Chương 42 Củng cố quyết tâm của cô nàng M
Hôm nay là sinh nhật của Riho, và một bữa tiệc tối đã được lên kế hoạch để chúc mừng chị ta.
Dù gọi là gây bất ngờ, nhưng có lẽ Riho cũng tự đoán được phần nào vì năm nào chuyện này chẳng diễn ra.
“H-Hôm nay là ngày gì thế nhỉ? Ryuto nè?”
Lúc tôi đang chuẩn bị đồ đạc buổi sáng, chị ấy đã lân la hỏi dò qua cửa sổ. Chắc là chị ta lo tôi sẽ quên mất ngày quan trọng này.
“Hôm nay á? Một ngày bình thường mà, thứ Hai thôi.”
Tôi cố tình trả lời trệch đi để thổi bùng sự lo lắng của Riho.
Tôi tỏ ra như thể mình hoàn toàn quên bẵng sinh nhật Riho. Đây là một lời nói dối cần thiết để tăng thêm hiệu ứng cho bất ngờ sắp tới.
Ngay lập tức, Riho tái mặt đi vì sốc, chị ta lí nhí: [Ừ-Ừm, đúng là một ngày bình thường thật……] rồi ủ rũ đóng cửa sổ lại. …… Tôi thấy hơi có lỗi một chút, nhưng nếu làm vậy để đổi lấy được nụ cười rạng rỡ của Riho thì hoàn toàn xứng đáng.
Tất nhiên không chỉ mình tôi diễn kịch, cả Rina-chan và Moka cũng hùa theo từ sáng sớm. Sự phối hợp của hội này diễn ra hoàn hảo dù chẳng cần bàn bạc trước.
Tan học xong, tôi về nhà và bắt đầu trang trí phòng khách cho bữa tiệc. Riho còn bận tập câu lạc bộ, nhưng Moka đã cất công xin nghỉ một buổi ở CLB bơi lội để về nhà cùng tôi chuẩn bị bánh kem thủ công.
“Chào Moka-chan nha. Lâu lắm không gặp nè.”
“Oa, em nghe nói chị thay đổi nhiều lắm, nhưng không ngờ là đến mức này luôn đó, Himi-chan.”
Giữa lúc bận rộn, Himi, cô bạn thanh mai trúc mã khác của tôi, cũng đã đến. Trên tay cô ấy là một túi giấy nhỏ, cô ấy cũng không quên chuẩn bị quà cho Riho.
“Hoài niệm ghê, cuối cùng cả bốn đứa mình cũng tụ tập đông đủ.”
Rina-chan, người đang phụ tôi treo đồ trang trí, lẩm bẩm đầy cảm xúc.
Đúng là gợi nhớ lại nhiều kỷ niệm thật. Kỳ nghỉ hè năm ngoái, hay những lần tụ tập hồi đầu xuân... Sinh nhật của hội này thường rơi vào nửa cuối năm, mà Riho là người sớm nhất.
Người ta hay bảo ba người đàn bà thành cái chợ, mà ở đây có tới ba cô nàng sành điệu thì mấy chủ đề về nghệ sĩ xu hướng, mỹ phẩm, phối đồ... bắt đầu trở nên quá tầm hiểu biết của tôi.
Bề ngoài thì họ có vẻ đang vui vẻ, nhưng tôi biết thừa trong lòng ai cũng đang muốn độc chiếm tôi cả. Ngay khi nhận ra nụ cười của họ chỉ là lớp mặt nạ, tôi bắt đầu thấy hơi rợn tóc gáy…
Nhưng tôi tin là hôm nay họ sẽ hành xử đúng mực thôi. Trừ nhân vật chính ngày hôm nay của chúng ta ra.
“Anh mày đi đón Riho đây.”
Tôi nói vậy với Moka rồi ra đứng chờ trước cửa. Đã đến giờ Riho chuẩn bị về nhà. Lúc ở trường, trông chị ta trông như thể vừa đầu tư thua lỗ vậy.
“A…… Ryuto.”
Cuối cùng, tôi cũng thấy bóng dáng Riho lững thững đi về dưới ánh hoàng hôn. Chắc chị ta cũng được bạn bè chúc mừng rồi, nhưng suy cho cùng, con người này sẽ không thể lấy lại năng lượng nếu không được tôi chúc mừng.
“Chúc mừng sinh nhật nha, Riho.”
“Eh.”
Riho đứng hình mất vài giây trước lời chúc bất ngờ, rồi chị ấy như sực nhận ra điều gì đó, lấy hai tay che mặt và ngồi thụp xuống tại chỗ. Y hệt như một kẻ vừa sập bẫy một trò đùa dai vậy.
“…… Chị thua rồi……”
Chị ta thốt ra một câu kết hợp giữa sự bực bội, ngượng ngùng và hạnh phúc.
“Chị khờ quá, năm nào chẳng có trò này mà cũng tin được.”
“T-Tại vì sinh nhật cũng chỉ là một sự kiện hằng năm thôi mà…. nên chị cứ tưởng em quên thật rồi chớ……”
“Em sẽ không bao giờ quên đâu. Đó là ngày đặc biệt mà Riho đã ra đời mà.”
“….Th-Thật sự đặc biệt sao?”
Với tôi, từ đó chẳng có ý nghĩa gì sâu xa, nhưng Riho dường như lại rất để tâm đến từ "đặc biệt" đó, chị ta ngước nhìn tôi hỏi lại.
Nói đi nói lại câu này thì cũng hơi ngượng, nhưng hôm nay là ngày của chị ấy nên tôi phải chiều thôi…
“Ừm….. đặc biệt lắm.”
“Hứm…… chị hiểu rồi.”
Dù phản ứng có vẻ cộc lốc, nhưng Riho bắt đầu mỉm cười e thẹn…
Đúng là dễ bắt bài thật. Tôi lấy lại phong thái bình thường:
“…Mà nè, mọi người đang đợi sẵn bên trong rồi, chị vào tiệc luôn đi chứ?”
“Chắc là chẳng còn lựa chọn nào khác, thôi thì ăn mừng thôi…”
Và cứ thế, phòng khách bắt đầu chìm vào một bầu không khí ăn mừng tương đối yên bình.
◇
Bữa tiệc kết thúc, sự tĩnh lặng lại bao trùm ngôi nhà. Tôi đã chuẩn bị tâm lý rằng có lẽ ai đó sẽ tìm cách qua mặt Riho để làm chuyện mờ ám với mình, nhưng may thay, không ai nhẫn tâm đến thế trong ngày hôm nay.
Tuy nhiên, khi mọi người đã giải tán, một chuyện khác lại bắt đầu diễn ra trong phòng tôi.
“Cảm giác thế nào?”
“Ừ-Ừm, cũng không tệ……”
Riho đang khỏa thân nằm sấp trên giường tôi, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông. Tôi đang xoa bóp khắp cơ thể chị ta bằng đôi bàn tay đẫm tinh dầu.
Phải, tôi đang tặng Riho một buổi mát-xa tinh dầu.
Riho đã trút bỏ hết quần áo vì chị ta muốn tôi làm thật chu đáo. Tất nhiên, không có ứng dụng thôi miên nào được sử dụng ở đây cả. Tôi đơn giản là đang thực hiện yêu cầu của ngôi sao ngày hôm nay.
Hiện tại tôi đang xoa bóp lưng cho chị ta, tấm lưng của Riho bóng loáng dưới lớp tinh dầu. Vẻ bóng bẩy đó trông thật gợi cảm, và phần ngực lộ ra ở hai bên cũng thật "nguy hiểm". Dù tôi đã cố dặn lòng không được nảy sinh ý nghĩ kỳ quặc…..
“Ưnn..♡”
Riho rên khẽ mỗi khi tôi xoa bóp, khiến tôi không tài nào không hưng phấn cho được. Có vẻ tâm trạng của Riho cũng đang ở trạng thái tương tự—
“Chị không chịu nổi nữa…… chị tới giới hạn rồi…….”
Nói rồi, chị ấy quờ lấy chiếc điện thoại ở đầu giường.
“…… Nè Ryuto, mát-xa cho chị mãnh liệt hơn nữa đi….♡”
App thôi miên đã được kích hoạt…..
“Bây giờ, Ryuto phải mát-xa cho chị thật nhiều, len lỏi vào từng ngõ ngách trên cơ thể chị. Phư phư, để kết thúc, chị sẽ bắt em phải phết kem bên trong cơ thể chị nữa đó♡”
Phù…… tôi nghĩ mình sẽ phải cố gắng hơn nữa để không bại lộ vai diễn.
◇POV : Moka◇
Trong khi buổi mát-xa hương liệu đang trở nên mãnh liệt theo nhiều nghĩa, Moka đang đứng trước cửa phòng Ryuto và lắng nghe. Cô bé tự hỏi lý do đằng sau hành động này là gì.
“(Tốt lắm, Ryuto…♡ Đúng rồi đó….. ấn mạnh vào các huyệt đạo ở lưng cho chị đi ♡)”
Từ bên trong phòng, cả tiếng cọt kẹt của giường cũng bắt đầu vang lên hòa lẫn với tiếng giọng của Riho.
Nhưng Moka không hề thấy khó chịu. Việc sự ghen tuông trào dâng khi nhận ra Ryuto đang làm chuyện hư hỏng với người khác chính là minh chứng cho việc cô thực sự thích anh.
Khoảnh khắc có thể nhận thức được điều này một cách khách quan là rất quan trọng đối với Moka. Bằng cách ghen tuông và để tâm đến anh, cô có thể duy trì khao khát mãnh liệt muốn làm cho Ryuto phải phụ thuộc vào mình, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải vượt qua rào cản gia đình.
(Em sẽ không thua đâu……)
Nghe thấy giọng nói đầy mê hoặc vang vọng qua cánh cửa, Moka càng thêm củng cố quyết tâm của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
