén và tình cảm này đã dẫn đến những cảm xúc rạo rực gần đây.
Một sự thật hiển nhiên là cô đã bắt đầu nhìn Ryuto như một người khác giới. Chồng mất sớm, cô phải lao đầu vào công việc để nuôi dạy hai cô con gái, có thể nói dục vọng của Rine cứ lớn dần theo từng ngày, từng năm.
“Nhưng đúng là mình không thể tự nhiên hỏi con trai nhà hàng xóm rằng: [Chúng ta làm chuyện đó nhé] được……”
Là một công dân gương mẫu của xã hội, cô vẫn còn lý trí, nên Rine chỉ đành tích tụ những ham muốn đó vào bên trong.
Đến xế chiều, cô nhận ra Rina, đứa trẻ này dường như đã làm gì đó trong phòng suốt mà không xuống ăn trưa, vừa bước ra phòng khách. Thấy con bé đang uống nước lúa mạch giải khát, Rine nhận thấy khuôn mặt nó hồng hào một cách lạ thường, khiến cô không khỏi sinh nghi..
“Rina, sao mặt con đỏ thế kia? Trong người không khỏe sao? Con bị ốm nên ngủ suốt à? Sao không xuống ăn trưa?”
“A, dạ không…. không phải thế đâu ạ……”
“Để mẹ xem nào.”
Với phương châm của một người mẹ chu toàn, cô tiến lại gần Rina và đặt tay lên trán con bé.
“À, ừ, đúng là không có sốt. Nhưng sao con ra nhiều mồ hôi thế? Con làm gì trong phòng vậy?”
Rina đổ mồ hôi nhiều đến mức trông như vừa trải qua một buổi tập cường độ cao. Hơn nữa, khi lại gần, cô nhận ra một mùi hương lạ. Không phải mùi mồ hôi, mà là một mùi nồng nồng, tanh tanh. Nó giống như mùi hoa hạt dẻ. Và ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi đó, Rine lập tức có phản ứng.
(Mùi này….. không lẽ là tinh dịch?)
Cô chưa từng ngửi thấy mùi này kể từ khi chồng mất, nhưng cô nhận ra nó rất rõ ràng. Nguồn gốc của cái mùi đó chắc chắn là từ Rina. Rồi, khi cô vô tình chuyển sự chú ý xuống phần thân dưới, cô nhận thấy một chất lỏng bí ẩn đang rỉ ra từ đùi trong của chiếc quần short mà Rina đang mặc.
(–Ôi, cái này là……!!)
Khuôn mặt đầm đìa mồ hôi. Mùi hoa hạt dẻ. Chất lỏng bí ẩn rỉ ra từ đùi trong.
Kết luận duy nhất có thể rút ra là–
“–Đừng nói với mẹ là, Rina…… con đã leo qua cửa sổ sang chỗ Ryu-kun và….. làm chuyện đó với thằng bé nhé…?”
“Eh. D-Dạ con đâu có làm thế…..?”
Rina lảng tránh ánh mắt sang bên trái. Đây chính là thói quen của Rina mỗi khi nói dối. Là một người mẹ, cô sẽ không bị lừa đâu.
“Rina, mẹ không giận con đâu, nên hãy nói thật cho mẹ biết đi.”
Cô nói vậy, nhưng trong lòng đang muốn truy hỏi xem mối quan hệ giữa cả hai là gì. Là người yêu hay bạn giường? Nếu là vế sau, thì cô cũng có cơ hội với Ryuto.
Những suy nghĩ biến thái, không phù hợp với người lớn, bắt đầu xâm chiếm tâm trí Rine.
“Thế nào? Con đã làm chuyện đó với Ryu-kun chưa? Nếu không nói thật, mẹ sẽ cắt tiền tiêu vặt của con đấy, rõ chưa?”
“–!? D-Dạ có làm ạ!”
“Biết ngay mà. Thế quan hệ giữa hai đứa là gì?”
“Ưm, con không biết nói sao nữa… con đang dùng cái app thôi miên này…”
“App thôi miên sao……”
“……Cái này ạ.”
Nói rồi, Rina thao tác trên điện thoại và đưa ra một màn hình ứng dụng. Ở đó, một hiệu ứng kỳ ảo với hoa văn vòng tròn chuyển động theo nhịp điệu nhất định hiện lên.
“Cái gì….. thế này?”
“…Nếu cho Ryuto-kun xem cái này, anh ấy sẽ nghe lời bất cứ chuyện gì mẹ ra lệnh.”
“—Ý con là sao!?”
“Mẹ có thể khiến anh ấy mất ý thức và làm bất cứ điều gì mẹ muốn.”
“Th-Thật sao…….”
Nếu làm được như vậy, cô cũng có thể làm chuyện đó với cậu nhóc mà không để lại ký ức gì trong đầu Ryuto.
“Ch-Chuyện đó thực sự khả thi sao….?”
“Vâng,…… hay là mẹ cũng đang muốn giải tỏa với Ryuto-kun đúng không?”
“Ch-Chuyện đó……”
“…..Nếu mẹ hứng thú, sao mẹ không thử cài nó xem?”
Dứt lời, Rina đi vào phòng tắm để rửa sạch những giọt mồ hôi hư hỏng, bỏ lại Rine một mình. Cô rút điện thoại ra và tìm thấy cái app thôi miên vừa nãy trong cửa hàng ứng dụng.
Phần đánh giá đầy rẫy những bình luận trái chiều như: [Giả đấy], [Thật nè], [Xạo ke], [Thật đó nha, mình xấu trai mà vẫn lập được harem nè], v.v. khiến cô thật khó quyết định.
(Nhưng….. Rina đã bảo là có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với Ryu-kun, mình tin con bé!)
Với ý nghĩ đó, cuối cùng Rine đã cài đặt ứng dụng thôi miên. Và rồi, cô quyết định sẽ sắp xếp bối cảnh để sử dụng nó.
◇POV: Rina◇
“Cố lên nhé Ryuto-kun… một con mãnh thú kinh khủng hơn cả em sắp thức tỉnh rồi đó…”
Rina bắt đầu tắm, thầm hối hận trong lòng vì đã lỡ kể cho mẹ nghe về cái app thôi miên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
