My Childhood Friend Showed Me a Hypnosis App, So I Pretended to Be Taken by It and She Kissed Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn tập - Chương 43 Hấp thu dinh dưỡng

Chương 43 Hấp thu dinh dưỡng

“Chào buổi sáng Ryu-nii. Bữa sáng xong rồi nè.”

“…… Sao thực đơn nhìn có vẻ nặng đô quá vậy.”

Sáng hôm sau, khi tôi dậy và xuống phòng khách, tôi thấy một bữa sáng kỳ lạ được bày sẵn trên bàn ăn. 

Thường thì thực đơn sẽ là kiểu Tây chính thống, nhưng sáng nay, không hiểu sao lại là cơm với củ mài nạo, gan lợn xào hẹ.

“Em tự dưng nổi hứng thôi. Thỉnh thoảng đổi món cũng tốt mà nhỉ?”

…. Dù vậy thì vẫn là cơm củ mài với gan lợn xào. Và nó chỉ dành riêng cho mỗi tôi. 

Có gì đó sai sai, nhưng tốt nhất là không nên thắc mắc quá nhiều.

“Anh không ăn hả?”

“Không, ăn chứ, nhưng mà…. ăn mấy thứ này buổi sáng anh lo mùi cơ thể lắm……”

“Chắc chẳng ai thèm để ý đến mùi của anh đâu, nên mau ăn đi.”

Dù bị con bé đáp một câu phũ phàng, nhưng tôi không thấy tổn thương.. 

Vị của nó thực sự rất ngon.

Sau đó, cuộc sống học đường bắt đầu và giờ nghỉ trưa nhanh chóng đến. 

Như thường lệ, Moka, Riho và tôi cùng đến căng tin trường để ăn trưa. Cả bọn đang đứng nhìn thực đơn dán trên quầy.

“(Hôm nay mình thèm hamburger nhân phô mai quá. Cái hình ảnh lớp nhân màu vàng chảy ra từ bên trong trông hấp dẫn thật đấy, y hệt như tối qua vậy.)”

Riho vừa lẩm bẩm một câu đầy nguy hiểm vừa tiến đến chỗ đặt món.

…… Tôi sẽ giả vờ như mình chưa nghe thấy gì hết.

“Có vẻ chị Riho chọn xong rồi. Còn anh thì sao, Ryu-nii?”

Moka vẫn chưa quyết định được. 

Căng tin trường có thực đơn đa dạng đến mức tôi tự hỏi họ có lãi không nữa, thật khó để chọn ngay được.

“Nè, nếu anh khó chọn quá thì dùng suất hàu chiên đi?”

“Hả.”

“Sao anh không ăn hàu chiên nhỉ? Em thấy ngon lắm đó, suất hàu chiên ấy.”

Moka ngước nhìn tôi với vẻ mặt không cho tôi cãi lại. 

Tôi không biết đó là gì, nhưng tôi cảm thấy một áp lực thần bí. 

Tuy nhiên, vì tôi cũng chưa từng ăn hàu chiên ở đây bao giờ nên thấy cũng hợp lý, thế là tôi nghe theo và chọn suất hàu chiên.

Sau khi kết thúc bữa trưa và các tiết học buổi chiều, cuối cùng cũng đến giờ tan học. 

Khi tôi bước vào thư viện, tôi phát hiện Rina-chan đang đợi sẵn với một nụ cười u ám, nên tôi chọn rút lui, đi xem video và tự học ở tiệm Net cafe trước ga rồi mới về nhà.

“–Cơm tối xong rồi nè.”

Khi tôi về đến nhà, Moka đã chuẩn bị sẵn bữa tối cho tôi. Thực đơn rõ ràng là lươn nướng.

(…. Đáng lo thật đấy.)

Sáng thì cho ăn gan lợn xào hẹ, trưa thì gợi ý hàu chiên, tối lại chuẩn bị lươn….. toàn là những thứ cực kỳ tráng dương bổ thận. Có khả năng Moka đang âm mưu chuyện gì đó…… nhưng cũng chưa chắc đã là vậy. Tôi tạm thời cứ ăn uống bình thường nhưng lòng vẫn đầy cảnh giác.

“–Vậy Ryu-nii…… hôm nay cũng giúp em nhé?”

Sau tất cả, cuối cùng cũng đến giờ mát-xa ngực như thường lệ. 

Sau khi tắm xong, Moka xuất hiện trước mặt tôi trong bộ đồ lót. Con bé vẫn mảnh mai, hay đúng hơn là nhỏ nhắn, thiếu hụt nhiều thứ so với những cô gái khác quanh tôi. Nhưng đó không phải là điều xấu, ngược lại còn vô cùng dễ thương.

Mà nhắc mới nhớ… sau khi bị ép ăn toàn những thứ tràn đầy năng lượng như vậy, liệu chỉ mát-xa ngực bình thường thôi có đủ không?

“… Nè Ryu-nii, hôm nay em muốn thử một chút khác biệt, nên xin lỗi anh nha, anh hãy tạm ngừng ý thức đi nhé?”

Đột ngột Moka cầm lấy điện thoại và kích hoạt ứng dụng thôi miên. 

Biết ngay mà, đời nào mọi chuyện lại diễn ra bình thường được cơ chứ……

“Ưm, Ryu-nii nè… em nghe nói nạp protein rất quan trọng cho việc phát triển vòng một.”

Tôi bắt đầu diễn vai đờ đẫn, và Moka bắt đầu giải thích..

“Ăn protein giúp tuyến vú phát triển và làm ngực to lên. Hormone nữ cũng rất quan trọng, khi lượng tiết tố này tăng lên, sự phát triển của ngực sẽ được kích hoạt.”

….. Cái giải thích như vậy nhằm mục đích gì vậy chứ.

“Vậy nên, khi biết điều đó, em đã nghĩ là… nếu mình nạp protein trong khi làm chuyện hư hỏng, hormone nữ sẽ được kích hoạt và ngực em sẽ lớn lên……”

Moka đặt tay lên quần short của tôi với vẻ mặt đầy xấu hổ. 

Đừng nói với tôi là…….

“Nói cách khác, tóm tắt lại những gì em vừa nói… có vẻ như nếu em uống trực tiếp 'thứ đậm đặc' của anh Ryuto, nó sẽ có hiệu quả…”

–Biết ngay mà…….

“Đó là lý do tại sao từ sáng tới giờ em toàn cho anh ăn mấy thứ bổ dưỡng đó, anh biết không? Em sẽ nạp dinh dưỡng đây, Ryu-nii… để sau này anh phải hoàn toàn phụ thuộc vào em, em muốn ngực mình phải lớn đến mức khiến anh phát cuồng vì nó mới thôi…..”

Khiến tôi phát cuồng theo kiểu gì cơ chứ…? 

Trong khi tôi còn đang rối não với câu hỏi đó thì Moka đã quỳ xuống trước mặt tôi.

“Hehe… vậy thì, Ryu-nii, hãy cho em thật nhiều nhé♡”

Ah……!

◇pov: Rina◇

(Hê…… cả Moka-chan nữa sao?)

Trong khi đó, ở sân nhà Ryuto, Rina đang đứng đó với đôi mắt trống rỗng. 

Rina trong những ngày gần đây vẫn luôn theo dõi những hành động khả nghi của Moka, tối nay đã lén nhìn qua khe hở rèm cửa phòng khách để xem có chuyện gì đang diễn ra.

Và đây là những gì em ấy thấy.

(Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra với anh em ruột bình thường, nhưng mà….. có lẽ đúng là họ không có quan hệ huyết thống thật?)

Ryuto và Moka không phải anh em ruột. 

Nếu vậy, đối với Rina, việc Moka có tình cảm hay bày tỏ tình cảm với anh trai mình hay không cũng chẳng quan trọng.

(Mình lại có thêm đối thủ rồi…… nhưng không sao. Nếu đã vậy, mình sẽ tẩy não Ryuto-kun nhiều hơn nữa, sâu vào trong tiềm thức luôn♡)

Chỉ cần có ứng dụng thôi miên, cô có thể làm bất cứ điều gì mình muốn với Ryuto. Tuy nhiên, bản thân Rina cũng nhận ra rằng việc quá phụ thuộc vào ứng dụng này là không tốt. 

Kể từ khi có nó, Rina lúc nào cũng dựa dẫm vào nó. Nếu vì lý do nào đó mà ứng dụng biến mất, cô sẽ không biết phải tiếp cận Ryuto như thế nào.

(Thỉnh thoảng…. mình nghĩ mình nên bày tỏ một cách đường đường chính chính từ phía trước.)

Trong chuyến đi mua sắm gần đây, đã có sự cố Ryuto chạm vào mông Rina. Có lẽ vẫn có cơ hội mà không cần dùng đến ứng dụng thôi miên. Em ấy nghĩ vậy.

(Được rồi……)

Rina quyết định sẽ dũng cảm một chút. Ý nghĩ nảy ra trong đầu em ấy chính là một buổi hẹn hò cuối tuần. Giống như chị gái mình đã làm hôm nọ, em ấy cần phải tiến triển thêm một chút. 

Cuộc sống mà chỉ dậm chân tại chỗ thì thật vô nghĩa. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!