Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11086

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Oneshot - Chương 0: Tiền Truyện

"Tớ xin lỗi... Thật sự xin lỗi..." Những câu chữ ôm đầy sự ân hận rơi xuống từ nơi cao, một hơi thở mong manh tại cái đêm giá rét định mệnh ấy.

Tôi còn chẳng di chuyển được, chứ nói gì đến run người. Cái lạnh ngấm sâu vào cốt xương. Áo khoác dần ướt đẫm bởi lớp tuyết mỏng dưới

Mọi thứ bỗng thật xa xôi, thật lạ lẫm. Như thể tôi đang quan sát bản thân từ một nơi cao phía trên, cứ nằm đó thoi thóp sau những nhát đâm chí tử ở lưng. Hài hước là, tôi còn chẳng cảm nhận lấy một chút đau đớn nào. Những gì tôi biết, hay ít nhất là cảm nhận được là rằng não tôi đang cố gắng phát tín hiệu khẩn cấp, một báo động. Nếu cứ như này, cậu sẽ chết ngay đó.

Mười bảy mùa đông, và đây là lần cận kề cái chết nhất của tôi. Nhưng còn một âm thanh khác lớn hơn cả những lời xin lỗi kia, một âm thanh tươi vui lạ thường xé toạc sự yên lặng quái đản này. Cuộc diễu hành đêm. Chỉ cách đây đôi phút đi bộ thôi, tôi tưởng tượng ra những linh vật đang nhảy múa, làm mọi người vui vẻ. Hoàn toàn không biết rằng tôi sắp lìa đời.

"Tớ xin lỗi... Thật sự xin lỗi..." Giọng nói ấy vang vọng trong đầu. Xin lỗi mãi, xin lỗi hoài.

Tôi dùng chút sức lực còn lại của mình để làm một việc - xoay đầu mình lại. Bầu trời. Mặt trăng kia, ẩn sau áng mây dày, nhưng cũng chỉ trống trơn, mờ ảo. Chẳng có lấy một ngôi sao nơi kia.

Một bông tuyết rơi vào mắt tôi, đủ lạnh để khiến nó nhắm lại. Khi mở mắt lại lần nữa, có ai đó ở đó. Một người nào đó, ngồi xổm ở gần, với giọng nói tựa những lời xin lỗi kia. Cậu ta nhìn tôi, mắt mở to, nhưng là ánh nhìn tôi không tài nào hiểu được.

Và rồi câu hỏi đó xuất hiện.

Tại sao chứ? Sao tôi lại bị đâm?

Tôi không nghĩ tôi đã làm gì đáng tội bị đâm như vậy. Quá đột ngột, chả hợp lý tí nào. Nhưng tôi không có thời gian ở đó suy luận. Tôi có thể cảm nhận ý thức dần trôi đi. Và dù thế, tôi không di chuyển được. Không thể nói ra từ nào. Hoàn toàn kẹt cứng.

"Nghe nè, Kashio-kun..."

Cuối cùng cô cũng nói lời khác ngoài lời xin lỗi. Cô đang cố nói chuyện gì đó quan trọng với tôi. Tôi tập trung vào lời cô. Dẫu có sắp phải rời xa trần thế, tôi cũng phải có câu trả lời.

Giọng cô thiết tha, như cầu xin. Hay thậm chí là hối hận, là tội lỗi.

"Làm ơn... Hãy cứu Asebi-chan."

Đó là điều cuối cùng tôi nghe trước khi nhận thức tôi biến mất.