My Childhood Friend Showed Me a Hypnosis App, So I Pretended to Be Taken by It and She Kissed Me

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Toàn tập - Chương 17 Như mọi khi

“Vậy là hôm nay em định đi chơi với Himi-chan?”

“Đúng vậy, bọn em tính ghé vài sạp anime manga.”

Thứ bảy đang tới.

Cuối tuần đối với học sinh sẽ bận rộn tuỳ thuộc vào họ có tham dự câu lạc bộ hay không.

Trái ngược với Riho, người thường xuyên tham gia thể thao với vai trò là người hỗ trợ, tôi trên cương vị là một thành viên của câu lạc bộ về nhà vô cùng rảnh rỗi.

Tôi dự định sẽ đi chơi với Himi, một đồng môn Otaku nay đã thành gal.

“Haizz…Himi ơi là Himi, em đang bỏ phí thanh xuân tươi đẹp để đi chơi với Ryuto đó em ơi.”

Bỏ ngoài tai việc chị ta vẫn đối xử với tôi như một tsundere…. Riho cũng có quen biết Himi. Chúng tôi học cùng những năm tiểu học và cấp hai, có vô số lần chúng tôi chơi cùng nhau, tính cả Rina-chan.

“Mà lâu không gặp Himi-chan ghê, không biết em ấy còn để mái dài như trước không.”

“Cô ấy hoá gal rồi.”

“Ể!? Lột xác cao trung rồi…?”

“Chuẩn.”

“....Thế Ryu-Ryuto có thích gal không?”

“Thì em không ghét họ.”

“Biến thái.”

“Mắc gì?”

“Dù sao thì…cũng đừng mê kiểu đó quá nghe chưa?”

Nói rồi, Riho rời đi trong bộ đồ tập, vác trên mình túi xách chứa dụng cụ câu lạc bộ.

Thật sự…hiện tại mối quan hệ giữa tôi và Himi chưa có gì đáng phải lo.

Chúng tôi chỉ là đồng đạo otaku.

Tôi tin chắc Himi cũng nghĩ như vậy.

Dù sao thì, tôi vẫn còn kha khá thời gian trước khi khởi hành.

Tôi nên ăn chút bữa sáng. Nghĩ như vậy thì đột nhiên tôi cảm thấy có ánh mắt nhìn vào mình.

Quay lại, tôi thấy Rina-chan đang nhìn chằm chằm vào mình.

….Rina-chan đã trở nên khá yên lặng kể từ sau khi bị Riho tét đít.

Nhưng hôm nay liệu có được như vậy không?

Tôi không rủ em ấy theo vì tôi định đi chơi với Himi mà Rina-chan không thuộc phái Otaku, nên tôi sợ em ấy bị lạc quẻ…

Tốt hơn hết vẫn nên là cảnh giác.

“ —Yoo hoo Ryuto! Ông chờ lâu chưa?”

“Đâu tôi vừa đến xong.”

Hiện tại là 10h sáng.

Chúng tôi hẹn gặp nhau ở ga tàu gần nhất, điểm đến là gần ga soát vé.

“Bà thay đổi nhiều thật sự nhỉ?”

Cô ấy từng để mái tóc đen dài che kín mặt, giờ là một nàng gal tóc vàng suôn mượt.

Ngày trước cô ấy thường mặc áo phông và quần jean, giờ đã đổi sang chiếc áo cánh rất thời thượng, quần ống ngắn và một đôi sandal kiểu cách.

“Tui vẫn đang học lên đồ sao cho hợp thẩm mỹ, trước mắt ông thấy sao?”

“Tôi nghĩ hợp với bà lắm.”

“Teehee, cảmơn ông nhiều nha♪”

Nụ cười của cô ấy vẫn mang vài nét tinh nghịch, thấy điều đó khiến tôi thật sự rất an lòng.

“Vậy thì, mình đi hen Ryuto?”

“Ừm.”

Và như vậy chúng tôi bắt chuyến tàu với đích đến là Akiba.

Đi chơi khắp phố phường kè cạnh một cô gái xinh đẹp mang lại cho tôi một sự tự tin tuyệt đối.

“Ah! Anime mùa này hay nha! Tui chưa có cuốn phim này, nên mua không bro?”

Lượn một vòng quanh tiệm anime, Himi hỏi tôi như vậy.

Đồ đệ trong phái Otaku đã hỏi như vậy, thằng sư tôn như tôi nên trả lời.

“Nên mua. Bản công chiếu và bản bán ra có sự khác biệt đấy.”

“Tưởng bán công chiếu hay lắm mà?”

“Nó hay là bởi bản gốc hay. Nếu bà nghĩ bộ đó hay, thì cái bà mua về còn hay hơn. Có biết bao tập hay mà bản công chiếu lược bỏ.”

“À, Ryuto có nguồn tin hay ghê. Vậy tui mua hen.”

Chúng tôi cứ vấn đáp như vậy và rồi tới trưa, chúng tôi ngồi tại 1 sạp tiệm đồ ăn nhanh.

“Mà giờ tui mới thắc mắc, Ryuto, ông còn thân thiết với Riho-san và Rina-chan không?”

“À thì, vẫn thân.”

Tôi trả lời rồi tợp 1 miếng hamburger, thề gần đây giá một cái bánh tăng điên.

Từng có cái quảng cáo nói rằng, [Nếu còn 100 yên, ưu tiên chọn burger tại Mac’s!] Nhưng thời buổi này 100 yên mua được cái rắm khô.

Người ta nói là 80 yên vẫn mua được đủ thứ đúng không? Nếu có thì tôi cược đó chỉ có thể là người già.

Giá của Macs đương đại thì bèo nhất là 170 yên rồi.

“...Ông đang hẹn hò với ai trong 2 người họ à?”

“Hoàn toàn không.”

Dù tôi đang tận hưởng qua app thôi miên…

“Nên là hiện tại Ryuto đang độc thân?”

“Chuẩn.”

“....May quá.”

May quá?

Là sao?

“Mà Himi này, gần đây bà thì sao? Bà không cố ép mình phải thay đổi quá mức đấy chứ?”

Tôi không có ý kiến gì về việc Himi thay đổi thành gal, nhưng tôi chỉ mong cô ấy không tự ép bản thân quá.

“Không sao không sao mà. Tui thấy vui là đằng khác.”

Bỏ qua lời hỏi han của tôi, Himi đáp lại như thể đó là điều hiển nhiên trong khi nhấp một ngụm sữa lắc của mình.

“Hồi còn chơi với mỗi Ryuto. Tui độc có mỗi sở thích Otaku, nhưng giờ tui học trang điểm và làm móng với những người bạn mới, bọn tui còn thường ghé ăn đồ ngọt mỗi khi tan học nữa.”

“Vậy thật mừng quá.”

Dường như cuộc sống hiện tại của Himi rất ổn.

Nhớ lại hồi ấy, Himi chỉ toàn ám ảnh với sở thích của tụi con trai, cô ấy nữ tính như bây giờ là lẽ thường tình.

“Mà hôm nay tui đi chơi với Ryuto sau một thời gian dài, tui nhận ra đây có thể mới là con người thật của mình.”

“Thì, tôi có thể đi chơi với bà mỗi khi nào bà muốn thư giãn, bất cứ khi nào bà muốn, không chỉ mỗi hôm nay.”

“Ừm, thank kiu ông hen♪”

Nghe tưởng đâu là nói xong rồi tách biệt, nhưng thực tế chúng tôi dự định sẽ dành cả buổi chiều đi chơi cùng nhau.

“Vậy tôi đi vệ sinh chút đã.”

“Okay~”

Tôi cảm thấy mắc tè nên đi vào trong toilet của cửa tiệm.

Cơ mà, có cả một hàng dài…

Poẹ…bắn ra đây mất.

Tôi chọn chạy ra công viên gần đó.

“Ngon, không có ai ở đây.”

Phòng vệ sinh công cộng hoàn toàn trống trơn.

Tôi kéo zip quần và bắt đầu giải toả.

Xong việc, tôi rửa tay như bất cứ mọi người bình thường nào sẽ làm.

Nhưng khi bước ra ngoài—

“ —Ryuto-kun♪”

!?

Tôi chợt nghe thấy một âm giọng quen thuộc…..

Vội quay đầu lại, tại đó—

“ —Em chờ Ryuto tới rủ em mãi mà không được, em không còn cách nào ngoài tự mình tới đây♡”

Bỏ mịa….

Chủ nhân của giọng nói không ai khác ngoài Rina-chan, đứng ngay sau lưng tôi với app thôi miên giơ trước mặt…..