Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 71

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 10 - Chương 57: Sức nhẫn nại của yandere?

Biển trời một màu, bờ biển trải dài vô tận dọc theo bãi cát trắng mịn.

Cô bé loli tóc hồng mặc đồ bơi một mảnh, ôm một chiếc phao chưa được bơm căng hơi, chỏm tóc ngộ nghĩnh dựng đứng, mắt long lanh nhìn ra biển lớn.

“Oa! Đây là biển sao? Nana cảm động quá đi!!”

“Nana chết đến giờ còn chưa được ra biển lần nào đâu!!”

Nguyên Kỷ Hy mặc một bộ đồ lặn, tôn lên vóc dáng quyến rũ, trông như một huấn luyện viên lặn chuyên nghiệp. Cô đeo kính bảo hộ, lấy một tư thế tuyệt đẹp rồi nhảy xuống biển, vẫy vùng ngụp lặn, như giao long xuống biển, rồi chìm hẳn xuống nước.

Lùi vào trong từ bãi biển là một nhà nghỉ, một căn biệt thự nhỏ ba tầng, kết hợp giữa lối kiến trúc đặc trưng của miền Nam và một chút phong cách Baroque, Đông Tây giao thoa. Phía trước biệt thự có một quầy lễ tân bằng gỗ, bên trên bày biện um tùm mấy chậu cây xanh, dưới một chiếc ô lớn màu đỏ trắng là bộ bàn ghế gỗ mộc mạc đậm chất đồng quê.

Bạch Vị Nhiên vừa bước ra đã thấy Manh Manh hai tay đập mạnh xuống bàn.

“Mấy người nuốt lời, nói lời không giữ!!!”

Bị cô chất vấn, Hạ Ngôn Lạc vắt chéo chân, lật xem kỳ phổ, vẻ mặt thong dong.

“Tôi nuốt lời chỗ nào?”

“Các cậu đã hứa sẽ mặc đồ lặn mà!! Đồ lừa đảo!!”

An Thấm bưng một khay nước ép dưa hấu vừa xay xong đi tới, cười tủm tỉm đưa cho anh một ly, rồi nhỏ giọng giải thích.

Manh Manh, với tư cách là người chiến thắng ván cờ, đã đề xuất chuyến đi chơi lần này, vốn dĩ là để ra oai với mọi người.

Đặc biệt nhắm vào — Hạ Ngôn Lạc và Tần Nịnh.

Chỉ mình cô bé được mặc đồ bơi xinh đẹp, đáng yêu, còn hai người kia phải mặc đồ lặn, đi chân vịt, vụng về bước đi bên cạnh mình.

Tưởng tượng của Manh Manh thật đẹp đẽ: cả ba cùng xuất hiện, Tần Nịnh và Hạ Ngôn Lạc mang chân vịt và bộ đồ lặn nặng nề, vụng về đi hai hàng, kéo lê một hàng dấu chân trên bãi cát, còn cô bé thì ôm quả bóng đi biển trong suốt có chứa chuông bên trong, cười hì hì, nhẹ nhàng như một nàng tiên biển chạy thẳng tới.

Bạch Vị Nhiên, nhìn em này nhìn em này—

Em xinh lắm đúng không, hi hi!

Tiếc là, mộng tưởng thì căng đầy, mà hiện thực lại trơ xương, Manh Manh nghĩ rất hay, nhưng hai mục tiêu chính lại chẳng hề nghe lời.

Cậu bảo gì tôi nghe nấy, thế thì tôi còn là yandere nỗi gì!?

“Tôi có định xuống nước đâu, tôi không biết bơi, nên không thay đồ, tôi mặc thế này thôi.” Hạ Ngôn Lạc ăn mặc chẳng khác gì ngày thường, dáng vẻ ung dung.

Manh Manh tức đến ngửa người ra sau, quay đầu trừng mắt nhìn Tần Nịnh ở phía bên kia.

Tần Nịnh đội mũ rộng vành, đeo kính râm, mặc một chiếc váy hoa dâm bụt rực rỡ mang đậm phong cách nhiệt đới, chân đi dép lê đính đá của một thương hiệu xa xỉ, đang đu mình trên chiếc xích đu buộc dưới gốc cây, trong bóng râm trông cô thật trong trẻo thoát tục, không cần bộ lọc, bản thân đã giống như một mỹ nữ bước ra từ ảnh mạng.

“Chị cũng không xuống nước, chị không thích bơi, em đi đi, em muốn mặc đồ bơi thì cứ đi đi, không ai tranh với em đâu.”

Tần Nịnh nở một nụ cười hả hê với Manh Manh.

Manh Manh nhảy cẫng lên tranh cãi với cô, như một hạt đậu nhỏ nhảy loi choi.

Bạch Vị Nhiên cầm ly nước dưa hấu, nhún vai.

“Manh Manh vẫn còn ngây thơ quá.” Bạch Thi Mạt đi đến bên cạnh anh, tay bưng cả một quả dừa uống nước.

“Con bé suốt ngày nghĩ đến chuyện mặc đồ bơi để mê hoặc người khác, nhưng lại không nghĩ đến điểm mấu chốt nhất.”

Bạch Vị Nhiên liếc nhìn em gái mình, Bạch Thi Mạt cười gian với anh.

“Anh trai em không biết bơi, anh ấy có xuống nước đâu, con bé mặc đồ bơi chẳng khác nào ve vãn người mù.”

Bạch Vị Nhiên: …………

Đúng vậy, anh là một con vịt cạn.

Chỉ là anh luôn dùng lý do [xuống nước phiền phức] để thoái thác, cho đến tận hôm nay, ngoài những người thân thiết, rất ít người biết chuyện này.

[Dù sao cũng không biết bơi, chỉ cần không lại gần mép nước là được, chẳng có vấn đề gì]

Ban đầu là vì thấy phiền, càng lớn tuổi, nó lại càng trở thành một khuyết điểm ngầm khó nói.

Công ty đi team building, mọi người còn tưởng anh lạnh lùng, nào ngờ, anh chỉ là gà mờ thôi.

Anh thu lại ánh mắt đang nhìn em gái, hút nước dưa hấu.

Nước dưa hấu An Thấm ép, ngay cả ống hút cũng được thắt thành hình trái tim, đậm chất yandere.

“Vậy sao em không nói cho con bé biết?” Anh hỏi.

“Đó là vì em là bạn tốt của Manh Manh mà!” Bạch Thi Mạt lý sự cùn.

“Bạn tốt là phải vì bạn mà đâm hai nhát dao, em đâm con bé một dao, rồi lại đâm thêm dao nữa, thế mới đúng!”

Bạch Vị Nhiên: …………Dù đây là em gái mình, nhưng mình cũng không thể trái lương tâm mà khen nó là người đáng kết giao.

Manh Manh phen này, đúng là chọn bạn mà chơi không cẩn thận rồi.

Manh Manh vẫn đang tranh cãi với Tần Nịnh về việc không xuống nước có được tính là hủy kèo hay không, thì Nana đã chạy chân trần lên, ngây thơ đáng yêu, mái tóc dài màu hồng bay lượn bên cánh tay trắng nõn thon thả, vừa chạy vừa gọi.

“Ngài William! Ngài William!! Giúp Nana với!! Em không tìm thấy chị Nguyên Kỷ Hy đâu cả!! Chỉ có thể tìm anh thôi, giúp Nana với!!”

Bạch Thi Mạt khẽ huýt sáo một tiếng.

“Oa, anh trai, nhóc này cũng đáng yêu ghê, hay là…?”

Bạch Vị Nhiên nắm tay thành quyền, đấm thẳng vào đầu em gái mình một cái.

“Anh chưa đến mức phải đi tù đâu, im miệng.”

Bạch Thi Mạt ôm đầu, cười hì hì không nói gì, nhìn Bạch Vị Nhiên đặt ly nước dưa hấu sang một bên, cúi xuống lắng nghe yêu cầu của Nana.

“Ngài William, anh có thể bơm hơi cho phao của em được không ạ? Phao của em bị xẹp rồi.”

Nana tội nghiệp chỉ vào chiếc phao của mình, Bạch Vị Nhiên nhìn qua, quả thật chiếc phao đã xẹp, thiếu hơi.

Anh xoa đầu Nana, chủ động vào nhà tìm một vòng, tìm được một cái bơm tay do nhà nghỉ cung cấp, nhưng dùng chưa được mấy cái, cái bơm đột nhiên không hoạt động nữa.

Nana với vẻ mặt tràn đầy mong đợi, thấy bơm không được, vẻ mặt thất vọng không nói nên lời.

Bạch Vị Nhiên dứt khoát bỏ cái bơm, tự mình thổi hơi vào phao.

Cố sức thổi một hồi, ngẩng đầu lên nhìn thành phẩm.

Bạch Vị Nhiên: …………

Phao của Nana có hình một chú vịt đáng yêu.

Một vòng phao, phía trước là tạo hình một chiếc đầu vịt dựng đứng.

Một cô bé loli tóc hồng, ôm chiếc phao, phía trước phao dựng đứng một cái đầu vịt, cô bé chạy tới chạy lui, cái đầu vịt cũng lắc lư theo.

Dấu chấm hỏi dần hiện lên trong đầu Bạch Vị Nhiên.

…………Là do mình đầu óc đen tối, hay là thiết kế của cái phao này có vấn đề?

Kệ đi, lên Taobao cho một sao đánh giá tệ.

Manh Manh không thể thuyết phục được Hạ Ngôn Lạc hay Tần Nịnh xuống nước, tức đến bĩu môi, chạy vào nhà kéo tay Bạch Vị Nhiên.

“Bạch Vị Nhiên, mau ra chơi bóng chuyền bãi biển với em.”

“Họ không chơi, em chỉ còn lại anh thôi, anh không được không chơi với em!”

Bạch Vị Nhiên thuận theo ý cô, để cô kéo đi.

Dù không ai ở đó chủ động khen Manh Manh, nhưng cô bé quả thực rất xinh đẹp.

Tóc trắng mắt đỏ, làn da trắng như tuyết phối với bộ đồ bơi màu đỏ, khi ôm quả bóng chuyền bãi biển, nó đã che đi phần ngực không có gì đáng kể, chỉ làm nổi bật lên vòng eo thon thả quyến rũ.

Khi Manh Manh kéo Bạch Vị Nhiên chạy qua sàn gỗ trước cửa, Hạ Ngôn Lạc và Tần Nịnh không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên.

Bạch Thi Mạt vẫn luôn đứng trước cửa, nhấm nháp nước dừa của mình, vẻ mặt vô tội.

Cô thầm đếm ngược trong lòng.

“Một, hai, ba, bốn—”

Sức nhẫn nại của yandere kéo dài được bao lâu nhỉ?

Sự thật chứng minh, một người là hai trăm hai mươi mốt giây, người kia là bảy trăm năm mươi tám giây.

Tất cả bọn họ đều xuống chơi bóng chuyền bãi biển.