Mùa Đông Bất Tận - Xứ Sở Những Giấc Mơ Tan Vỡ

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1288

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2599

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 471

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 888

Oneshot - Chương 4: Tận Hưởng Đi!

Chương 4: Tận Hưởng Đi!

(Bên phía Asebi) 

“Xin lỗi Asebi-chan. Tớ không chắc mình có tiếp tục được không nữa.” 

Neriko khóc trước mặt tôi như thể bọn tôi chia tay nhau vậy. Nói ví von thì cũng đúng. Bọn tôi đang núp trong một góc của quầy đồ ăn ở công viên Sunny, để bàn chuyện nghiêm túc. Đang là khoảng 4 giờ chiều, và nơi này cũng khá đông. Những đôi cha mẹ mệt mỏi và mấy đứa nhóc ngủ gà ngủ gật rải rác khắp nơi. Đa số còn không ăn - họ chỉ đang nghỉ ngơi lấy sức trước khi về thôi. 

“Cậu đâu cần xin lỗi gì đâu, Neriko-chan.” Tôi nói, cười nhẹ với cô. 

“Nói không buồn thì như nói dối vậy... nhưng tớ cũng không ép cậu ở lại đâu. Tớ luôn nghĩ ngày này rồi cũng tới. Với cả cậu toàn quyền quyết định mà.” 

Neriko nhìn chằm chằm xuống mặt bàn. Suốt nãy giờ cô còn chẳng thèm đụng vào ly cà phê - giờ chắc nguội ngắc rồi. 

“Cậu tính truyền lời nguyền này cho ai?” Tôi hỏi cô. 

Cô chỉ gật đầu nhẹ. 

“...Cậu biết Ryuzaki Kashio-kun chứ?” 

“Ryuzaki... Là cái người mà thỉnh thoảng cậu hay đi chơi cùng à?” 

Cô mang vẻ mặt tội lỗi, nhẹ đáp “ừ.” 

“Khoan, khoan nào. Tớ không nghĩ đó là ý hay đâu. Đó là bạn cậu mà? Cậu có tư thù gì à?” 

“Không.” 

“Thế sao lại chọn cậu ta?” 

“Bởi theo tớ thấy, cậu ta là người xa nhất với việc giết người. Nếu là Kashio-kun... Hẳn cậu ta sẽ tìm ra cách khác. Hoặc cậu ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc chẳng hạn.” 

“Tìm cách khác à...” 

Tôi đặt cằm lên tay mình. 

“Vậy cậu muốn Kashio ngăn vòng lặp à?” 

“...Tớ biết chuyện này nghe hơi đau lòng với Asebi-chan.” 

Vậy cô cũng tự thừa nhận. Tôi chỉ thấy hơi thất vọng thôi. Neriko-chan biết tôi thích vòng lặp này đến nhường nào. Và dù vậy, cô lại đang cố chấm dứt nó... Nhưng tôi đoán đa số mọi người đều như vậy. Chỉ là tôi là đứa kỳ lạ thôi. 

“Rồi, gác chuyện vòng lặp qua một bên đi... nhưng cậu ta là con trai mà? Còn đang tuổi thành niên nữa. Cậu chắc chứ?” 

“Cậu ta... ờm, đúng đắn lắm. Tớ nghe rằng cậu ta còn chưa bao giờ có bạn gái nữa mà.” 

“Hay cậu ta chỉ không nổi thôi?” 

“Ừ thì... tớ không nghĩ vậy. Yuno-chan thích Kashio-kun, nên cũng không hẳn là không có ai thích. Cậu ta cũng khá cao, và mặt mày cũng sáng sủa.” 

“Ừ, nhưng mà... tên nghe hơi lạ nhỉ?” 

“Thôi, đừng có nói chuyện đó.” 

Tôi cười lớn như đùa giỡn - và Neriko-chan cũng cười thầm. Biết rằng chúng tôi sẽ khó gặp lại mà trò chuyện như vậy nữa... chuyện đó cũng có khiến tôi hơi buồn. 

“Ờ thì tớ cũng không có quyền ra quyết định gì cả. Tớ không ngăn cậu đâu.” 

“Cảm ơn cậu, Asebi-chan.” 

Dù rằng cậu trai đó được tâng bốc cỡ nào bởi Neriko-chan thì với tôi, cậu ấy cũng chỉ là một người lạ. Không lý nào tôi lại tin cậu ta dễ đến thế được. Và không cần biết cậu ta cứng đầu ra sao, muốn thoát khỏi công viên Sunny mà không giết người thì đơn giản là chẳng có cách nào hết. 

 Thành thật thì, tất cả sẽ được lợi nếu như cậu ta bỏ cuộc nhanh nhanh rồi chuyền cái lời nguyền này cho ai khác, nhanh gọn lẹ. Tốt nhất thì Neriko-chan nên đổi ý rồi ở lại... nhưng có vẻ cô khá quyết tâm. Tôi không nghĩ mình ngăn được. Những gì tôi có thể làm bây giờ là cười trừ với cô thôi. 

“Mấy chuyện còn lại khỏi lo. Để tớ.” 

“...Ừm. Cảm ơn cậu.” 

Neriko-chan thở lặng một hơi và nhìn qua ô cửa sổ. Dù chỉ mới bốn giờ, tuyết rơi làm trời trông như đã tối mịt vậy. Tôi đã thấy khoảng trời này cả ngàn lần rồi, nhưng vẫn không thể nào giống trời ban chiều được. Cô lại thở dài một hơi. 

“Tớ không biết từ giờ sẽ ra sao...” 

Một cơn đau đâm nhẹ vào tim tôi. Hình dung ra như vầy: thời gian lặp lại, và tôi lại ở công viên Sunny như thường ngày. Tôi đến mời Neriko-chan đi ăn sáng, nhưng khi gọi cô, hẳn cổ sẽ khá bối rối rồi hỏi, “Cậu là ai vậy?” Bởi từ phía cô ấy, cô không còn trong vòng lặp nữa. Chỉ là một thiếu nữ bình thường đến công viên Sunny với bạn bè thân lần đầu tiên mà thôi. Nhưng đấy là do tôi cho rằng vậy. Còn thật sự thì sao nhỉ? Neriko-chan, người giết bạn mình, sẽ được thả khỏi công viên Sunny. Cô sẽ lại thấy ngày mai. Đến trường, đến rạp phim - đâu cũng được. Nhưng chuyện cô đã thực sự giết ai đó sẽ luôn ở đó. Tôi dừng suy nghĩ. Không được. Đau quá. Không ai biết sẽ có chuyện gì sau “hôm nay”, nên tôi cũng không nên đoán mò. Nhưng cũng thật khó tưởng tượng ra một cái kết. 

Sau khi ăn nhanh, chúng tôi bước ra quầy đồ ăn. Giờ đã tối rồi, và chúng tôi có thể nghe được tiếng nhạc từ đoàn diễu hành đêm. Chúng tôi quyết định đi xem cùng nhau lần cuối. 

“Asebi-chan nè.” 

Trong lúc đi, Neriko-chan kêu tên tôi. 

“Kashio-kun dù trông mạnh mẽ nhưng cũng nhạy cảm lắm đó. Nếu cậu ấy gặp chuyện thì cậu hãy giúp nhé?” 

“...Tùy.” 

 

(Bên phía Kashio) 

“Hãy gặp những người bạn của công viên Sunny nào! Hãy thu thập hết nhé!” 

“Chó Zoey”, “Gấu Zuzu”, “Chuột lang Koppe”, “Lạc đà Delamancha”, “Cú Hakushaku”, “Vịt Gregor”, “Thằn lằn Patch”, “Ếch Pip”. 

Mỗi lần ra đường chính là tôi lại thấy cái máy gacha đó. Có vẻ đó là hàng độc của công viên Sunny. Có tám nhân vật trong “Hội bạn” đó. Nhưng mấy tên linh vật đáng nguyền kia vậy - chỉ là có đến tám tên. 

“Cậu muốn một con à?” Shuji hỏi. 

Tôi nói cậu ta, có cái nịt, rồi đi tiếp. Thiệt tình là tôi còn chẳng muốn nhìn chúng. 

“Ổn không Kashio?” 

“...Hửm?” 

Chết dở, nãy giờ lờ đờ quá. Tôi kéo tâm trí mình vào lại chiếc khoang cáp treo. 

Giờ là 6 rưỡi tối. Ngoài kia thì trời tối thui luôn rồi. Tuyết vẫn rơi, và phía dưới, ánh đèn thành phố cứ lấp lánh. Khung cảnh nó nhìn lần đầu thì đẹp thật. Giờ tôi còn chả thèm quan tâm. 

Kiệt quệ thật. Vòng lặp dù là reset cơ thể nhưng sự mệt mỏi của não thì vẫn ở đó. Nếu có Shuji và Neriko ở đây thì tôi còn giấu được, chứ có mỗi hai đứa thì lộ quá. 

“A-à. Ừ, tớ không có sao hết.” 

“Thật á? Mặt cậu trông căng lắm. Giữa trán cậu có vết nhăn sâu dữ luôn.” 

Yuno ngó người vào gần, như cố đọc chữ trên mặt tôi vậy. 

“Nếu có gì thì kể đi, tớ nghe.” 

Chuyện gì à? 

Có chứ. Tôi đang cố vật lộn với nó đây. Nhưng nó không phải chuyện muốn nói là nói được. Nói với cổ chỉ khiến cổ lo lắng thêm thôi. Nếu cả tôi còn không giải quyết được chuyện này thì chắc cổ cũng không. 

Dù vậy, tôi cũng không thể nói là không có gì được, nên tôi đành đổi câu trả lời. 

“...Nè Yuno. Cậu có từng chơi điện tử chưa?” 

“Game đồ á hả? Hồi đó chơi nhiều lắm, giờ thì ít rồi.” 

“Tớ cũng vậy. Hồi tiểu học, có cái trò này mà tớ ghiền cực. Chỉ là một trò RPG thông thường thôi. Tớ cày max hết cấp, có full đồ trang bị luôn... kể cả con trùm cuối cũng dễ đánh.” 

Tôi ngưng lại đôi giây để lấy nước bọt, rồi lại tiếp tục. 

“Có điều là, sau khi hạ tên trùm cuối rồi bảng ending hiện lên ấy, thì lần mở game tiếp theo, game sẽ đem mình lại trước lúc đánh con trùm cuối. Mô típ dễ đoán mà. Nhưng tớ của lúc mười tuổi thì không chịu nổi luôn.” 

Yuno nhìn tôi với đôi ngươi thành thật biết bao, như đang cố hiểu tôi đang nói gì vậy. 

“Đánh thắng trùm, thế giới hòa bình... rồi lại về như cũ. Công chúa vẫn bị nhốt. Nhân vật chính không trả thù được. Không quan trọng là cố bao nhiêu, đánh trùm mấy lần, thế giới chỉ yên bình trong đôi khắc. Khi tớ nhận ra chuyện đó, tớ thấy thật vô nghĩa. Tớ không bao giờ chơi trò đó lại nữa. Và tớ cũng bỏ game luôn.” 

Tôi khẽ cười. 

“Chuyện này random quá ha?” 

“K-không. Tớ vui vì cậu kệ tớ nghe đó. 

Yuno nói với một giọng hơi ngượng. 

“Cậu không thường hay nói về chuyện trong quá khứ... nên nghe cậu kể khiến tớ vui lắm.” 

“Vậy sao? Vậy thì mừng thật đấy.” 

“Mm...” 

Cô bẻ ngón tay mình trên đùi, nhìn lén về phía tôi với đôi ngươi có hơi chút đường mật. 

Đây rồi... 

“Um, đổi chủ đề tí... tớ có điều này muốn nói.” 

Cô nắm chặt tay lại, giữ trên đầu gối. 

Sự yên ắng chỉ tô điểm thêm cho tiếng máy móc của vòng đu quay càng rõ hơn. 

“Sự thật là tớ...” 

Tôi chờ cô nói tiếp. Không mong đợi, không căng thẳng. Bình tĩnh, như đợi quảng cáo Youtube. Như đứng dưới vòi nước lạnh, chờ nó dần ấm lên vậy. 

Yuno bình tĩnh hít sâu. 

“...À thôi. Lần sau tớ sẽ nói.” 

“Ừm, không vội.” 

Tôi cười với cô, cố làm dịu tâm trí cô đi. 

Tôi đã biết rằng cổ sẽ không tỏ tình rồi. Và tôi biết cái “lần tới” đó cũng sẽ không tới đâu. 

Đây đã là lần thứ bốn mươi bọn tôi đi đu quay cùng nhau rồi. 

Từ khi không có Asebi trợ giúp. Tôi đã phải một mình đối phó với cái chuyện quái quỷ này. 

Trốn khỏi đây thì bỏ đi. Và tôi dần chuyển hướng sang đám linh vật trông ghê sợ đó. 

Cái vòng lặp là chuyện không can dự được, nhưng đống đồ linh vật đó dù gì cũng là vật thể rắn. Nếu tiếp xúc, hẳn tôi sẽ làm được gì đó. Và nếu có thể thay đổi gì đó thật, nó sẽ ảnh hưởng vòng lặp. Đó là suy đoán, cũng là hi vọng của tôi. 

Ít nhất thì đám linh vật đó và chuyện vòng lặp là không liên quan đến nhau. 

Chúng là mấy sinh vật kỳ dị, ừ - nhưng hành vi của chúng là copy của nhân viên của công viên. Những việc khiến chúng có mặt - ở lại công viên quá giờ, phá hủy cơ sở vật chất - vốn là những chuyện cần sự giải quyết của nhân viên, hay diễn viên đoàn kịch. 

Nhưng bọn tôi không phải khách bình thường. Bọn tôi có vé đặc biệt, một kiểu đặc quyền. Đám linh vật hẳn được tạo ra để giải quyết những chuyện nhân viên thường không làm được. Đáp án cho việc chúng không hại bọn tôi là vậy - chúng chỉ ép chúng tôi ra khỏi công viên thôi. Dù vậy thì “giết ai đó để thoát khỏi vòng lặp” hoàn toàn là chịu... 

Thôi, bỏ qua cái đó đi. 

Trong thời gian đó, tôi đã thử tính hết các khả năng. 

Đơn giản như việc tôi cố hạ chúng. 

Ý là, tôi cũng thuộc dạng “khá”, đến dự được giải Judo toàn quốc. Trong một trận đấu one-shot, có lẽ không được, nhưng tôi có thể làm vô số lần mà, tôi nghĩ là vẫn được. 

Quá sai. 

Một đêm nọ trong công viên, tôi thử chơi tới với một tên bằng đòn ippon seoi nage. Thử năm lần, và lần đầu tiên tôi ra được một đòn ra trò. Cảm giác hợp lý lắm - nhưng tên đó cứ đứng dậy phủi bụi như không có gì. 

Lần thứ bảy, tôi ném một tên xuống đất và dẫm lên nó hết sức bình sinh. Nhảy, đập, làm đủ trò. Rồi nó cứ từ từ tóm chân tôi. 

Lần thứ mười một, tôi thó một con dao từ quầy đồ ăn và đêm một tên. Đâm sâu thật sâu - và không có gì hết. 

Lần thứ mười sáu, tôi lấy xăng từ mấy cái bồn chứa và thó luôn cái bật lửa từ nhà bếp. Đốt một tên. Nó vẫn đuổi tôi, vẫn cháy. 

Không làm được gì cả. Chúng hoàn toàn vô sự. 

Và có tám tên. Tôi thấy vậy. 

Nếu một tên còn không được thì tám tên coi như là chuyện viễn. Nên tôi bèn chuyển sang kế hoạch chạy đến khi trời sáng. 

Tụi nó không nhanh lắm, và tôi thì cũng khỏe. Nếu cố hết sức, tôi có thể chạy khỏi chúng trước khi trời sáng. Và trong mấy truyện cổ tích thì thường quái vật ở đêm khi gặp mặt trời là tự bỏ đi. 

Đêm nối đêm, tôi chạy khỏi chúng. 

Chạy đuổi theo Mùng Tám tháng Giêng. 

Và tôi không bao giờ qua được nửa đêm. 

“Hah... Hah...” 

Tôi thở dốc và tiếng đạp tuyết vang vào tai tôi. 

Tôi nhìn đồng hồ. 11 giờ 30 phút. 

Đã quá một tiếng kể từ lúc tôi bắt đầu chạy. Tôi còn chưa ngừng lại lần nào. Cổ họng tôi như bị thiêu do cái không khí vừa khô vừa lạnh này, và chân tôi thì như sắp nổ luôn rồi. 

Khi đi qua trò đu dây, tôi ngoái lại - có tận ba tên đuổi tôi. Khoảng cách dần rút ngắn lại. 

Toang. 

Tôi đang chậm lại. 

Cái đám đó không có thể lực. Chúng có thể ngừng đuổi, nhưng không bao giờ ngừng hẳn. Và có vẻ chúng còn chạy càng ngày càng nhanh nữa. 

“Khốn...” 

Giới hạn là đây ư? 

Tôi muốn trốn đi đâu đó và chờ - nhưng không được. Trốn kiểu gì cũng bị mò cho ra. Tôi tưởng là chúng theo dấu chân tôi, nhưng không phải. Tôi từng thử chui xuống cống rồi - và chúng vẫn xuất hiện. 

Chúng biết tôi ở đâu. 

Nên cách duy nhất là chạy. 

“...!” 

Tôi thấy một tên trước mắt, chúng bịt đường tôi rồi. 

Rẽ phải - lại có một tên nữa. Qua trái - có một tên nữa. 

Bị vây rồi. 

Lại nữa, lúc nào chúng cũng bịt đường tôi như vậy. Tôi còn chả nhớ bị bao nhiêu lần rồi. 

Nếu cứ vậy là toang. Tôi phải phá vòng vây thôi. 

Tôi lao đến tên phía trước - Vịt Gregor. Gã đứng và đưa tay ra. Tôi luồng dưới tay hắn và vật hắn. Cùng lúc đó, tôi luồng cả hai tay qua đầu gối và nâng cao, cố vật hắn ngược ra. 

Một đòn morote-gari. Trong một trận đấu chính thức, dùng chiêu này là cút luôn. Nhưng đây có phải đấu tập gì đâu chứ, kệ tất. 

“Hnngh!” 

Gã nặng thật, và cơ lõi cũng chắc - nhưng trọng tâm cao quá. Gã liền bật ngửa về sau. 

Kệ hắn. Tôi phi như bay chạy khỏi chúng. 

“Hah... hah - khụ, khụ!” 

Dù chạy được mà chiêu đó tốn sức quá. Chân tôi như bị bẻ vậy. 

Mà ngưng là chết. 

Tôi dùng hết sức lực còn sót lại. Đá mắt qua đồng hồ, 11 giờ 36 phút. 

Mười một giờ ba mươi sáu phút!? 

Mới sáu phút sao? 

Đùa chắc. 

Còn hai mươi bốn phút nữa là đến nửa đêm. 

Bỏ qua mục tiêu trời sáng đi. Nửa đêm là được. Nửa đêm là được. 

Trợt. 

Tôi ngã. 

Một cái nắp cống dưới tuyết. 

Không có thời gian để chặn lại. Tôi ngã xuống, cả người đập vào mặt đất, tuyết trộn với đất vướng vào miệng tôi. Khi cố đứng dậy, chân tôi ngắt kết nối luôn. 

Đám khốn kia đuổi sắp tới rồi. 

“Tức thật...” 

Vị đất cát chạm vào đầu lưỡi tôi. 

“Vậy chơi gì trước giờ?” 

Ừm - coi như bỏ qua phương án đó đi. 

Tôi có nên tập luyện thêm không nhỉ? 

Thôi bỏ nốt. Vòng lặp reset cơ thể mà. 

Không đánh trả được. Chạy cũng không xong. 

Làm gì tiếp giờ?” 

“Kashio-kun à, cậu ổn chứ? Nhìn hơi xanh đó.” Neriko nói. 

Không biết cô hỏi tôi câu đó mấy lần rồi. Mỗi lần reset là tôi lại mang theo một cảm giác gì đó từ lần lặp cũ. 

“Xin lỗi, không gì hế-” 

Tôi tính nói là không có gì, nhưng lại ngưng. Thôi. Có lẽ tôi nên nói toẹt ra hết mọi chuyện. Về chuyện vòng lặp. Về đám linh vật khốn khiếp kia. Tất thảy. Tôi đã trốn tránh quá lâu rồi. Dù rằng họ không giúp được, hẳn họ sẽ nhận ra gì đó mà tôi bỏ lỡ. Sẽ rất khó để thuyết phục cả ba, thôi thì đành thử một phen. 

“Ê mấy cậu, nghe này.” 

Cả ba bọn họ cùng quay lại nhìn tôi. 

Bám víu vào hi vọng mong manh nhất, tôi nói. 

“Tớ có điều muốn nói.” 

Tôi đem họ đến quầy thức ăn và kể hết mọi chuyện ra. 

Tôi bỏ qua đoạn về Neriko. Nó sẽ làm chuyện phức tạp thêm, và cũng không có giá trị với câu chuyện lắm. 

Họ hội tụ đầy đủ cảm xúc luôn. 

Yuno trông khá sốc. 

Neriko nửa thuyết phục nửa đa nghi. 

Shuji thì đếch thèm quan tâm luôn. 

“Cậu nói cái méo gì thế?” 

Shuji lên tiếng trước. 

“Tớ có thích những thứ huyền bí và truyền thuyết đô thị... nhưng tớ tin khoa học hiện đại.” 

Tôi nhìn xuống đồng hồ. 

“Bảy giây từ giờ, sẽ có một cái cốc bị đổ ở cái bàn chéo sau bọn tớ.” 

Shuji nhăn mặt và rướn người nhìn sau bọn tôi. 

Ba, hai, một... tạch. 

Một đứa nhóc làm đổ một cốc nước, và nước đổ xuống sàn nhà. 

“Bốn giây từ giờ, thanh niên ở cuối hàng ramen kia sẽ hắt xì ba lần liên tục.” 

ACHOO! ACHOO!... ACHOO! 

Shuji nhìn tôi vẻ kinh ngạc. 

“Vãi... chắc trùng hợp thôi...” 

“Yuno, cho tớ mượn cây bút nhé?” 

“Ể? À ừ.” 

Tôi bỏ qua biểu cảm của Shuji và lấy cây bút từ tay Yuno. Đứng lên, tôi đi lấy một mẫu giấy ăn. 

Tôi liền viết bậy gì đó lên tờ giấy ăn. 

“Shuji. Nói thử một từ gì đó đi. Gì cũng được.” 

“Cậu tính đoán mò à?” 

“Ừ.” 

“...Ờ thì... ‘Niwa ni wa niwa niwatori ga iru.’” 

Tôi mở tờ giấy ăn và đặt trên bàn. 

Bằng mực đen: 『庭には二羽ニワトリがいる』. 

“Ôi vãi cả...” 

Shuji nhìn tờ giấy ăn như thể nó sắp cắn cậu vậy. 

Sự thật là, đây không phải lần đầu tôi nói với họ. Tôi thất bại năm lần rồi. 

Dù có giải thích kiểu gì, Shuji với Neriko cũng không tin. 

Nên tôi bèn tận dụng vòng lặp. 

“Từ từ. Bộ mấy cậu thích cái này à?” Neriko hỏi, mắt nheo lại. 

“Vậy cậu thử nói gì đi. Cả Yuno nữa.” 

“Nếu nói bây giờ thì có hơi phá trick không?” 

“Khỏi lo. Tớ chuẩn bị cả rồi.” 

“Chuẩn bị á...? Là sao nữa...?” 

Họ nhìn nhau thận trọng, rồi nói lên. 

“Urami kozui, kono te de shinzō tsukamidori.” 

“Shōgayaki và salad khoai tây.” 

Tôi lật tờ giấy ăn lại. 

Những từ đó được viết ở đó, viết thật nắn nót, thật đẹp. 

Của Neriko là một câu thoại từ một bộ phim kinh dị. Còn Yuno thì là món ăn tối qua của cô. 

“Hiểu chưa?” 

Tôi cũng không cần chứng minh thêm gì. 

Biểu cảm họ căng thẳng hơn lần đầu tôi giải thích. 

Đặc biệt là Shuji, người nãy giờ cứ liên tục chối bỏ. 

Không trách được, nếu đổi vị trí, hẳn tôi cũng sẽ hành xử y hệt. 

Bất ngờ rằng người đầu tiên lên tiếng lại là Yuno. 

“Chúng ta phải tìm ra cách giải quyết cái vòng lặp này cùng nhau thôi!” 

Yuno đã luôn là người có thể đồng cảm với người khác. 

Điều đó khiến tôi rất hạnh phúc. 

Không lâu sau đó, Shuji và Neriko cũng tham gia thảo luận. 

Họ bắt đầu đưa ra ý tưởng, như mỗi giây đều quý giá. 

Nhìn họ, tôi nhận ra... mình may mắn đến nhường nào vì có họ là bạn. 

Đó cũng là lý do khiến tôi rất cay vì bọn tôi không nghĩ ra được gì mới. 

Mọi thứ họ đề ra thường là những khả năng tôi đã làm, hoặc đơn giản là vô lý. 

Biết rằng, họ rất nghiêm túc, nên nó chỉ khiến việc này trông thật khổ mà thôi. 

Thời gian cứ mặc trôi. Công viên cũng đóng cửa, và quầy thức ăn cũng nhanh chóng dọn dẹp. 

Chúng tôi bị đẩy ra ngoài trời giá truyết, cả bốn bọn tôi đứng đó, như những chú mèo hoang. 

Sau cùng thì bọn tôi chẳng có gì. Không kế hoạch, không tiến độ - chỉ là một cảm giác nặng nề đè nặng lên chúng tôi. 

Thật sự ngượng. Rất ngượng. 

Tôi lại mang họ vào chuyện này rồi. 

“Cảm ơn mọi người nhiều lắm, vì đã quan tâm tới tớ đến vậy. Tớ phải đi rồi.” 

“Đi đâu?” Shuji hỏi. 

“Đến vòng lặp kế tiếp. Tớ nói rồi mà, nhớ chứ? Khi tớ bước qua cổng, thời gian sẽ lại về buổi sáng.” 

‘...Ê, Kashio.” 

Giọng Shuji trầm, hơi do dự. 

“Tớ phải nói thật rằng... Tớ không tin đâu. Tớ biết cậu phải vật lộn với thứ này, và tớ cũng muốn giúp, nhưng...” 

Kế bên, Neriko gật đầu từ từ, như thể cô đang thầm đồng tình. 

Ừ cũng phải. 

Cũng khá rõ ràng từ cách họ nói, cách họ nhìn tôi - họ vẫn chưa tin. 

Không trách được. Tới tôi còn chưa tin mà. 

Dù vậy, họ vẫn nán lại với tôi. 

Không phải là ép buộc - là lòng tốt. 

Nếu có từ để miêu tả... Hẳn là tình bạn. Ừ, sến súa. Nhưng đúng mà? 

Dù rằng họ không tin tôi hay sao, tôi vẫn rất biết ơn họ. 

“K-khoan, từ từ!” 

Yuno thì khác. 

“Tớ tin cậu, Kashio. Tớ tin thật. Mà vẫn còn thời gian mà? Nói tiếp đi. Đâu thể bỏ cuộc được...” 

Tôi trân quý cách cảm xúc của cô, thật sự. 

Dù rằng vậy, tôi cũng nghĩ là mình khó nghĩ ra cách để thoát ra khỏi đây. 

Shuji và Neriko cũng không nói gì. 

Họ cứ đứng đó, mang vẻ hơi ngượng, vẻ xin lỗi, không dám trái lời Yuno. 

Có lẽ rằng tôi không nên mang họ vào chuyện này. 

Tôi bèn dẫn họ đến bể bơi, ít nhất ở đó, bọn tôi sẽ không lo việc bị nhân viên tóm cổ. 

“Ê nè... cậu không làm lành được với bà Asebi gì gì đó à?” 

Shuji lên tiếng, dưới mái che của quầy thức ăn vặt. 

“Tớ nói rồi. Tớ không tìm thấy nhỏ. Mà mỗi lần thấy nhỏ là nhỏ tốc biến đi luôn.” 

“Vậy thì ai đó khác... Gia đình chẳng hạn?” 

“...Ông già tớ ấy hả?” 

Tôi cảm thấy giọng mình cứng hơn trước khi kịp nhận ra. 

Ánh mắt Shuji dịu đi, như lựa lời mà nói. 

“Nè, đừng quá cứng đầu. Tớ chắc là bố cậu sẽ giúp cậu nếu ông biết cậu đang k-” 

“Bỏ đi. Ổng không liên quan đến chuyện này.” 

“Ơ, không liên quan là sao...” 

Tôi biết là tôi đang lì. Nhưng có cái gì dính tới bố tôi là y như rằng- 

Không cần biết Shuji và tôi quen nhau bao lâu, thân nhau cỡ nào. Đó là một ranh giới mà không ai được phép vượt qua. 

Cậu ta thở dài một hơi, và bèn bước đi. 

“Cậu đi đâu thế?” 

“Máy bán hàng tự động. Có một cái ngay lối vào, tớ đớp cái gì ấm ấm đây.” 

Neriko nói, “Ô, ké.” và liền nối đuôi theo sau. 

Chỉ còn tôi và Yuno, hai mình trong bể bơi trống trải này. 

Bọn tôi đợi trong yên lặng, không nói chuyện, chỉ có cái rét. Và rồi, Yuno khẽ nói, “Nè...” 

Tôi đá mắt sang. 

Cô đang nhìn xuống chân, vai cứng lại. 

“Nếu cậu giết ai đó... cậu có thể khiến họ thành vật thế thân hả?” 

“...Ừ. Nghe hơi ngu nhỉ?” 

“Dù vậy, nếu cậu muốn... cậu có thể đâm tớ cũng được.” 

“Hả?!” 

Câu từ bật ra khỏi miệng tôi thật to, thật rõ. 

“Đừng có giỡn má!” 

“Không giỡn gì cả.” 

Yuno nhìn tôi. Mặt cô vẻ đau khổ, đôi mắt như chứa đựng triệu lít nước mắt vậy. 

“Cậu muốn thoát mà nhỉ? Và nếu không có cách nào khác thì...” 

“Thôi. Tớ không có muốn đâm bạn mình. Mà cậu ổn với chuyện đó à? Vì tớ thì không. Tớ ghét lắm. Cái việc cậu bị kẹt ở đây mãi mãi nghe kinh khủng thật. Cậu luôn là người cố gắng nhất. Và cái chuyện khỉ này, cậu không được dính tới. Tớ không thể, và cũng không muốn vẽ ra cái viễn cảnh đó.” 

“Ừ ừ, nhưng mà...” 

“...” 

Yuno cao giọng. Má cô ửng đỏ, và môi cô khẽ rung. 

Cô không thể nào nói câu tiếp theo được. 

Sự yên lặng là quá căng thẳng, quá ngượng, và quá... déjà vu. 

Tôi đã thấy biểu cảm này quá nhiều lần rồi, khi bọn tôi còn đang ngồi trên đu quay. 

Đây là tín hiệu ư? Lúc nào sao? 

Hoặc có thể... là vì nó là lúc này. 

Thường cổ sẽ ngừng ngay khắc cuối. 

Nhưng lần này - 

“...Tớ thích cậu, Kashio.” 

Cô nói rồi. 

Và trong một khắc nào đó, tôi chỉ có thể chớp mắt lia lịa. 

Cổ thật sự nói? Ở đây? Bây giờ? Sau khi giữ lại trong mình quá lâu? 

Có lẽ là do vòng lặp... Thôi thôi! Đừng có phân tích nữa thằng ngu này. Đáp trả người ta đi! 

Nhưng đáp trả kiểu gì? 

Không phải là tôi không thích Yuno. Cô rất tuyệt - ngọt ngào, biết lắng nghe, và thật sự là rất tuyệt. 

Nhưng vấn đề là gì? 

Khi suy nghĩ, hoàn toàn không có lý do gì để từ chối. Không phải là cần lý do cầu toàn gì để hẹn hò. Bởi vì, dù tôi có nói có, hay từ chối, vòng lặp cũng sẽ reset tất. Nếu vậy thì... tôi sẽ chấp nhận, để cô không bị tổn thương. 

Ừ, vậy đi. 

Tôi nuốt mạnh. Mở miệng và- 

“L-là bạn ấy mà!” Cô nói thêm, mặt đỏ bừng. 

QUAO. Tôi nghĩ, khá là ấn tượng. Vậy đây là cảm giác áp lực được gỡ khỏi đôi vai sao? 

“Ừ-ừm, bạn...” 

Tôi không hoàn toàn tin lời cô lắm. Có thể là tôi đang hơi kiêu quá, nhưng tôi nghĩ... không, tôi biết cô không đủ dũng khí để nói đúng thôi. 

Dù rằng biết vậy, sự thất vọng vẫn va vào tôi như gió lạnh. 

“Ý là... tớ cũng vậy.” 

“V-vậy sao? Tuyệt thật nhỉ...” 

Yuno cười một cách bẽn lẽn. “Ahaha...” 

Một khoảng lặng không dễ chịu miếng nào lấp đầy khoảng không xung quanh. Tôi thầm cầu nguyện, Shuji ơi, Neriko ơi, hai ông bà làm ơn xuất hiện đi mà... 

Như thể ông trời biết thương người tốt, cả hai xuất hiện cùng lúc, tay mỗi người cầm một cốc nước nóng. Neriko nghiêng đầu vẻ tò mò. 

“Sao đấy?” 

“Không gì.” Yuno và tôi nói cùng lúc, nhanh chóng nhận lấy nước mà họ đưa. 

Ngay sau đó, bọn tôi tiếp tục bàn kế hoạch. 

Tôi đã nói rằng khi đồng hồ điểm mười, đám linh vật kia sẽ trồi lên và quăng tôi ra ngoài. 

Vậy là họ bèn vây xung quanh tôi, chặn đám kia đến gần. 

Tôi không nghĩ cách này có tác dụng, nhưng mà tôi không từ chối lòng tốt của họ được. 

Bọn tôi đã bàn kế từ sáng tới khuya mịt rồi, và rồi mặt họ hiện rõ vẻ đuối sức, dần ít nói chuyện đi. 

Không ai trong số bọn tôi di chuyển, nên tuyết theo làn gió dần rơi thành đụn trên giày bọn tôi. 

“Tuyết nhiều nhỉ... từ lớp năm tới giờ tuyết mới rơi nhiều vậy.” 

Shuji thì thầm. 

Tôi lục lọi khoảng không trong ký ức tôi. 

“À... cái ngày bọn mình được nghỉ tiết một để nghịch tuyết nhỉ?” 

“Chuẩn. Cả cậu cũng mê mẩn thôi rồi. Bọn mình còn thi nhau làm quả bóng tuyết to nhất nữa.” 

“Tớ nhớ là tớ về chót.” 

“Vì cậu lo làm cho nó tròn thật đẹp thôi.” 

“...Chà, nhớ ghê.” 

Tôi không khỏi mỉm cười. 

Rồi - bụp. 

Cả Yuno và Neriko ngã gục cạnh chúng tôi, cùng một lúc. 

“Hử?” 

Tôi và Shuji đồng thanh nói. Đột ngột quá. Chẳng có dấu hiệu gì, như thể họ bị rút nguồn vậy. 

Bọn tôi chạy nhanh đến họ, ngồi khụy xuống. 

“Ê nè, có sao không?” Tôi gọi to và nhìn vào mặt họ. 

Cả hai đều nhắm mắt... thở đều và nhẹ. Ngủ à? 

Không đời nào. Dù có kiệt sức thì cũng không thể cái đùng là ngủ được. Khi tôi còn đang cố phân tích thì Shuji kế bên cũng xỉu nốt. 

“Ê ê! Gì đấy?!” 

Tôi chụp lấy thanh niên. Mặt bơ phờ, môi bập bẹ. 

“K-kì lắm... Tự nhiên... ngủ...” 

Cổ cậu lịm đi. Tôi gọi to tên, lắc mạnh vai, nhưng chẳng có gì cả. 

Quái gì vậy? Đây là do vòng lặp à?” 

Dù sao tôi cũng phải đem họ đi chỗ khác, chứ không mặc họ nằm vật vờ như ăn xin trên nền tuyết được. 

Mà đi đâu? Với khiêng cả ba kiểu gì giờ? 

Khi tôi còn mải suy nghĩ, mắt tôi nhìn vào đồng hồ. 

10 giờ tối. 

Và rồi một suy nghĩ hiện ra. Có lẽ nào... chỉ có mình tôi có thể thức sau khoảng thời gian này không? 

Giờ nghĩ lại, tôi chưa bao giờ thấy một ai ngoài đám linh vật kia sau mười giờ. Và cả lúc bị đuổi, cũng chả có ma nào ngoài tôi và chúng. 

Còn Asebi? 

Không - cổ đã nói rõ rằng đã tự mình đối phó với đám linh vật kia. 

Có nghĩa là sau thời điểm này, chỉ những ai kẹt trong vòng lặp mới thức được. 

Như thể công viên từ chối bất cứ ai muốn nán lại sau giờ đóng cửa vậy. 

Shuji, Yuno, Neriko - họ đều ở lại vì họ lo lắng về tôi. Và giờ tôi còn chẳng thể làm gì, hay nhận được cứu trợ gì. 

Tôi nắm chặt tay. Tôi vốn không trông mong phép màu gì từ họ, nhưng mà... Bị cướp đi hy vọng mong manh nhất như thế này... 

“...Hả?!” 

Đèn lại được bật sáng. 

Và tiếng chân của đám linh vật ngày càng gần hơn. 

“Vậy chơi gì trước giờ?” 

Và rồi lại lần nữa, là 10 giờ 15 phút sáng. 

Một cảm giác trống rỗng nuốt chửng tôi. 

Đứng trước tôi, Shuji và Yuno đang cãi cọ về việc chơi trò gì trước, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Neriko đứng gần, vừa cười vừa nhìn họ. 

“...Yuno.” 

Khi tôi gọi tên cô, cô liền quay về phía tôi. 

“Ô, cậu muốn chơi gì hả Kashio?” 

Mắt cô mở to, trong trẻo, hồn nhiên, hoàn toàn không hay biết cớ sự. Không chỉ là vòng lặp. Cô đã quên mọi thứ tôi nói với cô lần trước rồi. Kể cả chuyện tỏ tình. 

Giờ tôi có nói lại thì, tất cả sẽ lại như cũ. 

Tôi không nghĩ ra được kế hoạch mới. Và khi đêm đến, cả ba bọn họ sẽ lại bất tỉnh. 

Sau cùng thì, chẳng để làm gì. 

“Sao thế Kashio?” 

Vốn từ ban đầu, tôi là người duy nhất có thể làm gì đó. 

“...Ờm, không gì.” 

Tôi biết. Tôi thật sự biết. 

Tôi không thể trông đợi người khác giúp được. Dù vậy, một mình với đống suy nghĩ kia là đủ điên rồi, nên tôi cứ dành thời gian ban ngày với Shuji và hai người kia. Rồi tối đến lại làm khùng điên với mấy gã linh vật. 

Cùng một kết quả.

Và mỗi vòng lặp bào mòn tôi từng chút một. 

“Ừ, quên mất - tớ ghét độ cao lắm.” 

Shuji nói khi bọn tôi đang xếp hàng chơi đu quay. 

Trời cũng đã tối. Khoảng trời phía xa kia đã là một màu đen kịt, không có lấy một vì sao, và một vài bông tuyết rơi nhẹ xuống. Nơi này có một mái che, nhưng gió vẫn mang cái rét và tuyết đến với bọn tôi. 

“Ờ, tớ cũng vậy.” Neriko nói, nối theo Shuji. “Nên là hai người đi cùng nhau đi.” 

Tôi đã quên mất số lần nghe câu thoại này rồi. 

Dù có ti tí thay đổi giữa những vòng lặp, hai bọn tôi vẫn là đi cùng đu quay với nhau. Shuji hẳn đã nghĩ ra cái trò con bò này trước cả khi đến công viên rồi. Nên trừ khi có một thay đổi đột biến thì sự việc này là bắt buộc phải diễn ra. 

“H-hai người nói gì kì vậy?!” 

Và cứ như thế, chỉ có tôi và Yuno trên khoang đu quay. Và rồi, đúng như lúc đó, cô nói chính xác điều cô sẽ nói: 

“Không tin được, họ nghĩ gì vậy gì? Tớ thề tớ sẽ sấy chết hai tên đó lúc xuống luôn.” 

Và đúng là như thế, trước mặt tôi, Yuno lặp lại hoàn hảo không sót chữ nào: 

“Không tin được, họ nghĩ gì vậy gì? Tớ thề tớ sẽ sấy chết hai tên đó lúc xuống luôn.” 

Từ này theo từ nọ. Không trật tí âm nào. Tôi đã lặp lại chuyện này nhiều đến mức có thể nhớ rõ họ nói gì luôn. 

Yuno, Shuji, Neriko... họ là bạn thân của tôi. Tôi rất quý họ. Nhưng gần đây... 

Dạo gần, tôi dần cảm thấy họ chẳng phải con người nữa mà là con rối hơn, được kéo dây để làm những điều đã được tính từ trước vậy. 

Tôi không muốn trông họ như thế. Nhưng dành thời gian với họ bắt đầu mệt rồi. 

“Ờm thì... trong đây khá rộng bởi chỉ có hai đứa mình nhỉ? Ít nhất vậy cũng tuyệt...” 

“...Ừm.” - Tôi đáp lại nửa vời. 

Chúng tôi cứ thế trò chuyện cho qua thời giờ. 

Với Yuno, từng phút từng giây là những ký ức quý như vàng. Nhưng với tôi, chỉ là một cuộc trò chuyện chán ngấy mà tôi đã trải qua cả ngàn lần rồi. 

Dù vậy, tôi cố khiến bản thân nói chuyện để cô không nhận ra điều bất thường. 

Sau hồi dài trò chuyện, Yuno ngồi thẳng lưng lại. 

“...Um, thật ra có điều tớ muốn nói với cậu.” 

Tôi đã quên mất mình đã gặp khung cảnh này bao lần rồi. Trừ cái vòng lặp mà tôi nói với họ vấn đề của mình thì Yuno chưa bao giờ nói rõ cô muốn nói gì. Nên tôi biết giờ cũng vậy. Và đoạn này - đoạn kia - đoạn nọ theo đuôi nhau, tôi mệt lắm rồi. 

Và sự yên lặng bao trùm cả khoang đu quay. 

Một âm vang nhẹ luồng vào khoang. Một ngọn gió làm đung đưa bím tóc của Yuno. 

...Gió? 

Tôi đã đi cái trò đu quay này rất nhiều rồi, nhưng tôi không nhớ đã nghe thấy tiếng này. 

Dẫu là vậy, nó có gì đó rất thân thuộc. Như thể tôi đã từng nghe nó trước đây rồi. Khi nào nhỉ? Khá lâu rồi... không phải với Yuno... tôi đã từng đi đu quay với ai đó khác... 

À phải. Asebi. 

Tôi nhớ rồi - khi đi với Asebi, tôi cũng nghe âm thanh tương tự. Mỗi vòng lặp đều kết thúc bằng việc tôi đi đu quay với Yuno, nhưng không có nghĩ là chúng tôi luôn đi cái khoang y hệt cái cũ. 

Tôi đứng dậy. 

“Kashio?” 

Tôi kiểm tra khung cửa sổ. Và đúng như tôi nghĩ - một tấm acrylic đã bị nới lỏng khỏi khung cửa sổ, và gió luồng vào khe hẹp ấy. Đẩy nhẹ một cái là nó bung ra luôn. 

Khi Asebi đẩy tôi và tôi va vào nó, nó không chịu được mấy lực là bao. 

“Cậu kiếm gì hả?” 

Yuno rướn người về phía trước, kề mặt mình sát vào tấm cửa sổ. 

“Ê nè Yuno, đừng có đến gần quá-” 

Khi tính cảnh báo cho cô đề phòng, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu tôi. 

-Nếu tôi đẩy Yuno ra ngoài, tôi sẽ thoát khỏi vòng lặp. 

Thật sự chỉ là một suy nghĩ thoáng qua mà thôi. Không có tí cảm xúc nào. Như khoảnh khắc tôi nhận ra nó đáng sợ đến nhường nào, mặt tôi cắt không còn giọt máu. 

“Đừng! Yuno, ngồi xuống!” 

Tôi hét lên mà không chút do dự. Yuno giật mình, vai cô giật như bất ngờ. 

“H-hả? Tớ làm gì không phải à...?” 

“Không-không phải. Tớ xin lỗi Yuno. Cậu không làm gì sai hết. Không sai gì hết...” 

Cả cơ thể tôi rung bần bật. 

Tôi luôn nghĩ rằng mình trọng công lý hơn bất kì ai khác. Vậy mà tôi dám nghĩ một chuyện như vậy - không tin được. Chỉ suy nghĩ thôi đã khiến tôi muốn chết rồi. Và tệ hơn, người trong khung cảnh đó lại là Yuno. 

Yuno, người luôn lắng nghe tôi thật chân thành. Người luôn quan tâm tôi, người thích tôi. 

Và tôi... 

Cảm giác như cái lõi điều hành tâm trí và cơ thể tôi đang vỡ vụn vậy. 

Tôi đã luôn sống đúng, hơn bất kì ai khác. Tôi phải đúng. Tôi luôn tin rằng mình là người tốt. Người như tôi - người luôn tin vào việc chuẩn mực - lại dám nghĩ đến việc hi sinh Yuno để thoát khỏi vòng lặp... Không tin được. 

“Ê nè, cậu ổn chứ? Sao xanh xao vậy?” 

Yuno trông mặt đầy lo lắng. Nhưng tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô. 

Dù rằng tôi không có ý định sẽ thật sự làm đó. Nhưng suy nghĩ rồi sẽ dẫn đến hành động. Nếu vòng lặp cứ chồng chéo lên nhau và tôi đủ điên thì... có lẽ tôi sẽ giết ai đó thật mất. Dù rằng phần trăm là một trên một triệu đi chăng nữa... 

Tôi không thể ở cùng với Yuno và họ được. 

Khi xuống khỏi đu quay, tôi reset vòng lặp ngay lập tức. Tôi không có dư sức để solo với đám linh vật kia nữa. 

Tôi bảo Shuji rằng mình không khỏe và rời đi, đến văn phòng cạnh cổng. Ở đó có một căn phòng y tế. Tôi xin phép các nhân viên nằm ở đó một chút. 

Không khác phòng y tế ở trường là mấy. Tôi sẽ dùng nó thường xuyên đây, bất cứ khi nào tôi thấy đứng không vững nữa. 

Tôi kéo chăn qua khỏi đầu. 

Tôi không muốn nói chuyện với ai hết. Tôi sợ, sợ cái ngày tôi mất kiểm soát.

Rằng tôi không bao giờ rời khỏi công viên Sunny. 

Rằng tôi sẽ hãm hại ai đó. 

Hai nỗi sợ đó dính lên người tôi như hai bức tường cố ép nát tim tôi. 

Tôi nhắm chặt mắt mình lại. Và... 

(Bên phía Asebi) 

“Cậu trông đẹp lắm đó!” 

Cô gái ở cửa tiệm cười thật to, thật rạng rỡ với tôi. 

Tôi đã thấy nụ cười đó phải cả ngàn lần rồi. 

Cứ đà này, chắc tôi sẽ thấy mặt cô hơn bất kì ai khác trừ bố mẹ mất. À đâu, có khi còn nhiều hơn. 

“Cảm ơn cậu.” tôi thì thầm đáp lại và rồi đi. 

Mỗi khi tôi reset, thì lần reset sẽ là ngay lúc tôi mua cái băng đeo đầu này. Tôi còn không biết tại sao lại chọn của Zoey-kun nữa. Tháo nó ra cũng khó, nên tôi cứ để mặc nó trên đầu luôn. 

Tôi nhìn điện thoại mình. 10 giờ 13 phút sáng. Chỉ tí nữa thôi 

Tôi cho tay vào túi và bắt đầu bước đi.

Hừ, sáng gì mà lạnh khiếp. Nếu bị kẹt mãi ở một ngày, sao không phải là ngày nào ấm hơn đi trời? 

Dù vậy tôi vẫn thoải mái. Rất thoải mái. 

Mỗi khi vòng lặp reset là như thức dậy vào sáng thứ bảy vậy - quá sảng khoái. 

Khi đến gần cổng, tôi gặp một đám bốn người đi vào. Và trong số đó có cả Kashio-kun. Quá đẹp giờ luôn. Tôi liền trốn phía sau một hàng tiệm xe và xem chừng họ.

Kashio sẽ reset vòng lặp vào lúc 10 giờ 15 phút sáng. Có trễ hơn tôi một chút. Nghĩa là tôi có thể Kashio-kun trước khi bị kéo vào vòng lặp. 

Ngay lúc này, cậu ta đang nhìn Yuno-chan và Shuji-kun, mặt nở một nụ cười nhẹ. Như người giám hộ vậy, cậu đi cách nhóm khoảng một bước. Và chỉ vài giây nữa thôi, mọi thứ sẽ thay đổi. 

Ba, hai, một... 10 giờ 15 phút. 

Dù ở xa, tôi cũng nhận ra được rằng ánh sáng trong mắt Kashio-kun đã vụt mất. 

Cậu ta đây rồi. 

Sau khi nói vài lời với đám bạn, cậu liền hướng về phía văn phòng như thường lệ. 

Khoảng mười vòng lặp gần đây nhất, Kashio-kun sẽ dành thời gian của mình trong phòng y tế. 

Cậu ta còn chẳng cố thoát khỏi công viên Sunny, chẳng bèn đánh nhau với đám linh vật. Và có khi còn chẳng ăn uống gì hết. 

Gần đây tôi cũng chả thấy cậu trong công viên, và cậu cũng ngừng gọi điện thoại cho tôi luôn, nên tôi bèn đến kiểm tra thì thấy chuyện vậy. 

Nhanh hơn tôi nghĩ nhiều. Nếu cậu ta rời đi, ờ thì... chịu chứ biết sao giờ. Thật thì bọn tôi không hợp nhau tí gì. Nên tôi cũng mong người tiếp theo sẽ hợp cạ hơn chút. 

...Dù vậy... 

Nó vẫn khiến tôi rất khó chịu. 

Neriko-chan đã tự mình xin tôi giúp đỡ nếu cậu ta gặp chuyện. Và tôi biết Kashio-kun cũng là một người tốt. Có lẽ cũng đến lúc làm lành rồi. 

Nhưng... kiểu gì? 

Bọn tôi cắt đứt quan hệ theo kiểu tệ nhất luôn, và tôi cũng tránh mặt cậu ta từ đó. Không một lần bắt máy. 

Lỡ cậu ta còn giận thì sao? Chắc là còn chứ nhỉ? Tôi từng cố đẩy cậu ta khỏi đu quay mà, và còn không nói gì về đám linh vật nữa. Ờ thì... nghe hơi tệ bạc thật. Tôi cũng có hối lỗi chứ. Nhưng khó mà nghiêm túc khi bị kẹt trong công viên Sunny lắm. Tôi mất kiểm soát tí thôi, bạn hiểu mà nhỉ? 

Chật, chưa gì đã viện cớ rồi. Có lẽ từ ban đầu đừng nên đi gặp cậu ta thì hơn... 

Phân vân giữa nên hay không nên, tôi mua một thanh churro và đi lang thang khắp công viên để ăn. Và đi tàu lượn siêu tốc hai lần. 

Và cuối cùng, tôi quyết định. Dù chỉ một lần, tôi sẽ nói chuyện với cậu ta. 

Tôi có cơ sở để làm vậy, vì Kashio-kun là người mà Neriko-chan đã tin tưởng mình để giao phó cho. Tôi không thể bỏ mặc được. Vậy là tôi bèn đi đến văn phòng. 

3 giờ chiều. Hẳn cậu ta vẫn nằm trong đó. 

Khi đi vào văn phòng và nói với nhân viên rằng đến để coi bạn, họ cho tôi đi qua. Tôi mở cửa đến phòng y tế và bước vào. 

Kashio-kun đang nằm trên chiếc giường xa kia, quay lưng lại với tôi. Tôi bước đến gần hơn, mang theo chút sợ hãi, tôi thầm gọi. 

“Kashio-kun, tớ nè.” 

Không có tiếng trả lời. 

Chết... cậu ta còn dỗi ư? 

Tôi chờ trong lo lắng, tim đập mạnh. Nhưng sự yên lặng cứ kéo dài mãi, tôi vòng qua chiếc giường để thấy mặt cậu ta thì... 

...Hóa ra là đang ngủ. 

Tôi do dự một khắc, không biết có nên đánh thức cậu ta không... Và tôi nhận thấy điều bất thường. 

Cậu ta đang đổ mồ hôi đầm đìa. Hình như là đang gặp ác mộng. Đôi mày cậu ta nhíu lại, mặt nhăn trong đau đớn, như cậu ta đang đau bụng dữ dội vậy. 

Đôi môi đang run lên của cậu bật ra âm vang gì đó. Tôi ghé tai lại gần, cố gắng nghe thử. 

“...Tou-san...” Tôi giật mình né ra xa. Cảm giác như mình vừa nghe được điều không nên vậy. 

Cuộn mình trên giường, gọi tên bố, như một đứa bé... Trông cậu ta đáng thương thật. 

Nhìn cậu ta mà ngực tôi thắt lại chặt. 

Tôi đã luôn tránh né cậu ta đến mức này rồi. 

Tôi là thứ người gì vậy? 

Và rồi- 

Tôi chỉ muốn biến mất thôi. 

Không. Đó chỉ là một mảnh kí ức tôi muốn chôn sâu mãi thôi. 

Tôi quyết định sẽ giúp cậu ta lần nữa, và đặt tay mình lên vai cậu. 

(Bên phía Kashio) 

Ai đó đang lay tôi. 

Mở mắt sau giấc mơ mơ hồ, tôi nhìn thấy Asebi đứng trước mắt tôi. 

“C-chào buổi sáng... chắc cậu cũng không khỏe lắm...” 

Tôi nghĩ là mình vẫn đang mơ. 

Mỗi lần tôi cố tiếp cận cổ là cổ lại biến mất. Và giờ thì cổ lại tự mình xuất hiện. 

Tôi không khỏi ngờ vực. 

“Hử... không quá bất ngờ. Cậu còn mơ ngủ à?” 

Asebi nhéo má tôi. 

Một cơn đau nhói kéo tâm trí tôi khỏi bờ vực của sự mộng mị. Đây không phải mơ. 

“Ối!” 

Tôi giật mình, suýt thì té khỏi giường. 

“C-cậu làm gì ở đây thế Asebi?!” 

Tôi lộ rõ vẻ bối rối. Tôi đã luôn muốn nói chuyện với cô từ rất, rất lâu rồi, nhưng mà đột ngột quá, tôi còn chẳng hiểu gì cả. 

Cô trông hơi ngượng ngùng và gãi má mình. 

“À ờ thì... tớ thấy hơi tội. Kiểu tớ không muốn bỏ cậu một mình ấy... Nên là...” 

Cô đảo mắt liên tọi, mặt viết rõ hai chữ “ngại ngùng”. Nhưng sau vài giây bập bẹ, cô nhìn thẳng vào mắt tôi. 

“Tớ xin lỗi vì đã luôn tránh mặt cậu.” 

Cô cúi đầu trong khi xin lỗi.

Tôi không thể tin vào tai mình. 

Cái gì khiến cổ xin lỗi vậy? Tội lỗi? Bất chợt vậy luôn? Hay là vì tôi giam mình trong phòng y tế? 

Tôi vui vì cô đã chịu nói chuyện lại với tôi, nhưng tôi chưa sẵn sàng để chấp nhận lời xin lỗi của cô về mặt hình thức. 

“Sao đột ngột bây giờ vậy...?” 

“T-tớ thật sự thấy tội đó! Tớ đã nghĩ là mình hững hờ quá...” 

Mặt cô nhăn lại như hối hận, cô nói tiếp. 

“Tớ thấy cậu nhiều lần đánh nhau với đám linh vật, chạy thục mạng. Dù là từ xa thôi. Cậu dần dần phát điên rồi... Tớ còn biết cậu núp trong phòng y tế dạo gần đây nữa. Và khi tớ đến kiểm tra thì cậu lại vừa đổ mồ hôi vừa nói mớ trong lúc ngủ...” 

“Tớ... nói mớ á?” 

“Ừ phải. Cậu kêu tên bố của cậu đấy.” 

Tôi khựng người. 

Dù là ác mộng thì cũng... 

“Đừng có đùa! Tớ không có kêu tên cái gã đó!” 

“N-nhưng cậu rõ ràng kêu mà... Tớ nghe bằng chính tai tớ đó.” 

Cô giật lùi lại, trông mặt cô không có vẻ là nói dối. Là... sự thật ư? Không đời nào! Chắc chắn cổ nghe nhầm rồi. 

Vẫn bám víu vào chút cái gọi là chối từ, tôi dần cảm nhận thấy một mảnh kí ức hiện lên trong đầu, dù mơ hồ, nhưng không lầm được. Cái sự chua chát dần trở về, tôi ấn tay mạnh vào trán. 

“Khốn... tệ thật.” 

Asebi hơi nghiêng đầu, rồi ngồi cạnh giường, trên mặt cô đầy nỗi lo lắng. Cô nhìn tôi như một phụ huynh đang trông chừng đứa con bị cảm vậy. 

“Cậu... không có quan hệ tốt với bố nhỉ?” 

“...Chẳng phải cậu biết rồi sao?” 

“Tớ nghe được tí tí từ Neriko-chan... Ông ta là cảnh sát nhỉ?” 

“Đã từng thôi, giờ là cựu cảnh sát rồi. Ông bỏ việc vì bị phát hiện biển thủ công quỹ.” 

Asebi tỏ vẻ ngạc nhiên. 

“Đó là chuyện năm năm trước. Cả thế giới của tớ như bị đảo lộn vậy.” 

Tôi không phải là không muốn giải thích cặn kẽ, chỉ là có hàng tá thứ tôi muốn hỏi hay nói thôi. Nhưng giờ thì, tôi muốn nói. 

“Tớ rất thần tượng bố tớ. Kiểu siêu thần tượng luôn. Tớ luôn nghĩ khi lớn lên tớ sẽ y như ông. Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi vụ việc biển thủ đó lộ ra.” 

Lúc đầu, tôi nghĩ chỉ là sai sót gì đó thôi. Nhưng rồi tên ông xuất hiện trên bản tin và tôi khỏi cái chối, dù tôi có muốn hay không. 

“Lúc đó mọi thứ kinh khủng lắm. Mọi người ở trường bàn tán về tớ, có mấy tên du côn cứ dọa đánh tớ... Và cả mấy lá thư hăm dọa trông đáng sợ vãi cả ra nữa. Nhưng không gì hết. Mấy chuyện đó chỉ là chuyện nhất thời. Thứ bóp chặt tim tớ lại là tương lai của chính tớ.” 

“Tương lai của cậu sao?” 

“Ừ. Cậu biết là tớ đã luôn muốn trở thành cảnh sát mà nhỉ? Cứ tưởng tượng cảm giác như nào khi cố gắng theo đuổi ước mơ đó trong khi mọi người biết rằng bố mình lại là một tên bạc nhược. Điều đó cứ bám víu tớ không thôi. Tớ ghét ông ta, và đã có lúc tớ nghĩ tớ chuyện bỏ cuộc cho rồi.” 

Giọng tôi dần gắt hơn mà chính tôi còn chẳng nhận ra. 

“Nhưng tớ đã không làm vậy. Tớ đã thề sẽ không bao giờ làm như ông ta... Rằng tớ sẽ sống ngay thẳng hơn bất kì ai. Rằng tớ sẽ là vị cảnh sát ai ai cũng yêu mến. Vậy mà...” 

Tôi bấu chặt vào ga giường. Một cơn đau đan dần lại trong đầu tôi, như một vết thương cũ bị đổ oxy già lên vậy. 

“Kashio-kun...?” 

Giọng Asebi nhẹ nhàng, và cũng lo lắng. Tôi cũng đã nói nhiều vậy rồi, nên nói luôn thôi. 

“...Có lúc tớ đi đu quay vùng với Yuno, có một khoảnh khắc... chỉ trong một khắc thôi... tớ suýt đã làm ra đại họa.” Tôi hạ giọng. 

“Tớ đã nghĩ rằng, nếu như tớ đẩy ngã cô ấy khỏi buồng, tớ sẽ phá được vòng lặp. Dù rằng tớ không làm thế. Chỉ và làm là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Tớ biết. Nhưng dù vậy... nó vẫn khó chịu lắm.” 

Rất khó chịu. 

“Tớ không chịu nổi suy nghĩ đó... rằng tớ có cùng điểm yếu với bố tớ. Rằng có một ngày, tớ có thể ‘vô tình’ giống ông ấy. Chỉ việc nhận ra trong tớ có điều gì đó giống vậy... Tớ không thể chịu nổi chính mình được.” 

Tôi thở ra một hơi dài. 

Tôi đã nghĩ rằng nếu nói ra thì sẽ nhẹ lòng hơn. Nhưng không, nó chỉ khiến cớ sự tệ hơn mà thôi. 

Tôi lắc nhẹ đầu mình, cố gắng mình tĩnh lại, thì... 

Bộp. 

Có thứ mềm mại nào đấy đang ở trên đầu tôi. Tôi ngạc nhiên khi nhận ra rằng Asebi đang xoa đầu mình. 

“Ê nè, cậu làm gì đấy?” 

Tôi theo phản xạ gạt tay cô ra. Có lẽ là đã vô tình gạt mạnh hơn tôi mong muốn. Trong một khoảnh khắc nào đấy, tôi đã nghĩ rằng mình đã phản ứng hơi thái quá, nhưng Asebi có vẻ không để tâm lắm. 

“À, xin lỗi. Trông cậu buồn quá, nên tớ xoa dịu tí mà.” 

Cô nhìn tôi vẻ hiền từ, và cả vẻ tạ lỗi. 

“Cậu trải qua nhiều chuyện khó khăn lắm rồi nhỉ...” 

Tôi không biết nói sao khi cô nói vậy. Như thể cô đang chạm ngón tay cô từ phía trong bụng tôi vậy, cái cảm giác vừa khó chịu vừa buồn đó là... niềm vui chăng? 

“...Nếu lúc trước cậu giúp tớ thì chuyện đã chẳng đến nỗi.” 

Asebi kêu lên một tiếng càu nhàu. 

“Ừ thì... tớ thật sự xin lỗi mà...” 

Trông cô có vẻ là hối lỗi thật. Tôi cũng không phải người được quyền đổ hết tội tình cho cô được. Tôi là người gạt miếng bánh churro khỏi tay cô mà. Sau cùng cũng là lỗi của tôi. 

Trông khi tôi đang ngồi đó, tự ngẫm với đống suy nghĩ lộn xộn trong mình, Asebi bỗng chấp hai tay lại, như cố reset bầu không khí vậy. 

“Rồi! Kashio-kun, đi với tớ nhé.” 

Cô nhảy bẫng khỏi giường và đi về hướng cửa. 

Tôi do dự trong đôi khắc, nhưng rồi cũng đi theo. Khi ra khỏi phòng y tế, cô nói với một nhân viên gần đó rằng, “Cậu ta khỏe rồi.” và cả hai rời khỏi đó. 

“Ta đi đâu thế?” 

“Cậu nhớ mấy lần cậu mò kim đáy bể tìm tớ mà mãi chẳng tìm được không?” 

“Ừ, nhờ vậy mà tớ đi lang thang khắp chốn luôn đó.” 

“Tớ có căn cứ rồi. Giờ đến đó thôi.” 

Căn cứ trong công viên Sunny sao? Tôi nhíu mày, tỏ vẻ nghi hoặc. 

Chúng tôi cứ tản bộ cho đến khi đến được quầy đồ ăn. Asebi luồng qua phía sau quầy, kiểm tra xem có ai gần không, và mở một cánh cửa đề chữ KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO. 

“Ta có được vào đây không thế...?” 

“Nếu cậu hành xử tự nhiên thì mọi người chẳng ai để ý đâu.” 

Nói rồi, cô vào trong mà không chút sợ sệt nào. Tôi theo sát cô ấy, lên một dãy cầu thang phía sau khu dành cho nhân viên. Ở trên cùng, chúng tôi đi vào trong một nơi khá giống một dãy hành lang của những văn phòng 9-5. Những cánh cửa dọc tường lần lượt được đề PHÒNG THAY ĐỒ, PHÒNG NGHỈ, PHÒNG BẢO VỆ và NHÀ KHO. 

Khá bình thường. Không phải tôi mong rằng phía sau cái gọi là “xứ sở mộng mơ” này ẩn chứa thứ gì cao siêu đâu. 

Asebi đứng trước một cánh cửa đề chữ PHÒNG CA ĐÊM và lấy ra một chiếc chìa khóa từ túi áo. 

“Cậu kiếm đâu ra thế?” 

“Tớ chôm nó trên đường ra khỏi văn phòng hồi sớm ấy.”’ 

Tôi còn không nhận ra cơ. Cổ hẳn phải là siêu đạo chích hay gì rồi. Nhưng tôi cũng không muốn hỏi cho lắm, nên đành đi theo cô vào trong. 

Ở bên trong bất ngờ là lại khá ấm cúng. Chiếu tatami lót sàn, một tấm nệm futon được gấp lại trong góc. Có kệ sách, bàn làm việc, và cả một chiếc TV. Căn phòng cũng có điều hòa nữa. 

Nó trông khá giống phòng của lao công mà tôi từng thấy lúc học tiểu học. 

“Khi tớ muốn bình tĩnh, yên lặng thì tớ sẽ mò tới đây.” Asebi nói, cởi giày ra và bước lên tấm chiếu tatami.

Tôi đi theo cô, bề mặt thân thuộc khiến trong lòng tôi nao nức một cảm giác hoài niệm nào đó. 

“Tớ cứ thư giãn thôi, xem phim trên điện thoại, chơi game... như một không gian nho nhỏ của riêng tớ vậy. Chỉ có điều là trong đây mùi quá.” 

“Chỗ này của bảo vệ nhỉ? Lỡ ông ta quay lại thì sao?” 

“Ban ngày ông ta không quay lại đâu. Nên cả nơi này là của chúng ta đến tận tối.” 

Cô bật điều hòa lên, không khí ấm từ điều hòa phả nhẹ vào mặt tôi. 

“Thế sao lại dẫn tớ đến đây vậy?” 

“...À thì đây là phòng của bảo vệ như cậu nói. Nhưng với tớ thì nó dường như là phòng của tớ rồi. Yên ắng, không ai làm phiền... và tớ cũng không nói với ai khác về nó cả.” 

Nói cách khác thì đây là cách cô thể hiện sự tin tưởng của mình. Dù vậy tôi vẫn không vui lắm. Thứ tôi cần từ Asebi không phải là được vào nơi trú ẩn mini của cổ. 

Có vẻ cô không nhận ra sự bực dọc của tôi. Cô cởi khăn choàng, cởi áo khoác ngoài. Chiếc cổ trắng ngần của cô lộ ra, và phía dưới là bộ đồng phục của cô. 

Rồi cô đưa tay về phía tôi. 

“...Gì đây?” 

“Làm hòa. Không có lý do gì để gây khó dễ, nhề?” 

Cô nở ra một nụ cười dịu trên đôi môi. 

Ừm... cũng đúng. Tôi đồng ý. Sẽ tốt hơn nếu cô nói ra sớm hơn, cơ mà... trễ còn hơn không. Tôi chìa tay ra, định bắt tay cô nhưng dừng lại. Tôi có điều muốn noi trước. 

“...Trước khi hai bọn mình cãi lộn thì cậu mua cho tớ cái bánh churro phải không?” 

“Hử? À đúng rồi.” 

“Ờ thì... sau đó tớ có nhặt lên ăn thử. Cái churro vị muối ấy? Tớ khá là... thích.” 

Tôi nói trong khi bắt tay cô. Ngón tay cô dài, nhẵn - bề mặt lạnh tanh, như thể tôi đang chạm vào một sinh vật khác vậy. 

“Trời ạ, sao cậu không nói sớm hơn chứ? Đừng có nghĩ chúng ta là hai người xa lạ nữa.” 

“Tớ đã định sẽ nói... nếu như cậu không chạy đi ấy chứ.” 

Tôi muốn tránh mắt mình đi, nhưng không hiểu sao lại bật cười với cô. 

“À nhỉ, chuyện là vậy mà hén.” Asebi nói thêm. Ngồi trên tấm chiếc, cô vươn tay mình qua khỏi đầu. 

Đã 6 giờ hơn rồi. Như lời Asebi nói thì chẳng có ai đến phòng ca đêm cả. Máy sưởi vẫn chạy, nơi này vẫn ấm áp, vẫn yên ắng, quá tuyệt để ngồi tán gẫu. Giờ tôi cũng hiểu sao cổ lại nói đây là căn cứ rồi. 

“Nên là vậy đó, dù là đánh đập, đâm, đốt, cột, hay chích điện thì đều bất thành cả. Và kiểu gì tụi nó cũng mò đến cho được. Không thể thắng nổi luôn.” 

Sau khi làm lành thì điều đầu tiên tôi hỏi Asebi là chuyện đám linh vật đó. Cô đã lặp hơn vạn lần rồi, nên chắc chắn cô sẽ biết được thực hư chuyện này. Hoặc là tôi mong vậy. 

Nhưng những gì cô nói đều là những thông tin tôi đã biết rồi. Và cứ như tôi, không có ai đến được sáng của ngày kế tiếp cả. 

“Với cả sau 10 giờ, chỉ có người với vé đặc biệt được di chuyển thôi, và-” 

“À rồi. Mọi người khác thì lăn quay ra ngủ như chết.” 

“Đúng đúng. Cậu thử rồi à? Khôn phết.” 

Được khen như vậy cũng không khiến tôi thấy khá hơn là bao. 

Theo Asebi, kể cả bảo vệ đêm cũng sẽ tự ngất xỉu trong phòng này sau 10 giờ, và không gì đánh thức họ được. Nên là việc nhờ trợ giúp bên ngoài là không được rồi. 

Càng nói, tôi càng thấy những tia hy vọng dần trượt khỏi tay tôi. Nhưng một đám sương mù đã tan, và hiện ra một vách núi to sừng sững trước mắt. 

“...Vậy không làm được gì nhỉ?” 

Tôi nằm bẹp xuống chiếu tatami. 

Thật thì tôi quá nản rồi. Tôi đã mong rằng Asebi biết chút gì đó, nhưng thật sự là không có lối ra. 

Có lẽ tôi đã mong đợi quá nhiều rồi. Nhưng sau khi cảm giác tôi sẽ có chút gì đó ánh sáng, lần này thật sự ảnh hưởng trực tiếp đến tôi. 

“Đừng có suy quá. Tớ sẽ mua cho cậu một cái churro nhá?” 

“Nếu một cái churro mà làm được gì thì tớ đã chẳng buồn rồi.” 

“Vậy tớ sẽ mua cậu hai cái luôn.” 

“Mấy cái cũng không phải...” 

Tôi không biết cô đang đùa hay cố vực tôi dậy nữa. Chắc là cả hai. 

Dù vậy tôi không thể cứ u sầu vậy mãi được. Tôi ngồi dậy nhìn xung quanh, và phát hiện một kệ sách. 

Có điều gì đó kéo ánh mắt tôi lại. Tôi đứng lên và tiến lại gần, mong muốn tìm được chút ít manh mối gì đó. 

Hầu hết các kệ đều được lấp đầy bằng những quyển tạp chí câu cá hay tạp chí mô tô, nhưng có một tập hồ sơ dày ở cuối rất nổi bật. Gáy sách đề “Sổ tay hướng dẫn vận hành”. Tôi lấy nó xuống và mở ra. 

Những trang sổ đều úa vàng, được in nét mềm, với một mảnh tem công viên Sunny được dán ở đầu. Phía dưới là một con vẹt hoạt họa đang vẫy cánh thân thiện. 

“Vẹt Augustus.” Asebi nói qua vai tôi. 

“Không đáng yêu lắm nhỉ? Họ đã bỏ cậu ta ra sau một vài bản tái thiết kế.” 

“Hử... ừ.” Tôi thì thầm. 

Tôi gật đầu đồng ý trong khi tiếp tục lật qua những trang sách... Và bỗng một tấm ảnh nude rơi ra ngoài. 

Tôi đóng sầm quyển sổ lại và cất vào kệ. Cái quái gì thế nhỉ? 

“Xì, hàng của tớ còn ngon hơn.” Asebi nói dõng dạc. 

“N-nói tớ làm chi!” Tôi nhận thấy mặt mình dần đỏ lên. Rõ là tôi không quen với con gái - quê thật. 

...Ngon hơn luôn sao? 

Nào nào, đừng có tưởng tượng cái thằng này. 

“Nghiêm túc nào.” 

“Tớ đang nghiêm túc đây... Cậu thích mấy cái đó thì có phải lỗi của tớ đâu.” 

“A-ai thích cái gì? Cậu nói tầm bậy?” 

“Tớ nói cái gì tầm bậy?” 

Asebi nghiêng đầu nhẹ, hoàn toàn bình tĩnh. Không cười cợt, không cười giễu - chỉ là hỏi thật lòng. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!