Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1358

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 10 - Chương 60: Giấc mơ của Tần Nịnh (Phần 1)

Tần Nịnh cảnh giác ngay tức thì, cô choàng chăn ngồi bật dậy.

“……Cô là ai?”

Nữ y tá không mấy ngạc nhiên trước phản ứng của cô, vội đứng yên tại chỗ, vừa trấn an cô, vừa gọi người bên ngoài.

“Cô Tần tỉnh rồi, bác sĩ ơi, cô Tần tỉnh rồi.”

Tư thế cảnh giác của Tần Nịnh chỉ duy trì cho đến khi bác sĩ cùng một cặp đôi trung niên xông vào phòng, mặt cô bỗng tái nhợt, chỉ có thể ngây người nhìn họ. Cặp đôi trung niên lao thẳng tới, ôm chầm lấy cô, mừng đến phát khóc.

“Tốt quá rồi, Nịnh Nịnh, con tỉnh lại là tốt rồi!”

“Đúng vậy, con cứ hôn mê mãi, dọa bọn ta sợ chết khiếp, may mà không sao. Nếu con có mệnh hệ gì, mẹ chết cũng không tha thứ cho mình, mẹ thà chết chứ không muốn con xảy ra dù chỉ một chút bất trắc!!”

Tần Nịnh ngây ngẩn không hề phản kháng, tâm trí rối như tơ vò.

Sao có thể như vậy được?

Bố mẹ rõ ràng đã qua đời rồi mà—

Đã qua đời từ rất lâu rồi.

Cô đã sống lại một lần nữa trên người của【Tần Nịnh】ở thế giới khác, đối với cô, cảnh tượng hiện tại xa xôi như thể đã qua một kiếp.

Mãi cho đến khi mẹ Tần đang ôm cô khẽ trách một tiếng.

“Nịnh Nịnh, con nói gì vậy? Bố mẹ qua đời gì chứ, bố mẹ vẫn khỏe, chỉ bị trầy xước chút thôi… Ây, chồng ơi, có phải Nịnh Nịnh bị tai nạn xe dọa cho ngốc rồi không?” Bà Tần, người có đôi mắt mèo giống hệt Tần Nịnh, lo lắng quay đầu hỏi chồng mình.

“Em thấy phải kiểm tra não sâu hơn mới được, lỡ có vấn đề gì thì gay go, có vấn đề phải phát hiện sớm. Bạn học cũ của anh, không, là bạn học cấp ba của em, giờ đang làm bác sĩ phẫu thuật não ở Mỹ quốc, em mời cậu ấy qua đây một chuyến, khám cho Nịnh Nịnh.”

“Cứ khám trong nước trước đã, em đừng vội, phải tin tưởng bác sĩ của chúng ta.”

“Em không quan tâm, Nịnh Nịnh mà có chuyện gì thì là lấy mạng em đấy.”

Tần Nịnh ngây người nhìn hai người, được họ ôm vào lòng quan tâm hết mực, cô vẫn chưa hoàn hồn thì lại nghe thấy tiếng bước chân vội vã ngoài cửa phòng bệnh. Cửa phòng bị đẩy ra, người xuất hiện trước cửa chính là Hàn Tín phiên bản trẻ hơn rất nhiều.

Hàn Tín lúc này vẫn còn tóc, chỉ có thể nhận ra đang ngày một thưa dần, nhưng nụ cười rạng rỡ vẫn y như trong ký ức của Tần Nịnh.

“Tôi nghe tin là chạy đến ngay, Nịnh Nịnh tỉnh rồi à?”

“Ấy, sao cậu lại đến đây, công ty không phải—”

Hàn Tín lập tức nghiêm mặt.

“Chuyện công ty sao quan trọng bằng cháu gái tôi tỉnh lại được, hai người lo, tôi cũng lo, nói gì vậy chứ?”

“Cảm ơn cậu, thật sự may mà có cậu đến hiện trường kịp thời, cả nhà chúng tôi mới được cứu.”

“Nói vớ vẩn gì thế, tôi là vì bản thân mình đấy chứ—cậu mà có chuyện gì, tôi mất toi một cái túi tiền đầu tư thiên thần, tôi chịu sao nổi!” Hàn Tín nói đùa, bị bố Tần đấm nhẹ một cái, hai người lại ôm nhau, tràn ngập niềm vui sướng của những người vừa thoát chết trong gang tấc.

Tần Nịnh nhìn bố và Hàn Tín, trong đầu bỗng lóe lên một hình ảnh.

Vẫn là trong phòng bệnh, Hàn Tín ngồi bên giường cô, hốc mắt đỏ hoe.

“Xin lỗi cháu, lúc chú đến nơi thì đã quá muộn, không giúp được gì, chú vẫn luôn rất áy náy.”

“Nhưng sau này chú Hàn chính là người nhà của cháu, có vấn đề gì, cứ nói với chú Hàn.”

Hình ảnh lướt qua, chồng lên cảnh tượng trước mắt, rồi dần tan biến.

Khiến cô bắt đầu không phân biệt được đâu là hư đâu là thực.

Hay là tất cả những gì cô trải qua trước đây đều là một giấc mơ rất dài, rất dài?

Đúng vậy, như thế càng giống một giấc mơ hơn.

Trong mơ cô đã đến một thế giới khác, rồi lại quay về thế giới này, cuộc xuyên không không tưởng, siêu năng lực không tưởng, những cảnh tượng khó giải thích—những điều này ngược lại càng giống một giấc mơ hơn.

Và giờ, giấc mơ đã tàn.

Xung quanh cô không có chuyện gì xảy ra cả, cô chỉ vừa tỉnh lại sau vụ tai nạn xe năm đó mà thôi.

××

Kết quả kiểm tra ở bệnh viện cho thấy sức khỏe của Tần Nịnh không có gì đáng ngại, cô nghỉ ngơi một tuần rồi xuất viện về nhà.

Trong tuần này, Tần Nịnh cũng dần dần hiểu ra một vài chuyện.

Bạch Vị Nhiên không có ở đây.

Và Công ty Thế Lạc lúc này chỉ là một công ty khởi nghiệp.

Vừa mới vừa nhỏ, cũng chưa nghiên cứu ra được sản phẩm hàng hot nào của riêng mình, chỉ là một công ty có số lượng sếp ngang bằng nhân viên. Ba bậc nguyên lão sáng lập, ba nhân viên, một nhóm người trong văn phòng tạm bợ, ghép bàn lại với nhau, ngày đêm không mỏi mệt dệt mộng.

Cứ như thể có ai đó đã cắt bỏ đi đoạn đường gập ghềnh nhất trong cuộc đời cô, rồi bắt đầu lại từ ngã rẽ, trả lại cho cô một cuộc sống ấm áp ngọt ngào.

Tần Nịnh ngồi trước khung cửa sổ sát đất rộng lớn trong nhà, tắm mình trong nắng chiều, nhắm mắt lại, cảm nhận từng đợt hơi ấm của ánh nắng trên người.

Cô cảm thấy mình nên đi tìm Bạch Vị Nhiên, tìm hiểu rõ tình hình hiện tại ngay lập tức.

Cô nhớ toàn bộ cuộc đời của anh, biết bây giờ anh đang ở đâu, đang làm gì.

Nhưng cô cứ chần chừ mãi không hành động.

Mẹ Tần vừa vào phòng đã thấy cảnh này, nhìn ánh nắng chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh đẹp của Tần Nịnh, bà liền thấy xót, vội vàng bước tới, “roẹt” một tiếng kéo rèm che nắng lại, để ánh sáng chiếu vào không còn quá gay gắt.

Vừa quay đầu lại, bà thấy Tần Nịnh đang lén mở mắt, nhìn bà chăm chú, đôi mắt đen sâu thẳm, ẩn chứa một cảm xúc khó đọc.

Mẹ Tần sững người một lúc, rồi nhẹ giọng trách.

“……Bệnh vừa mới khỏi, đừng phơi nắng như vậy, coi chừng hoa mắt.”

“Con cố ý làm vậy là để mẹ vào kéo rèm cho con đấy.”

“Học đâu ra cái thói dẻo miệng ranh mãnh này vậy.”

Mẹ Tần khẽ trách, Tần Nịnh chẳng hề để tâm, cô chỉ vỗ vỗ lên mặt ghế bên cạnh mình, nhìn mẹ ngồi xuống, rồi thong thả tựa vào người bà, mắt lim dim.

“Mẹ đã nói chuyện với lãnh đạo trường con rồi, tuần sau có thể đi học lại.”

“Còn bài vở con bị lỡ, mẹ sẽ mời gia sư đến dạy kèm cho con, đừng lo.”

Mẹ Tần luyên thuyên, Tần Nịnh chỉ “ừm” một tiếng, rồi lười biếng nằm im.

Mẹ Tần tưởng cô đã ngủ, không ngờ Tần Nịnh đột nhiên lại gọi một tiếng.

“……Mẹ ơi.”

“……Hửm!?”

“Lúc con ngủ, ý con là lúc con hôn mê vì tai nạn xe, con đã mơ một giấc mơ rất dài.”

“…………? Mơ gì vậy con?”

“Con mơ thấy những thế giới khác, mơ thấy tương lai, còn mơ thấy rất nhiều cô gái giống con.”

Mẹ Tần bật cười, như đang dỗ dành những tưởng tượng ngây ngô của một đứa trẻ, bà kiên nhẫn hỏi nhỏ.

“Những cô gái giống Nịnh Nịnh nhà ta à? Vậy chắc là xinh đẹp lắm nhỉ? Mẹ cũng muốn gặp thử xem.”

“Không, họ trông không giống con, không giống chút nào.”

“……Vậy thì giống ở đâu?”

“Họ giống con, đều thích một người, thích đến mức muốn giết chết đối phương cũng chẳng sao cả. Họ không thấy như vậy có vấn đề gì, và con cũng thấy không có vấn đề gì.”

Mẹ Tần lập tức hít một hơi lạnh.

“Đừng nghĩ vậy chứ, Nịnh Nịnh, sao người ta lại có thể như thế được? Nói bậy, như vậy là không đúng đâu.”

Tần Nịnh thở dài, như một đứa trẻ vòi vĩnh đồ chơi không được, càng ôm chặt lấy mẹ mình hơn.

“……Vâng, mẹ nói đúng, nghĩ như vậy là không đúng, họ cũng không đúng.”

Mẹ Tần vuốt tóc cho cô, Tần Nịnh lảo đảo ngã xuống, gối đầu lên đùi mẹ, để mẹ chải tóc cho mình, vẻ mặt lười biếng, càng giống một cô mèo nhỏ thích làm nũng.

Cô đột nhiên gọi một tiếng mơ hồ, dịu dàng.

“Mẹ ơi.”

“Ừ?”

“Con muốn tự mình chọn gia sư.”