Chương 21 Hoá ra là ổn à?
“Vậy thì, cảm ơn mọi người.”
Đó là 11h tối một ngày chủ nhật nọ.
Sau khi hoàn thành buổi stream game FPS với danh nghĩa Yamada Ryuta, một vtuber với ít hơn 10,000 lượt đăng ký, tôi đứng dậy khỏi ghế ưỡn người và thở dài một hơi.
….Haa, hôm nay kịch lắm cũng chỉ có hơn 200 người xem trực tiếp.
Tôi đang không phát triển hơn chút nào.
Thôi thì tôi cũng chỉ livestream chơi game nên điều tuyệt vời thứ hai là tôi đã có gần 10,000 lượt sub đó.
Điều tuyệt vời nhất chắc chắn là đã có 200 người đến xem.
Nhưng tôi thật sự mong muốn có thể phát triển hơn.
“ –Xong rồi sao?”
Mải suy nghĩ như vậy, Riho trong bộ áo dây và quần short bước qua cửa sổ phòng tôi.
Trên tay chị ta là chiếc smartphone.
Ứng dụng thôi miên trên màn hình.
….Tôi đoán chị ta đã đến có chủ ý.
“Giờ, chị cần em phải thả lỏng cơ thể.”
Mệnh lệnh như mọi khi tất nhiên rồi.
Để không bị bại lộ, tôi bắt đầu diễn bị thôi miên.
“Phư phư, Ryuto ngoan lắm. Tối nay chị có vài điều muốn làm.”
Vài điều không tốt lành….
“Chị muốn là, em biết đấy, chơi mẹ và bé.”
Là thứ chị ta nhắc tới trong phòng tắm tối qua…..
“Hiện này, khoá cửa sổ lại để Rina không quấy rầy đã.”
Riho nói rồi khoá trái cửa sổ phòng tôi.
Mà cái trò [mẹ bé] này là sao….?
…..Tôi sắp phải làm em bé à?
“Chị nói luôn, Ryuto làm em bé của chị nhé.”
…..Chắc chắn rồi.
“Mà, để chơi trò này, chị cần ý thức của Ryuto trở về thời điểm bé Ryuto 10 tuổi ngoan ngoãn.”
Kẹc gì vậy….
“Nếu Ryuto cứ lặng yên trong tình trạng đấy thì chơi không vui, cơ mà chị không muốn Ryuto thấy khía cạnh đáng xấu hổ này của chị—nếu là vậy, khi mà Ryuto trở về 10 tuổi khi mà không giữ ký ức của hiện tại thì chị em mình có thể tận hưởng hết mình, chị tin là vậy.”
Chị ta lại lên mấy cái kế hoạch quỷ quái rồi….
“Nên là em có thể trở về hồi 10 tuổi mà không giữ ký ức hiện tại được chứ?”
Nói rồi, Riho giơ app thôi miên lên thêm lần nữa.
L-Làm sao giờ…
Nếu chấp nhận, vai diễn của tôi sẽ khó hơn và có thể sẽ bại lộ…..
Tôi nghĩ tôi sẽ không hồi đáp và xem chuyện gì sẽ xảy ra…..
“...Hmmm, không hoạt động sao?”
Không cử động, không biểu cảm tao ơi.
“Có lẽ…hồi quy không có tác dụng.”
Hiển nhiên là không có tác dụng rồi.
“Ah…mình muốn cưng chiều Ryuto cơ, chán quá.”
Riho trông rất ảo não.
Chứng kiến chị ta như vậy khiến tôi cảm thấy hơi mềm lòng.
…..Khiến Riho buồn vẫn luôn trái lại với nguyên tắc của tôi.
Như vậy không có nghĩa là tôi muốn làm em bé.
Nhưng nếu làm vậy có thể khiến Riho vui, tôi sẽ chịu được.
Mình dị vãi.
“Hể…Ricchan?”
Nên trước khi kịp định thần, tôi đã vô thức thốt ra như vậy. Tôi nói với tông giọng hơi khác với mọi khi, như thể tâm trí tôi đã quay về quá khứ.
“Ể!?”
Tôi cũng sẽ bất ngờ nếu có ai đột nhiên gọi tôi bằng một biệt danh hồi nhỏ…
“N-Nó đang hoạt động sao? Hồi quy có tác dụng rồi ư?”
Cứ cho là vậy đi.
“Wow, ứng dụng này đỉnh quá….đưa nhận thức của một người về quá khứ cũng làm được này….”
Ứng dụng nào, thằng này làm hết.
“Ryu-kun mười tuổi ư…?”
Riho cũng gọi tôi với biệt danh ngày nhỏ.
“Em đây, như sao Ricchan lớn vậy? Em cũng lớn quá.”
Tôi cũng diễn như thể bản thân có ký ức năm mười tuổi.
….Hơi xấu hổ, nhưng tôi không có lựa chọn nào khác ngoài làm theo.
“À, phải rồi…em cứ coi như đây là một giấc mơ. Mà nè, Ryu-kun, giờ trong mắt em chị trông như thế nào vậy?”
Riho đột nhiên hỏi như vậy.
“Nếu em không phiền, chị muốn biết cảm nhận của em.”
Nếu có lý do tại sao chị ta lại hỏi tôi như vậy, thì đơn giản là kể từ khi dậy thì tôi đã ngừng mở lòng khen ngợi vẻ ngoài của Riho.
Ngày ấy tôi có hơi nổi loạn.
À, ít nhất trong tình huống này.
“Dạ, Ricchan giờ xinh đẹp và cuốn rũ quá.”
“Ôi♡”
Chị ta trông vô cùng hạnh phúc.
Nhưng cùng lúc chị ta có hơi đượm buồn.
“Haa…hiện tại Ryu-kun không chịu bày tỏ cảm xúc thật với chị như vậy nữa. Ngày xưa em cứ toàn nói, [Lớn lên em sẽ lấy Ricchan làm vợ]”
….Không phải tôi không cảm thấy như vậy nữa.
Chỉ là nói trực tiếp với chị những lời đó, xấu hổ lắm.
“Chị xin lỗi. Đó không phải điều Ryu-kun nên bận tâm.”
Riho nói với sự quan tâm dành cho tôi năm 10 tuổi, rồi tiếp tục nói như thể đã bình tĩnh lại.
“Mà, Ryu-kun, từ giờ em sẽ chơi với chị nhé. Ryu-kun sẽ làm em bé, và chị sẽ là mama nhé?”
Nói rồi Riho bắt đầu cởi chiếc áo dây, khiến tôi hơi giật thót.
Rời hoàn toàn rồi…ực.
“Phư phư, chị giúp Ryuto dễ tiếp cận hơn rồi nhé♡”
Ah, được rồi…tôi vừa ném mình vào thử thách nơi lý trí của tôi bị đẩy tới giới hạn.
Không còn cách nào…triển thôi, Ryuto 10 tuổi xuất chiến.
◇
Ngoài lề, trong khi Ryuto và Riho bắt đầu trò chơi của họ, có một vấn đề vô cùng nghiêm trọng đang diễn ra.
—Stream chưa tắt hẳn à?
—Yamada anh tôi điên cụ rồi.
—Tôi vừa lắng nghe cái con c*c gì vậy……..
Đúng.
Buổi stream của Yamada Ryuta vẫn chưa tắt hẳn.
Do đó, màn chơi mẹ và bé đã được chiếu cho toàn thế giới, may mắn là chỉ có dạng âm thanh.
[Lại đây nào bé yêu, nếu bé ngoan ngoãn, mama sẽ có thưởng cho bé yêu nhé?]
Tiếp theo đó là âm thanh Ryuto bú mút một cái gì đó.”slurp, slurp”
Những người ở lại xem—
—...Xem cái này có an toàn không?
—Gậy là điều không thể tránh khỏi.
—Ra là Ryuta có bạn gái rồi ư?
—Zếu Zếu Zếu
Khung chat rộn ràng với muôn vàn phản ứng khác nhau.
Thêm vào đó, vài người đã đăng sự kiện này lên các diễn đàn mạng xã hội nên số người vào càng ngày càng tăng.
Cứ như vậy lan rộng, thành thứ ra đã có hơn 10,000 người vào xem trực tiếp.
Hơn thế nữa, những người mới đến không ngừng đăng ký để hứng thú, và đến khi hai người chơi xong thì số người đăng ký đã vượt mốc 50,000.
“-Uwaaa, em chưa tắt stream….!”
Riho nhận ra điều này sau khi trở về phòng mình nhưng đã quá muộn.
Ryuto đã trở nên nổi tiếng sau màn chơi em bé bị lộ trên mạng xã hội.
“Mà, chả sao…Chắc là sẽ không lộ danh tính, và số người đăng ký đã tăng đáng kể.”
Với một tâm lý vững vàng, cậu quyết định rằng mọi thứ hoàn toàn ổn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
