Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 10 - Chương 56: Câu trả lời của Hạ Ngôn Lạc

Hạ Ngôn Lạc sững người.

Lặng yên như tượng gỗ, đến chớp mắt cũng quên, đôi mắt xanh biếc tựa hai viên đá quý, được khảm trên gương mặt quện vào nhau nét cuốn hút hoang dã không thể kìm.

Bạch Thi Mạt chống cằm, nụ cười có vẻ lơ đãng, nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ sắc bén láu lỉnh khó lòng thấy được.

Hạ Ngôn Lạc cụp mi, nâng tách nước lên uống một ngụm, rồi lại đặt về bàn – cô bất ngờ bật cười.

“Theo đuổi anh ấy.”

“…Ồ, theo đuổi kiểu gì cơ?” Nhốt lại, rồi tàn bạo, theo cái mô-típ yandere bá đạo phải lòng anh sao?

Nhưng Hạ Ngôn Lạc lại mỉm cười lắc đầu.

“Không, tôi sẽ chẳng nghĩ gì cả. Tôi sẽ theo đuổi anh ấy như cách một chàng trai theo đuổi một cô gái, làm tất cả những gì tôi muốn làm cho anh, những gì anh thích. Chuyện theo đuổi là từ hai phía, tôi thích anh ấy thì sẽ theo đuổi anh ấy, làm tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra cho anh ấy – giống như những gì anh ấy đã làm cho tôi, nhưng tôi sẽ tự mình hơn anh ấy nhiều.”

Mình vốn không phải kiểu người ngồi chờ người khác mang lại vui vẻ.

Lúc Hạ Ngôn Lạc nói những lời này, gương mặt cô rạng rỡ nụ cười.

Bạch Thi Mạt khẽ “ồ” một tiếng.

– Đó là một nụ cười rất không giống [Hạ Ngôn Lạc].

Không điên cuồng, chẳng khoe mẽ, không có sự tùy tiện quái đản, lại còn kìm lại cả nét kiêu căng như sói một mình.

Ngược lại, tất cả những điều đó đều lắng xuống, dịu dàng như cát mịn đã được mài giũa.

Hạ Ngôn Lạc mím môi.

“Có chứ, tôi vẫn sẽ muốn nhốt anh ấy, nhốt anh ấy lại, nhốt trong một căn phòng không có cửa sổ, để anh ấy chỉ nhìn một mình tôi thôi. Ay, nhìn anh ấy giãy giụa rồi hết lần này đến lần khác chẳng làm được gì, anh ấy chắc chắn sẽ nghĩ ra cách khôn ngoan nhất, suy tính nhất để thoát ra, và tôi cũng sẽ đấu tài đấu sức với anh ấy trong suốt thời gian đó–”

“Nhưng nếu cứ thả trôi bản thân như vậy, tôi biết rốt cuộc mình sẽ không kìm được mình.” Hạ Ngôn Lạc nhún vai, vẻ mặt hoàn toàn bình thản.

“Bởi vì tôi chính là loại người đó, thích nhìn thấy người khác khổ sở, nhìn thấy sự khổ sở của người kia và vui vẻ của anh ấy đều mang lại cho tôi niềm vui như nhau.”

“Nếu anh ấy muốn trốn, tôi sẽ không nhịn được mà đuổi bắt, và khi đuổi bắt đến cùng, tôi chắc chắn sẽ không nhịn được mà ra tay với những người thân quen bên cạnh anh ấy, muốn dùng điểm yếu để đe dọa anh ấy.”

Nghĩ đến đây, Hạ Ngôn Lạc bất ngờ che miệng cười, đôi mắt xanh láu lỉnh cong thành hai vầng trăng khuyết màu lam.

“Tôi có thể mường tượng được, anh ấy sẽ không chút chần chừ mà diệt trừ tôi. Nè, ngài Vị Nhiên chính là loại người đó, những phép tắc của anh ấy quá rành mạch rồi. Nếu sự có mặt của một mình tôi gây hại đến nhiều người hơn, thì giá trị của tôi sẽ không cao hơn người khác, một người chỉ là một người – không thể sánh được với bao nhiêu người khác.”

Cô không nhịn được mà bật cười.

Giết chết mình, ồ, sao nghĩ đến lại thấy hưng phấn thế này!

Hạ Ngôn Lạc vô thức đưa tay sờ lên cổ mình.

Nếu mình trở thành kẻ xấu đó, thì lúc giết mình, anh ấy chắc chắn sẽ không chần chừ.

Nhưng đằng sau đôi mắt tỉnh táo và sáng rõ đó, lại giấu kín điều không phải và tự dằn vặt sâu sắc hơn.

– Anh ấy sẽ khổ sở cả đời, và không thể nào cứu vãn được.

Bị chính tôi gieo một lời nguyền đeo bám suốt đời.

Lời nguyền này là do trái tim quá đỗi ngay thẳng của anh ấy tự gieo cho chính mình.

Cùng nhau phá nát, cũng là một cách chọn không tồi.

Nhưng…

Hạ Ngôn Lạc cười nói tiếp.

“Tôi không muốn cả hai chúng ta cùng phá nát, nên tôi sẽ không làm vậy. Nhưng bảo tôi nhìn anh ấy vui vẻ bên người khác, thà tôi chết cùng anh ấy còn hơn.”

Nếu là cô của trước đây, giữa hai cách chọn này, cô sẽ không chần chừ mà chọn cùng nhau phá nát.

Nhưng bây giờ cô lại cảm thấy – dựa vào cách chọn người khác đưa cho, đúng là vớ vẩn.

“Vậy chốt lại của chị thì có ích gì?” Bạch Thi Mạt bẻ lại, chẳng tỏ rõ thái độ.

“Chỉ là theo đuổi anh ấy, một mánh khóe bình thường như vậy?”

Hạ Ngôn Lạc ngược lại đan hai tay vào nhau, cúi đầu cười.

“Phải, như vậy là đủ rồi–”

“Sao lại đủ?”

“Bởi vì tôi đủ hiểu anh ấy rồi, tôi chỉ cần tỏ ra như bình thường là được.”

Hạ Ngôn Lạc dừng lại một chút, rồi lại cười nói tiếp.

“Bởi vì anh ấy sẽ không làm ngơ, anh ấy sẽ nhìn thấy hết, rồi sẽ nghĩ ngợi. Khi tôi kể ra càng nhiều điều nhỏ nhặt về quãng thời gian chúng tôi ở bên nhau, độ thật của những chuyện này sẽ càng đáng tin, vậy thì – anh ấy sẽ rơi vào giằng xé.”

Mình vốn không cần làm chuyện gì nhẫn tâm cả.

Người đàn ông này sẽ tự mang lại khổ sở cho chính mình.

Rồi anh ấy sẽ từ những khổ sở đó mà chao đảo trong chuyện cũ trống hoác.

Dù đã quên, anh ấy cũng sẽ không dễ dàng buông bỏ chuyện đã qua.

“Giống như bây giờ anh ấy chắc chắn cũng đang giằng xé… dù anh ấy tỏ ra chẳng hề gì.” Hạ Ngôn Lạc bất chợt ngẩng đầu, đôi mắt xanh của cô lóe lên vẻ hiểu rõ, xen lẫn vài phần nghiền ngẫm.

“Chuyện gặp nhau của tôi và ngài Vị Nhiên là một chuyện rất lạ lùng. Anh ấy đến vì tôi, nhưng lại không phải để ở bên tôi, điều đó thật cuốn hút tôi – tất nhiên, cũng sẽ cuốn hút những người giống tôi.”

“Tôi vẫn luôn biết, nhưng tôi không để ý.” Nghĩ đến đây, Hạ Ngôn Lạc đảo mắt.

“Bởi vì anh ấy sẽ tự dằn vặt chính mình.” Cô bật cười.

“Việc tôi cần làm – chính là không làm gì cả.”

Trong lòng anh ấy chắc chắn vẫn luôn cảm thấy, có nhiều người bên cạnh như vậy, là một chuyện có lỗi.

Ngài Vị Nhiên trước hết đã không qua được cửa ải của chính mình.

Hạ Ngôn Lạc nghĩ, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.

Cô biết, nhưng cố tình không nói, chỉ lặng lẽ nhìn ngắm bên cạnh.

Nhìn anh ấy vờ như không có chuyện gì mà rơi vào rối rắm–

Bây giờ anh ấy làm việc của nền tảng, chắc chắn vô cùng vất vả.

Vừa không muốn tạo ra gắn bó tình yêu thương với người khác, lại vừa không thể không gần gũi với mọi người, thật khó xử hai đường.

“Thật ra tôi cũng chẳng có gì ghê gớm.” Rốt cuộc, Hạ Ngôn Lạc bất ngờ tự cười mình.

“Lý do tôi có thể ở bên cạnh anh ấy chỉ vì tôi đến sớm.”

Các cô đều đến sớm.

Nhưng như vậy đối với anh ấy là đủ rồi, thật ra thứ anh ấy cần cũng không nhiều.

Bạch Thi Mạt nghe xong một tràng, không đáp lời, cô chỉ cười cười, rồi vươn vai đứng dậy bước ra khỏi toa ăn.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, cô nhún vai, lẩm bẩm.

“Chán thật.”

“Anh trai mình làm người ta mất hết cả hứng rồi.”

“Hạ Ngôn Lạc không vui nữa, mình phải đi tìm người khác thôi–”

“…Nè nè, cái [bệnh] của yandere, tình yêu của họ, rốt cuộc là gì nhỉ?”

“Aiya~~ Aiya~~ Ai mà nghĩ ra được chứ?”

Cô đi ngang qua cửa phòng Bạch Vị Nhiên, nghiêng đầu nhìn thoáng qua, nở một nụ cười khó nói.

“May mà em không cần lo nghĩ những chuyện này, em vẫn mãi là người thân cận với anh trai nhất, phải không?”

Bạch Thi Mạt nghĩ, đoạn lùi sang bên cạnh một bước.

Để ngắm nhìn Manh Manh từ xa chạy như điên tới, tung một cú đấm mạnh lên cửa.

“Mở cửa! Mở cửa! Mở cửa! Mở cửa! Bạch Vị Nhiên anh mở cửa ra!”

Đợi Bạch Vị Nhiên vẻ mặt giật mình vội vàng mở cửa, Manh Manh liền nhảy bật lên người anh như con bạch tuộc dữ tợn, rướn đầu qua hít lấy hít để.

“…Sao thế?”

“Lên cơn rồi, lên cơn rồi, lên cơn nghiện người rồi, suýt nữa chết dọc đường, Manh Manh, nguy!”

“…………Chỉ vì chuyện này mà gọi tôi ra đấy à?”

Bạch Vị Nhiên khẽ mắng mỏ, Manh Manh lớn tiếng cãi lại.

“Đây là chuyện sống còn của Manh Manh đó!!”

Bạch Thi Mạt dời mắt đi, nhàn nhã bước khỏi đó.

Hạ Ngôn Lạc đáp lời rất hay, không chê vào đâu được.

Vậy đợi cô hỏi những người khác, họ sẽ đáp lời thế nào đây?