Mushoku tensei

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85410

Volume 2: Giai đoạn vị thành niên - Gia sư tại nhà - Ngoại truyện: Nữ Thần Rừng

Ngoại truyện: Nữ Thần Rừng

Ngay tại phía đông của Vương Quốc Asura, chỉ cách một ngọn núi, và nằm tại trung tâm của Lục địa Trung tâm, tồn tại một khu vực gồm vô số các quốc gia nhỏ liên tục tranh giành quyền thống trị lẫn nhau. Nơi đây, các quốc gia được dựng lên, chỉ để sớm bị diệt vong rồi lại được xây dựng một lần nữa, được người dân nơi đó gọi là Vùng Xung Đột.

Một trong những quốc gia nhỏ tại Vùng Xung Đột chính là Cộng hòa lính đánh thuê Markien. Được thành lập bởi một lính đánh thuê vĩ đại mang chính cái tên đó, và việc nên kinh tế dựa vào việc phải đánh thuê cho các quốc gia lân cận, khiến nơi đó dần trở thành một quốc gia hiếu chiến.

Trong một góc của Markien có một quán rượu nhỏ. Ở đây, một người lính đánh thuê đang khoe với người khác về những vết sẹo trên vai mình.

“Heheh, nhìn vết sẹo này, này! Tao có nó trong trận phòng thủ Rudomin đấy.”

“Ồh, trận chiến đó à! Quả là một trận chiến khó khẳn nhỉ?

“Mày đóng quân ở đâu?”

“Cổng phía đông của pháo đài Ars. Chỗ đó đúng là địa ngục. Tao đã suýt mất luôn cái tay phải yêu dấu đó.”

“Địa ngục còn không đủ để miêu tả những gì diễn ra ở đó. Tao nghe nói chúng mày bị đánh kẹp từ hai phía, rồi bị tàn sát nặng lắm!”

“Cũng chẳng khác gì trận phòng thủ Rudomin bọn mày đâu. Tao nghe nói đường tiếp tế của bọn mày bị cắt, thức ăn còn chẳng có.”

Cộng hòa lính đánh thuê Markien hỗ trợ các quốc gia khác một cách bình đẳng, không phân biệt. Những lính đánh thuê mà họ cử đi khiến người ta phải khiếp sợ. Binh lính của họ là những chiến binh cực kỳ xuất sắc, những người chỉ huy thì điềm tĩnh và vững vàng, còn các nhà thao lược lại cực kỳ tinh thông kĩ thuật quân sự. Một khi đã tham gia vào trận chiến, họ sẽ luôn dẫn dắt đồng mình mình tới chiến thắng. Một biểu tượng của chiến thắng và nỗi kinh hoàng trên chiến trường. Đó chính là lính đánh thuê Markien.

“Đúng là kỳ tích khi chúng ta còn sống trở về.”

“Ha, chắc là ân huệ của Nữ Thần Rừng đấy.”

Một tên lính đánh thuê lấy ra từ túi áo trước ngực một mặt dây chuyền. Trên miếng gỗ khắc nổi hình in nghiêng của một người phụ nữ có đôi tai giống tai thú.

Thấy vậy, tên lính còn lại cũng rút thanh đoản kiếm bên hông ra. Lưỡi kiếm được nhuộm đỏ bằng sơn. “Vậy thì nâng cốc, cho vị Nữ Thần Rừng Laine nào!”

“Mong rằng trong những trận chiến sắp tới chúng ta vẫn sẽ là những người chiến thắng! Cạn li!”

Một tay cầm vật kỷ niệm. tay kia cầm cốc rượu, hai tên lính đánh thuê uống cạn. Đó chính là cách họ cầu nguyện.

“Ahh, ngon thật đấy!”

“Đúng vậy, sau trận chiến thì phải có rượu. Rượu Markien thì là số một.”

“Và phụ nữ nữa!”

“Thế lát nữa ghé nhà thổ luốn không?”

“Cái đó thì đừng để mấy bà vợ biết nhé.”

“Ahahaha!”

Đêm dần trôi qua trong tiếng cười và những chén rượu của hai người bọn họ.

Nữ Thần Rừng Laine là vị thần của những lính đánh thuê Markien. Theo truyền thuyết, nàng là vị Nữ Thần của sự Cứu Rỗi, người mà đã xuất hiện cách đây một trăm năm, khi Cộng hòa lính đánh thuê Markien đứng trên bờ vực sụp đổ. Nhờ sự chỉ dẫn của nàng dành cho một vị tổng chỉ huy huyền thoại của đất nước, Markien đã thoát khỏi thảm họa.

Chính vì truyền thuyết đó mà rất nhiều lính đánh thuê Markien đã tin rằng, khi họ đứng trên bờ vực cái chết, vị Nữ Thần Rừng này sẽ xuất hiện và cứu họ. Chính vì vậy, họ đã cầu nguyện.

Tuy vậy, điều kì lạ là trên thế giới chỉ có một quốc gia duy nhất tin vào Nữ Thần Rừng laine, và đó chính là Cộng hòa lính đánh thuê Markien. Vậy tại sao quốc gia này lại có một tập tục như vậy?

Câu trả lời lại nằm trong một câu truyện khá thú vị.

***

Năm Bốn trăm mười bảy theo Giáp Long Lịch.

Đó là năm mà Sự Cố Dịch Chuyển đã diễn ra tại Vương Quốc Asura. Còn chưa được hai năm kể từ khi Vua Lính Đánh Thuê Markien tuyên bố thành lập quốc gia non trẻ mang tên mình. Đất nước lúc này đứng trên bờ vực sụp đổ, và đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng.

Chuyện đó cũng chẳng phải điều gì hiếm gặp. Ở trong Vùng Xung Đột, những quốc gia nhỏ liên tục được thành lập, rồi lại bị hủy diệt. Người ta sẽ chỉ chờ thời cơ thuận lợi để dựng nên quốc gia cho riêng mình, với tham vọng có thể chiếm lấy toàn bộ vùng đất và biến nó thành một quốc gia vĩ đại hơn. Nhưng cuối cùng, giấc mộng ấy vỡ tan, và họ cũng tan biến theo. Cộng hòa lính đánh thuê Markien cũng không phải ngoại lệ, họ là một quốc gia rời rạc, và cũng sắp sửa đi đến kết cục giống hệt với những kẻ đi trước; không hơn, không kém.

Dù vậy, không gì xảy ra mà không có nguyên nhân. Bước đầu dẫn Markien đến con đường diệt vong chính là ngoại giao. Quốc gia này xây dựng nền kinh tế bằng việc đưa lính đánh thuê qua nước ngoài, vì thế họ sở hữu sức mạnh quân sự cùng tiềm lực quốc gia vượt xa một quốc gia đang phát triển. Nhưng chính điều đó cũng là nguồn cơn rắc rối của họ.

Hai quốc gia gần nhất với Markien, Vương quốc Dikuto và Đế quốc Broze, luôn cảnh giác sâu sắc với quốc gia này. Họ âm mưu chống lại Markien, và khi ngoại giao cuối cùng cũng sụp đỏ, cả hai nước đồng loạt tuyên chiến với Markien.

Dù là một quốc gia lính đánh thuê, Markien vẫn không thể chống lại sức mạnh liên minh của hai quốc gia khác. Markien kháng cự quyết liệt trong tuyệt vọng, nhưng sau khi một pháo đào trọng yếu của họ bất ngờ đầu hàng và thua liên tiếp trong những trận chiến lớn, một nửa lãnh thổ của đất nước đã rơi vào tay kẻ địch.

Tương lai của quốc gia này gần như đã không còn. Những người lính đánh thuê nhận ra điều đó liền bỏ trốn sang các quốc gia khác hoặc phản bội ngay tại chỗ. Điều mà đã dẫn tới trận chiến quyết định, thứ mà sau này được biết đến với cái tên Chiến địa quyết chiến Markien, diễn ra trong một lòng chảo rộng lớn.

Markien đã tập hợp toàn bộ lực lượng quân sự còn lại và bố trí đội hình đối đầu với hai quốc gia liên minh. Cho đến thời điểm đó, hai nước kia vẫn tấn công riêng rẽ. Nhưng long chảo chiến lược kia lại bị kẹp giữa hai cánh rừng đầy ma thuật. Vì thế họ đã buộc phải liên minh với nhau.

Cũng chính vì thế mà lòng chảo này trở thành một điểm chiến lược then chốt. Một khi Markien sụp đỏ, hai quốc gia kia sẽ phải kiểm soát nơi này để giành quyền thông trị khu vực xung quanh thủ đô. Do đó, không khó để tưởng tượng rằng sau trận quyết chiến này, chiến tranh giữa Vương quốc Dikuto và Đế quốc Broze sẽ tiếp tục nổ ra.

Markien từng cố lợi dụng mối quan hệ căng thẳng giữa hai nước đó. Nhưng sức mạnh quân sự của họ đã suy yếu đến mức không còn khả năng chống cự đáng kể. Họ chỉ còn có thể dốc toàn bộ tâm trí để nghĩ ra một kế sách cuối cùng nhằm xoay chuyển cục diện.

***

Bigott Mercenal, vị đội trưởng đội ba của lính đánh thuê Markien, dẫn theo mười thuộc hạ tiến vào sâu trong rừng. Rừng Ejin, như cái tên của mình, chứa đầy rẫy những con ma thú. Từ thời xa xưa, người ta đã nói rằng vị vua cai trị vùng đất này cấm mọi kẻ đi qua lại nơi đây. Những người sống gần khu vực đó cũng đều đồng loạt khẳng định như vậy. Ngay cả những người tiều phu cũng từ chối bước chân và rừng Ejin. Điều đó có nghĩa là không thể nào đưa quân đội đi xuyên qua khu rừng này. Ngay cả trong trận chiến hiện tại, hai quốc gia đối địch với Markien cũng tránh tiếp cận khu rừng.

Vua Markien quyết định sẽ lợi dụng chính điều đó. Quân của họ sẽ xuyên qua khu rừng và tung ra một cuộc tập kích bất ngờ vào một trong hai kẻ thù. Một kế hoạch đơn giản nhưng hiệu quả.

Tuy nhiên, sức mạnh quân sự của Markien đã không còn như trước. Chỉ riêng việc tiến vào khu rừng thôi cũng sẽ khiến quân số của bọn họ giảm mạnh khi phải đối đầu với vô số các con dã thú. Có khi việc tập kích mạnh mẽ cũng chỉ là viển vông, và họ đang lãng phí nguồn lực.

Vì thế, họ đã đưa ra một kế hoạch. Trong trận chiến trước, họ đã thu được vô số những bộ giáp của Đế quốc Broze. Một số binh sĩ này sẽ mặc giáp rồi tấn công Đế Quốc Dikuto từ phía sau.

Hai quốc gia kia chỉ liên minh tạm thời cho đến khi Markien bị tiêu diệt. Một khi chuyện đó kết thúc, một cuộc chiến không thể tránh khỏi nhằm nắm quyền điều khiển vùng đất sẽ diễn ra. Vậy nên ngay lúc này, bầu không khí giữa hai nước đã vô cùng căng thăng, khi tính toán những phương án có lợi cho mình. Bây giờ, chỉ cần một cú hích nhỏ, liên minh đó sẽ vỡ vụn và xung đột sẽ nổ ra giữa họ. Đó là mục tiêu của Markien.

Bigott Mercenal, được biết đến với sự táo bạo và quyết đoán của mình, sẽ phụ trách chiến dịch này. Anh ta sẽ dẫn một nhóm lính đánh thuê nhỏ xuyên qua khu rừng, rồi tung ra một đòn tập kích mạnh mẽ.

Đó là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Họ sẽ không thể sống sót mà quay lại, kể cả có thành công. Thật ra, họ sẽ phải tự sát để tránh bị bắt. Họ không thể mang theo bất cứ thứ gì để lộ thân phận. Không ai sẽ biết được họ sinh ra hay đến từ đâu. Không hề có danh dự nào cho nhiệm vụ này cả. Thay vào đó, họ sẽ chết như những kẻ phản bội.

Dù vậy, Bigott vẫn nói với Markien, “Xin đừng lo, câu chuyện về chúng tôi vẫn sẽ được truyền lại. Chúng tôi sẽ sống mãi, như những người anh hùng đã dẫn dắt đất nước này đến chiến thắng trong một trận chiến vĩ đại, giống như hai vị Song Thần huyền thoại Migus và Gumis vậy. Chỉ riêng điều đó chẳng phải đã là một vinh dự rồi sao?” Bigott nhận lấy nhiệm vụ, khi ông nhìn thấy sự tương đồng giữa mình và hai vị anh hùng huyền thoại đã tử trận trong cuộc chiến chống lại Laplace.

Anh ta có mười người dưới trướng. Bao gồm một kiếm sĩ Trung cấp Phái Bắc Thần, còn bảy người còn lại là lính đánh thuê không thuộc ba trường phái kiếm thuật chính. Bản thân Bigott là một kiếm sĩ Cao cấp Phái Kiếm Thần, nhưng nhóm của họ lại không có hồi phục sư, và cũng chẳng có ai là đặc biệt xuất sắc cả.

Ở vùng đất này, pháp sư là tài sản cực kỳ quý giá đối với các tổ đội. Nhưng vì Markien đang chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng, họ không thể phân bố bất kỳ pháp sư nào cho một đội, mà chỉ bao gồm những quân tốt thí được. Chiến thắng chỉ thật sự có nghĩa là khi họ có thể vừa kích động hai kẻ thù đánh nhau, vừa tận dụng cơ hội đó để dành chiến thắng cuối cùng.

Bigott was destined to be a mercenary. He was born into a mercenary band. His father died in battle while his mother was pregnant with him, and his mother died in battle not long after he was born. He was sold as a slave and bought by what would eventually become the Markien Mercenary Company. That was where he learned about swordplay and battle. Ever since then he had lived only for money and survival. He never dreamed that at the end of it all, he would be battling for honor.

Hừm, không ngờ có ngày mình lại làm chuyện kiểu này, Bigott nghĩ, rồi bật cười tự diễu.

Định mệnh của Bigott là trở thành một lính đánh thuê. Anh ta được sinh ra trong một bang lính đánh thuê. Bố anh ta tử trận trong khi mẹ còn đang mang thai anh ta, và rồi cũng không lâu sau đó, mẹ anh ta cũng qua đời trong một trận chiến. Cứ thế, anh ta được bán đi làm nô lệ, rồi được một nhóm, tiền thân của đoàn lính đánh thuê Markien mua lại. Ở đó, anh ta được học về kiếm thuật và chiến trận. Kể từ đó, anh chỉ có sống vì tiền… và vì cả mạng sống của chính mình. Vậy mà đến tận lúc cuối cùng, anh ta lại chọn chiến đấu vì danh thự.

Như thể mình là một kỵ sĩ đến từ một quốc gia nào đó vậy, anh ta nghĩ. Mọi người đều biết rằng, kỵ sĩ sẽ là người chết trong danh dự. Nhưng rồi một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Bigott. Có lẽ mình cũng là một hiệp sĩ. Một hiệp sĩ của Markien.

Nghĩ như vậy khiến anh ta cảm thấy tự hào. Suốt một khoảng thời gian dài, anh ta không thuộc về nơi nào cả. Chỉ sau vô vàn gian khổ, anh ta mới có thể gọi Markien là quê hương. Và giờ đây, anh ta sẽ chiến đấu để bảo vệ nó. Trước kia, anh ta từng chế nhạo những lý tưởng đó, coi nó như một điều sến súa. Nhưng giờ, khi chính mình cũng ở vị trí đó, anh ta cảm thấy điều đó… cũng không đến nỗi tệ.

“Thưa Chỉ Huy, chỉ còn một đoạn nữa thôi ạ.”

“Đừng mất cảnh giác. Đi được đến đây rồi, ta không muốn bị con người giết đâu.”

“Haha, đúng thật.”

Cho đến lúc đó, bọn họ đã gặp rất ít ma thú. Họ đã đi suốt cả ngày mà chỉ chạm trán có hai lần. Đó gần như một phép màu vậy.

Dù vậy, họ vẫn mất đi một người. Tuy đã di chuyển hết sức cẩn thận, nhưng có một con Hổ Lá Đỏ đã nấp mình sau bụi cỏ. Nó đã tấn công bất ngờ bọn họ và một binh sĩ đã chết. Nhưng dường như có vẻ con ma thú đó cũng đã bị thương nặng từ trước và đang chạy trốn khỏi một ai đó. Trong khu rừng này, Hổ Lá Đỏ là một trong loài thú hung dữ nhất. Rốt cuộc là ai trên đời này có thể làm nó bị thương đến mức đó chứ?

Chẳng lẽ là người cai trị khu rừng này? Bigott tự hỏi.

Anh ta từng nghe qua một lời đồn về kẻ cai trị khu rừng này trước đây. Karentosauros, một ma thú cấp A, mang thân hình giống với thằn lằn, với kích thước dài hơn trăm mét. Anh ta không biết liệu nó có thật hay không, nhưng nếu có, thì chắc chắn nó đủ sức để khiến một con Hổ Lá Đỏ cấp B rơi vào tình trạng nguy kịch.

Điều đó cũng có nghĩa, là nếu họ bị con quái vật ấy tấn công, thì anh ta cùng với chín người còn lại khó có thể toàn vẹn mà thoát được.

May mắn là anh ta cũng có kỹ năng di chuyển trong rừng, biết cách né những ma vật. Nếu chẳng may gặp phải, ít nhất anh ta cũng đủ sức để giết nó trước khi nó kịp gọi bầy. Chỉ cần làm được điều đó, họ sẽ ổn.

Đáng tiếc, không chỉ Bigott và đồng đội nghĩ như vậy.

“Cái gì?!”

“Hử!”

Trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Bigott và đồng đội đã đụng phải một nhóm khác. Nhóm đó cũng có mười người. Kết hợp lại, bọn họ thành một nhóm có hai mươi người, và toàn bộ đều mang trên mình bộ giáp của Đế quốc Broze. Nhưng chỉ có một điểm khác biệt, Bigott và thuộc hạ của mình là những tên giả mạo.

“Này ngươi, mau khai báo đơn vị của mình!” Một người mặc bộ giáp lộng lẫy bước ra trước mặt Bigott, yêu cầu anh ta xác minh thân phận.

“Rút kiếm ra! Không được để cho bất kỳ tên nào sống sót!” Bigott phớt lờ câu hỏi, và lập tức ra lệnh cho thuộc hạ. Bọn họ cũng ngay lập tức rút kiếm và lao vào quân địch.

“Quân đào ngũ à?! Chết đi!” Viên chỉ huy của Đế chế Broze lập tức gán cho bọn họ cái danh đó sau khi bị tấn công. Dĩ nhiên đó là hiểu lầm, nhưng cũng chẳng thể thay đổi những gì đang diễn ra. “Giết chúng! Broze không cần những kẻ hèn nhát chạy trốn khỏi trận chiến!”

Binh lính Broze ra tay cực nhanh.

“Gah!”

“Ch-chết tiệt!”

Trong nhảy mắt, hai người Bigott đã bị chém gục. Bọn họ đã bị đẩy lại vào thế phòng thủ, chỉ trong vài giây. Những binh lính này của Đế quốc Broze cực kỳ tinh nhuệ. Bigott đã không hề biêt, rằng bọn họ đang thực sự đối đầu với cận vệ riêng của Hoàng đế.

Nhưng những cận vệ này đang làm gì trong rừng, mà không phải ở bên Hoàng Đế chứ? Nó bắt nguồn từ sự việc xảy ra chỉ một giờ trước đó. Khi đó, Hoàng Đế Broze đang đi tuần trong doanh trại để khích lệ binh sĩ thì bất ngờ bị một con thú hoang lao ra tấn công từ khu rừng. Tuy con thú cũng nhanh chóng bị giết, nhưng Hoàng Đế vẫn nhận lại một vết trầy nhỏ. Dù chỉ là vết thương nhẹ, nhưng nó diễn ra ngay trước mắt toàn quân.

Nhận ra sĩ khí đang giảm sút, Hoàng Đế đã yêu cầu cận vệ của mình. Vào rừng và săn một con thú hung dữ, rồi mang da của nó về, ông ta đã ra lệnh như vậy. Để rồi ông ta có thể tuyên bố, rằng vết thương kia là do chiến đấu với con thú đó.

Và thế là đội cận vệ lập tức tiến vào rừng. Nhưng kỳ lạ thay, họ không gặp bất kỳ con thú nào. Thay vào đó, họ gặp phải Bigott và nhóm của anh ta.

“T-tại sao lại ở đây…?”

Thuộc hạ mạnh nhất của Bigott đã dễ dàng bị hạ gục bởi cận vệ của Broze.

“Có lẽ các ngươi đã biết, ta là đội trưởng đội Cận Vệ Hoàng Đế, Klein Dinoltas! Thủy Thánh Klein! Các ngươi nghĩ mình có thể thẳng nổi sao?!”

“Chết tiệt!”

“Hãy ngừng kháng cự và đầu hàng đi, ít ra như vậy các người có thể giữ được mạng!”

Bigott hoảng loạn. Bọn họ không thể đầu hàng được. Nếu bị bắt và điều tra, thân phận giả của bọn họ sẽ bị lộ. Và Markien sẽ thất bại. Sau đó, Đế chế Broze và Vương quốc Dikuto sẽ chiến đấu. Dù không biết ai sẽ thắng, những đất nước mà anh ta yêu quý nhất sẽ biến mất.

“Aaah!”

Nhưng ngược lại, anh ta cũng không còn lựa chọn nào khác. Khác biệt về sức mạnh là quá lớn, nếu cứ tiếp tục, sự hủy diệt là không thể tránh khỏi.

Tôi xin lỗi, thưa ngài Markien. Bigott thầm xin lỗi những đồng đội mà anh ta kính trọng. Và đó cũng là lúc chuyện đó xảy ra.

“Graaaaagghhh!”

Một con thằn lằn khổng lồ bay đến chỗ bọn họ. Với cơ thể dài hơn năm mét, mang màu xanh lục rực rỡ, toàn thân chi chít những vêt thương, và máu tuôn xối xả. Miệng nó sủi bọt máu, rồi đổ gục xuống ngay giữa hai phe như thể muốn xen vào trận chiến. Thế rồi, chỉ một khoảnh khắc sau đó…

Một con thú hoang lao theo sau. Con thú gầm lên dữ dội khi nó nhảy lên đầu con thằn lằn và đâm kiếm xuyên qua nó. Con thằn lằn phát ra tiếng kêu tuyệt vọng cuối cùng rồi tắt thở.

“Gah!”

Không kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Kể cả khi đã giết chết con thằn lằn, con dã thú đó vẫn không ngừng lại. Nó đáp xuống đất, và chỉ trong nháy mắt, giết chết hai cận vệ của Hoàng Đế.

“Ngươi đang làm gì vậy?!”

Trong một khoảnh khắc, Bigott đã nghĩ đây chính là kẻ cai trị khu rừng. Nhưng con dã thú này lại mang hình dáng con người. Da nâu ấm, mái tóc xám, hai tai thú dựng thẳng. Nó cũng mang trên mình một thanh kiếm. Đó là một thanh kiếm sắc, một lưỡi, nhuốm màu đỏ đáng sợ, khắc chữ trên thân.

“Ngươi là ai?!” Klein hét lên, vị đội trưởng của đội cân vệ nói vậy, khi bước lên phía trước.

“Gừuuuu!” Con quái thú không trả lời. Nó chỉ phản ứng trước kẻ thù cầm kiếm.

“Aaa!”

“Gah, phản công nào!”

Với một tiếng gầm, con quái thú chém vào Klein. Klein là một Thủy Thánh. Và Phái Thủy Thần thì được biết đến là một trường phái kiếm thuật có thể chặn mọi đòn, và phản đòn chí mạng.

Ít nhất thì theo lí thuyết là vậy.

“Q-Quang Chi Thái Đao… V-vậy, đây là Phái Kiếm Thần…?

Khi thanh kiếm của con quái thú đó chạm vào thanh của Klein, Thanh của Klein đã gãy làm đôi. Ngay sau đó, một vết cắt thẳng tắp xuất hiện trên bộ giáp của Klein, rồi đến quần áo, da, cơ, và cuối cùng là xương. Tất cả đều bị chém lìa. Phần thân dưới và thân trên của Klein đã bị tách làm đôi. Nhưng những cận vệ khác của Broze cũng không hề chùn bước, khi xác của chỉ huy họ rơi xuống đất.

“Ngươi dám!”

“Chỉ huy của chúng ta!”

“Chúng ta sẽ trả thù!”

Tất cả bọn họ đều là những kiếm sĩ cấp Trung của Phái Kiếm Thần hoặc Thủy Thần. Không thể phủ nhận sức chiến đấu mạnh mẽ đó được. Nhưng giờ…

“Gaaah!” Con thú gầm lên. Với mỗi nhát kiếm máu đỏ rực được vung, từng người một bị chém làm đôi. Con thú di chuyển với tốc độ ánh sáng. Chỉ nghe tiếng gầm thôi cũng khiến một người phải rút lui. Không ai có thể đánh lại con quái vật đó. Và chỉ trong chốc lát, toàn bộ đội cận vệ đã bị giết sạch.

“…”

Bigott và đồng đội còn không thể di chuyển. Họ không biết điều gì vừa mới diễn ra. Chỉ mới lúc trước thôi, con quái thú này đột nhiên xuất hiện, và với sức mạnh kình hoàng của minh, hủy diệt mọi thứ trên đường đi. Nhưng sao lại vậy? Vì lí do gì chứ?

“Grrrr!”

Con thú nhìn sang chỗ họ. Lí do đã được bay ra từ mắt nó. Hiện giờ, đôi mắt đó đang dừng lại ở Bigott và đồng đội của anh ta, tràn đầy sát khí. Trang phục nó mang thì khá là hở hang, nhưng sự sợ hãi đã lấn át toàn bộ những cảm giác hấp dẫn mà họ có thể cảm thấy.

Đúng là như vậy—con quái thú này là một người phụ nữ. Nó mang hình dáng của một người phụ nữ. Ngay khi nhận ra điều đó, Bigott nhớ lại một câu chuyện.

Đó là câu chuyện của một vị Kiếm Thánh dạy anh ta kiếm thuật kể lại. Vị Kiếm Thánh ấy là một chiến binh chính thống, từng luyện tập tại Thánh Địa Kiếm. Ông ấy chưa từng nói cho anh ta về lý do trở thành một lính đánh thuê của mình, nhưng ông ấy có kể về quãng thời gian luyện kiếm trước kia.

Có một kẻ thô lỗ, chẳng bao giờ chịu nghe ai cả, giống hệt một con chó điên vậy. Cô ta thậm chí còn vượt qua ta và trở thành Kiếm Vương, nhưng thực sự không phải là người xấu. Chỉ là quá ngu ngốc thôi. Cô ta bị mọi người ghét vì hay mất kiểm soát rồi phát điên, tấn công tất cả mọi người, bất kể là bạn hay thù.

Vị Kiếm Vương trong câu chuyện ấy… và người phụ nữ đang đứng trước mặt. Mọi đặc điểm đều trùng khớp. Chẳng lẽ…

“Xin hỏi,” Bigott lên tiếng, đồng thời thể hiện lễ nghi của Phái Kiếm Thần, quỳ xuống một gối, cúi đầu về phía trước, thể hiện sự kính trọng và phục tùng. “Liệu ngài đây có phải là Kiếm Vương Ghislaine Dedoldia?!”

Khoảnh khắc anh ta thốt ra câu đó, con quái thú đã khựng lại. Và sau một lúc ngắn, Ghislaine dần lấy lại được lý trí.

“Tôi đã nhiều lần nghe tin đồn về ngài, nhưng không ngờ lại có ngày được gặp ngài ở một nơi như thế này.”

Cô ấy không hề đáp lại. Thay vào đó, cô ấy trừng mắt nhìn anh ta với đôi mắt đỏ ngầu rồi hỏi thẳng, giọng hết sức bình thản. “Ngươi, ngươi có thấy một cô bé khoảng mười hai tuổi với mái tóc đỏ thuần, hay một cậu bé tầm mười tuôi, một pháp sư tinh nhuê không?”

“Không, tôi không thấy.” Anh ta lắc đầu, nghĩ về những lời cô ấy nói. Một cô gái tóc đỏ khoảng mười hai tuổi. Và một tên nhóc ma pháp sư khoảng mười tuổi. Anh ta từng nhìn thấy không ít nô lệ giống với mô tả đó, nhưng không phải ở khu vực này. Hơn nữa, đây cũng là khu rừng Ejin, một khu rừng đầy rẫy ma thú. Sao cô ấy nghĩ ở đây có trẻ con được chứ?

“Tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã cản đường.” Ghislaien quay người rời đi. Nhưng đi được vài bước, cô ấy bỗng dừng lại, rồi nghiêng đầu hỏi. “À mà, đây là đâu thế?”

Bigott cũng nghiêng đầu theo. Anh ta nói với cô ấy là đang ở Vùng Xung Đột, nằm ở tận cùng phía bắc của nửa phía nam Lục địa Trung tâm. Sau đó, anh ta cũng giải thích thêm rằng hiện họ đang ở trong một khu rừng thuộc phía bắc của Cộng hòa lính đánh thuê Markien.

Bigott và thuộc hạ đang ở trong một chiến dịch. Họ thực sự không dư thời gian để giải thích nhiều, nhưng cô ấy vừa tha mạng cho họ, và nếu làm cô phật ý thì người chết tiếp có khi lại chính là họ. Vì vậy, đây cũng coi như cách anh ta xử lý tình huống khẩn cấp.

“Không thể nào.” Ghislaine tỏ rõ vẻ không tin nổi. Cô ấy không hiểu sao mình lại xuất hiện ở đây.

Bigott hỏi thêm chi tiết về tình huống của Ghislaine. Cô ấy nói rằng mình đang làm vệ sĩ cho một cô bé ở Vương quốc Asura thì bất ngờ bị tấn công. Và trước khi kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cô ấy đã bị một luồng ánh sáng nuốt chửng, rồi khi tỉnh lại thì đã ở trong khu rừng này. Và trong lúc chiến đấu với từng bầy quái vật kéo đến, cô ấy dần bị cuốn vào cảm giác hưng phấn của trận chiến, mà mất kiểm soát, biến thành một chiến binh cuồng loạn, chém giết bất cứ thứ gì dám đến gần.

“Dù thế nào đi nữa thì đây cũng là Vùng Xung Đột ở quốc gia Lính Đánh Thuê Markien. Không thể nhầm được đâu.”

“Vậy à.” Ghislaine dừng lại suy nghĩ.

Bigott hoàn toàn không biết được cô ấy đang suy tính điều gì. Sau khoảng năm giây dài đằng đẵng, cô ấy cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

“Vậy thì tôi sẽ phải quay trở về Asura.”

Sử dụng mặt trời để xác định phương hướng, cô ấy hướng thẳng về phía nam. Đó cũng chính là điểm đến của Bigott và đồng đội.

“Xin hãy chờ một chút. Ở hướng đó có doanh trại của địch.”

“Thì sao chứ?”

“Thì sao ư? Ý tôi là, ngài định làm gì chứ?”

“Bất cứ ai cản đường ta đều sẽ bị chém. Chỉ vậy thôi.” Ánh mặt của Ghislaine sắc lạnh đến mức khiến Bigott phải nghi ngờ, liệu cô có còn giữ được lí trí hay không. Bigott nhất thời không thốt nên lời. Rốt cuộc là điều gì đã khiến cô ấy kích động đến mức này?

“Hy vọng là Rudeus vẫn ở cùng với Tiểu Thư Eris, nhưng nếu bọn họ bị dịch chuyển đến một nơi giống như này. Ta sẽ phải nhanh lên.”

Sau khi nghe điều đó, anh ta đã hiểu. Chúng ta cũng không quá khác biệt, anh ta nghĩ. Hai đứa trẻ này, đặc biệt là cô gái tóc đỏ, hẳn quan trọng hơn bất cứ điều gì với Kiếm Vương. Cô ấy chỉ đang tuyệt vọng cô gắng bảo vệ thứ quý giá nhất đối với mình.

“Vậy thì, sao không đi cùng nhau chứ? Chúng ta có cùng một nỗi lo ở hướng đó mà.”

“Tốt thôi.”

Vì một lí do nào đó mà Bigott cảm thấy thực sự tự hào. Tuy mục đích khác nhau, những anh ta cảm thấy mình đáng đứng ngang hàng với Kiếm Vương, chiến đầu vì một thứ gì đó anh ta muốn bảo vệ.

Bigott và thuộc hạ của mình, cùng với Ghislaine, họ vượt qua khu rừng, tấn công Vương quốc Dikuto từ phía sau. Họ đã gặp may. Đúng vào khoảnh khắc trận chiến với Markien sắp bắt đầu, toàn bộ tướng sĩ đều đang tập trung phía trước.

Hoàng Đế Broze thì đang cảm thấy nghi ngờ vì đội cận vệ vẫn chưa trở về. Ông ta bắt đầu nghĩ rằng có lẽ Vương Quốc Dikuto đang âm mưu ám sát bính lính của mình, và đội cận vệ đã bị giết sau khi phát hiện ra điều đó. Bởi dù sao thì, đội quân chính của vua Dikuto cũng đang ở gần khu rừng mà. Chẳng lẽ họ đã giấu binh trong rừng? Những nghi ngờ như vậy, càng nghĩ thì lại càng không dứt ra được.

Nhưng sự thật là, vua Dikuto là một tên hèn nhát. Ông ta đơn giản chỉ đặt doanh trại quay lưng vào rừng để tránh bị Đế quốc Broze tập kích. Và rồi, với thiên thời và địa lợi như vậy, cuộc tập kích của Bigott đã thành công.

Ghislaien gầm lên, còn Bigott cũng hét lớn khi dẫn thuộc hạ của mình lao vào trận chiến. Họ xông thẳng vào doanh trại của địch, nơi dựng lều của vua Dikuto.

Nhà vua hoàn toàn bất ngờ trước cuộc tập kích. Khi nhìn thấy bộ giáp họ đang mặc, ông ta lập tức cho rằng Hoàng Đế Broze đã mở một cuộc đánh úp từ khu rừng, rồi cho gọi một cận thần gần đó và ra lệnh tấn công Hoàng Đế Broze, đồng thời, bản thân cũng tìm cách rút lui.

Nhưng chỉ mười giây sau, Thanh kiếm của Ghislaine đã chém đôi vua Dikuto, giết chết ông ta ngay tại chỗ. Nếu còn sống, có lẽ ông ta sẽ nhận ra rằng Bigott và thuộc hạ của anh ta không phải binh lính của Hoàng Đế Broze, rồi rút lại mệnh lệnh của mình. Nhưng thánh chỉ của nhà vua đã ban ra thì có hiệu lực tuyệt đối. Vì thế, quân đội Vương quốc Dikuto đã lập tức lao vào giao chiến với Đế chế Broze.

Đế quốc Broze đã đoán được mình sẽ bị tấn công, cho nên, dù thời điểm họ bị đánh úp có khiến họ bất ngờ, nhưng vẫn kịp tổ chức phản công. Đúng lúc đó, Cộng hòa lính đánh thuê Markien cũng tổng lực xuất quân. Chiến trường ngay lập tức biến thành một trận hỗn chiến giữa ba phe.

Bigott bị bao vây giữa kẻ địch, nhưng anh ta vẫn sống. Nhiệm vụ của anh ta vốn là chết, sau khi gây nên hiểu lầm giữa Vương quốc Dikuto và Đế quốc Broze. Thế những cho đến lúc này, anh ta vẫn đang bám víu lấy sự sống. Tuy đã bị chia cắt với thuộc hạ, nhưng anh ấy vẫn còn lấy một đồng minh, một chiến binh đơn độc.

Ngay ở đó, trước mặt anh ta. Anh ta bám theo sau làn da rám nắng của Ghislaine Dedoldia, bước đi trong cái bóng của cô ấy, khi ánh kiếm của cô ấy lóe lên, chém xuyên qua kẻ địch. Anh ta chưa từng thấy một bóng lưng nào đáng tin cậy đến thế. Chỉ riêng việc bảo vệ sau lưng cô ấy thôi cũng khiến anh ta cảm thấy tự hào.

Cuối cùng, xung quanh họ cũng không còn bóng dáng của Vương Quốc Dikuto nữa. Thay vào đó, họ bị bao vây bởi những chiến binh của Đế chế Broze. Quân Broze tuy bất ngờ trước sự xuất hiện của một người phụ nữ cầm thanh kiếm đỏ như máu, nhưng họ đã thấy cô chém hạ binh lính Dikuto, đồng thời cũng thấy Bigott trong bộ giáp Broze đang bảo vệ sườn cho cô. Nên đã hiểu nhầm Bigott và Ghislaine là đồng minh.

Đúng lúc đó Markien tổng lực xông lên. Hai quốc gia từng liên minh bỗng chốc rúng động, khi chiến sự bùng nổ ngay phía sau lưng họ. Không chỉ liên minh giữa họ tan vỡ, mà cả đội hình cũng bị phá vỡ hoàn toàn. Markien, quốc gia vốn phải ở thế bất lợi, giờ lại xuyên thủng được phòng tuyến của họ.

Một trận chiến hỗn loạn nổ ra. Giữa cơn giao tranh dữ dội, Bigott bị chia tách khỏi Ghislaine, nhưng lại có thể xoay sở để hội ngộ lại với những người thuộc hạ mình. Những lính đánh thuê Markien khi nhận ra Bigott liền hò reo vui mừng, nhanh chóng lập đội hình vững chắc bao quanh ông. Và thay vì rút lui, Bigott vẫn ở lại tuyến đầu và tiếp tục chiến đấu.

Trận chiến vẫn tiếp diễn, những binh sĩ lấm lem bùn đất và máu me, hầu như chẳng con nhận thức rõ về chuyện gì đang diễn ra xung quanh mình nữa.

Bigott bị trúng một mũi tên vào mắt trái. Trong cơn đau đớn, anh ta cố tìm tên cung thủ đã bắn mình. Và đó cũng là lúc anh ta được chứng kiến.

Anh ta chứng kiến chuyện đó diễn ra. Dưới một lá cờ nổi bật, mặc một bộ giáp Broze xa hoa, là một người đàn ông với bộ râu đen. Tiếp theo, Bigott nhìn thấy một tia đỏ lóe lên, và rồi người đàn ông đó, Hoàng Đế của Broze, bị một người phụ nữ da nâu chém bay đầu.

“Ha, hah, hahaha!” Anh ta cười, và khi cười, trận chiến vẫn tiếp tục diễn ra. Và anh ta vẫn còn sống.

Trận chiến cuối cùng cũng kết thúc với chiến thắng thuộc về Cộng hòa lính đánh thuê Markien.

***

Nhờ những chiến công ấy, Bigott Mercenal đã được phong làm tướng quân. Anh ta được ca tụng như một vị anh hùng huyền thoại, vì đã sống sót trong một nhiệm vụ cảm tử và còn hạ được quốc vương của vương quốc Dikuto.

Sau đó, Bigott Mercenal tiếp tục lập nên nhiều chiến công hiển hách, đến mức còn được biết đến như một trong những vị Đại Tướng kiệt xuất nhất của Cộng hòa lính đánh thuê Markien. Tuy nhiên, đó lại là một câu chuyện, để kể vào một dịp khác.

Sau khi trận chiến mang tính quyết định đó kết thúc, Đại Tướng Bigott băt đầu làm một việc khá kỳ lạ. Anh ta bắt đầu đeo một sợi dây chuyền có khắc hình in nghiêng của một nữ nhân tộc người thú, và bắt đầu sơn lưỡi kiếm của mình thành màu đỏ.

Những thuộc hạ của anh ta cũng bắt đầu bắt chước theo, rồi những người sau khi nghe kể câu chuyện ấy cũng làm theo. Nhưng phong tục đó cứ thế lan rộng, dần dần hình thành nên hình thức như ngày nay.

Khi được hỏi đó là loại bùa may mắn gì, Bigott đã trả lời như sau: “Ta đã được một nữ thần giúp đỡ trong trận chiến đó. Ta chỉ làm theo tấm gương của cô ấy thôi.”

Chính từ lời nói của anh ta mà Nữ Thần Rừng Laine đã ra đời. Cũng do cái tên Ghislaine quá khó phát âm đối với người dân ở miền nam Lục địa Trung Tâm, nên khi qua giọng nói của họ, cái tên ấy dần bị biến đổi thành Laine. Nàng xuất hiện từ trong khu rừng, cứu mạng vị đại tướng, và trở thành Nữ Thần của sự Cứu Rỗi. Nữ Thần Rừng Laine.

Trong suốt một trăm năm sau đó, nàng được tôn thờ như Nữ Thần Bảo Hộ của Markien, trở thành chỗ dựa tinh thần cho vô số các binh sĩ. Dĩ nhiên, Ghislaine thật hoàn toàn không hề hay biết mình đã được gán cho danh hiệu như vậy.

Sau đó Ghislaine đã đi đâu? Liệu cô ấy có còn sống? Cô ấy có thể sống sót qua trận chiến ấy và trở lại Vương quốc Asura không? Cô ấy có thể gặp lại vị Tiểu Thư mà cô vô cùng trân quý ấy một lần nữa hãy không?

Bigott Mercenal không có cách nào biết được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!