My Childhood Friend Showed Me a Hypnosis App, So I Pretended to Be Taken by It and She Kissed Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn tập - Chương 45 Biện pháp đối phó

Chương 45 Biện pháp đối phó

Vậy là cuối cùng cũng đến cái ngày Chủ Nhật định mệnh đó.

Tôi đang ở một hồ bơi ngoài trời khá xa nhà. Đây là một khu vui chơi giải trí lớn với máng trượt nước khổng lồ và dòng sông lười, tôi đi cùng Rina-chan và Moka. 

 Riho bận việc ở câu lạc bộ, nhưng tôi cứ nơm nớp lo tối nay sẽ có chuyện gì đó xảy ra vì chị ta có vẻ đã đánh hơi được chuyến đi chơi này……

……Dù sao thì, mọi chuyện vẫn chưa bắt đầu, tụi tôi đang trong lúc thay đồ bơi. 

Tôi đã thay xong chiếc quần bơi dạng đùi và đang đứng đợi hai người kia ở ngoài phòng thay đồ.

“Không biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì đây……”

Buổi hẹn hò cuối tuần mà Rina-chan dồn hết can đảm để mời tôi giờ đã trở nên hơi sóng gió với sự góp mặt của Moka.

“……Mà khoan, giờ nghĩ lại, đi hồ bơi thì thường người ta không mang theo điện thoại, nên chắc mình không cần lo về mấy cái app thôi miên đâu….. nhỉ?”

Thực tế là tôi đã cất điện thoại trong tủ đồ rồi. Nhưng mà đợi đã…… thời đại này làm gì có cô gái nào sống thiếu smartphone được? Chẳng phải từng có vụ nữ nài ngựa lén mang điện thoại vào phòng chờ đua sao? 

Thời đại lệ thuộc vào smartphone mà. Chắc chắn tụi nó sẽ không chịu rời mắt khỏi điện thoại đâu. Mà tôi cũng ngốc thật, lại quên dùng túi chống nước?

Hà, đúng là vẫn phải lo về vụ app thôi miên thôi.

[[Ryuto-kun (Ryu-Nii), xin lỗi để anh đợi lâu nha!]]

Đúng lúc đó, tiếng của cô bé cấp hai và cô em kế nhỏ nhắn vang lên từ phía sau. Có vẻ cả hai đã thay đồ xong. Để tôi xem thử hai đứa nó mặc đồ bơi trông thế nào đã.

“……Ồ.”

Tôi không kìm được tiếng trầm trồ khi quay lại nhìn.

“Anh thấy sao hả Ryuto-kun!”

Đầu tiên là Rina-chan. Cô bé cấp hai mảnh mai, mái tóc đen vẫn buộc hai bên như mọi khi, đang diện một bộ bikini màu đen cực kỳ sang chảnh. Cơ thể thon gọn, dẻo dai như một chú mèo của em ấy lúc nào cũng toát lên vẻ quyến rũ. Nhưng mấy dải bèo nhún ở phần áo cũng khiến em ấy trông rất dễ thương. Tôi nghĩ đây là bộ đồ bơi hoàn hảo dành cho Rina-chan.

“Trông hợp với em lắm đó.”

“E hì hì, cảm ơn Ryuto-kun nhé♪”

“Hừm… em nghĩ bikini đen là hơi quá tầm với một đứa cấp hai như Rina-chan đó.”

Mặt khác, Moka lại buông lời cay độc. Em gái tôi, với mái tóc hạt dẻ ngắn buộc đuôi ngựa, đang mặc một bộ đồ bơi một mảnh màu trắng với phần bèo nhẹ ở vai. Kết hợp với vóc dáng của Moka thì chẳng thấy gợi cảm tí nào, nhưng lại toát lên vẻ loli cực kỳ đáng yêu. Tất nhiên con bé chắc không có ý đó đâu, nhưng bộ này đúng là nhắm trúng gu của một bộ phận đối tượng cụ thể mà.

“Anh thấy mày nên thư giãn chút đi, trông mày cũng dễ thương mà.”

“N-Nếu anh đã nói vậy thì thôi cũng được…..”

Moka quay mặt đi, lộ rõ vẻ ngượng ngùng trước lời khen của tôi. Đúng là Moka giống hệt một Riho phiên bản nhỏ vậy. Bên ngoài thì gay gắt, nhưng đằng sau lại luôn muốn khiến tôi phải phụ thuộc vào mình.

Và đúng như dự đoán, con bé có mang theo điện thoại trong túi chống nước. Cả Rina-chan cũng vậy…….

…Xem ra cả hai đều sẵn sàng dùng app thôi miên bất cứ lúc nào rồi. Nhưng hôm nay tôi muốn tránh việc để tụi nó dùng app hết mức có thể. Tôi muốn giúp Rina-chan bớt lệ thuộc vào nó từng chút một, và cũng sẽ rất mệt cho tôi nếu Moka lún quá sâu vào bóng tối.

Thế nên tôi sẽ không để tụi nó dùng app thôi miên. Tôi nhất định sẽ thực hiện được điều đó. Tôi đã có kế sách đối phó rồi.

Tóm tắt cốt lõi của kế sách này là: hễ thấy Rina-chan có ý định dùng app, tôi sẽ chủ động làm chuyện gì đó "hư hỏng" trước. Ý tôi là giống như hôm nọ tôi đã chạm vào mông Rina-chan để cho em ấy thấy rằng không cần dùng app thì tụi tôi vẫn có thể thân mật được, giờ chỉ là áp dụng chiêu đó thôi. Nếu tôi nhận thấy bất kỳ dấu hiệu nào của việc dùng app, tôi sẽ thỏa mãn ham muốn của tụi nó trước khi tụi nó kịp đưa màn hình ra. Nếu tôi làm triệt để được chuyện đó, tôi sẽ cải thiện được tình trạng sa ngã vào bóng tối của tụi nhỏ.

“Nè, tụi mình ra dòng sông lười trước đi. Moka-chan thấy sao?”

“À thì, dù sao chị cũng lớn tuổi hơn. Chị có thể ưu tiên ý muốn của Rina-chan.”

Hai đứa nó trò chuyện như vậy trong khi tôi đang bận suy tính kế sách. Tôi không có ý kiến gì nên cả hội hướng về phía dòng sông lười.

“Moka-chan, ở đây hơi sâu đó nha, đừng có để bị chìm đấy!”

“Đừng có coi thường thành viên câu lạc bộ bơi lội này chứ!”

…..Hiện tại, tụi tôi đã bắt đầu thả mình dưới dòng sông lười. Nghe nói đây là dòng sông lười dài nhất Nhật Bản với tổng chiều dài khoảng 700 mét. Độ sâu tầm 1 mét.

Tụi tôi thuê một tấm nệm phao và thong thả trôi đi, nhưng vì bị khích tướng nên Moka cứ đuổi theo Rina-chan, còn Rina-chan thì cứ lướt đi phía trước như muốn trốn chạy.

“Thật tình….. dạo này con bé đó cứ hay lên mặt quá nhỉ?”

Moka ngừng đuổi theo và quay lại tấm nệm phao với một tiếng thở dài.

“Mà thôi kệ đi….. nhưng quan trọng hơn là chuyện này nè.”

Như thể tận dụng cơ hội khi Rina-chan đã đi xa, Moka lập tức đưa tay lên cái túi chống nước quanh cổ.

Hà, con bé định dùng app thiệt hả trời? Tính làm cái gì giữa bàn dân thiên hạ thế này… chắc không phải chuyện gì hư hỏng quá mức đâu nhỉ?

“Được rồi, vậy thì…”

Moka bắt đầu thay đổi tư thế, ngồi lên tấm nệm phao. Nhìn thấy cảnh đó, tôi có một linh tính—giác quan thứ sáu này có thể sai, nhưng Moka chắc là đang muốn tôi gối đầu lên đùi em ấy đây mà…….

Moka, người muốn tôi phụ thuộc vào mình, đang lộ rõ vẻ phấn khởi trên mặt. Gối đầu lên đùi là một chiêu điển hình của Moka, và cái nệm phao này cũng vừa đủ kích cỡ để làm chuyện đó, lại không phải việc gì đáng sợ khi làm ở chỗ công cộng.

Hừm….. nếu em ấy chỉ muốn tôi gối đầu lên đùi thôi thì tôi có nên để em ấy dùng app không?

–Tôi nghĩ là không. Dùng app thôi miên ngay cả cho những chuyện vặt vãnh như thế này chính là khởi đầu của sự lệ thuộc. Đó không phải dấu hiệu tốt.

Nếu đã vậy, tôi phải ngăn con bé dùng app mới được.

“—-Xin lỗi nhé Moka, cho anh làm phiền chút.”

“Eh….. đợi đã……”

Trước khi ứng dụng thôi miên kịp khởi động, tôi đã ra tay ngăn chặn sự lệ thuộc. Như đã giải thích, phương pháp của tôi là nếu cảm nhận được đối phương sắp dùng app, tôi sẽ đọc trước suy nghĩ và chủ động làm điều đó luôn.

Nói cách khác, tôi nằm xuống gối đầu lên đùi Moka. Một cặp đùi mềm mại đã chào đón tôi.

“Anh đang làm gì vậy, Ryu-nii……!”

Anh sẽ không nói là anh đang làm điều mày muốn đâu. 

Phản ứng tinh tế với nhu cầu của con bé sẽ khiến nó thấy thỏa mãn và dẹp luôn ý định dùng app. Đó chính là kế sách chống lệ thuộc của tôi.

“H-Hừm….. Ryu-nii đúng là ngốc xí, cứ trẻ con thế này……”

Dù miệng nói vậy nhưng Moka đã bắt đầu vuốt tóc tôi với khoé môi cong lên vì hạnh phúc.

“Hehe…… ngoan nào, ngoan nào.”

Phù…… có vẻ tôi đã đáp ứng đúng nhu cầu của con bé rồi. Tuy nhiên…….

*Nhìn chằm chằm ———*

Rina-chan có vẻ đã nhận ra tình hình và đang tỏa ra một luồng aura hắc ám từ cách đó vài chục mét, em ấy đang nhìn bọn tôi không chớp mắt.

Mà thôi, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi, chắc vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!