Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 10 - Chương 52: Tình cảm chẳng đáng nhắc tới trước thắng thua

Hạ Ngôn Lạc là một học bá thích nghiên cứu.

Tiếc là sự phát triển công nghệ và kiến thức lí thuyết của thế giới này vẫn còn kém một chút so với thế giới của cô.

Hạ Ngôn Lạc rất thất vọng, bèn chuyển sang dồn nhiều công sức hơn vào việc khám phá các lĩnh vực khác.

Cờ vây, một trò chơi đòi hỏi khả năng tư duy logic và suy diễn rất cao, luật chơi đơn giản nhưng thế cờ lại có thể thay đổi khôn lường, đã trở thành mục tiêu của nữ học bá họ Hạ.

Hạ Ngôn Lạc lên mạng chơi cờ với người khác, còn thua sấp mặt mấy ngày liền, tính khí của cô lập tức bộc phát.

“Cược trên danh dự của học bá, không tin là không có chuyện gì không học được.”

Hạ Ngôn Lạc ngày nào cũng ôm khư khư cái máy tính bảng chăm chú đánh cờ, nghiền ngẫm sách cờ, một lòng một dạ nghiên cứu, chẳng còn hứng thú gây sự nữa. Minh Quang mất đi bộ não Hạ Ngôn Lạc, bản thân lại ngơ ngơ ngác ngác, cũng chẳng gây ra được chuyện gì.

Tần Nịnh và Hàn Tín từng học cờ vây, thấy Hạ Ngôn Lạc đánh cờ nghiêm túc, Tần Nịnh thầm nghĩ cơ hội đến rồi.

Tần Nịnh luôn dùng mọi cách để dập đi khí thế của Hạ Ngôn Lạc.

Hai kẻ kiêu ngạo tranh đấu, ắt có một người bị thương.

Tần Nịnh chủ động đề nghị chơi cờ với Hạ Ngôn Lạc, còn mua cả quân cờ và bàn cờ cao cấp.

Ban đầu, Tần Nịnh dựa vào lợi thế kinh nghiệm của mình, đã thẳng tay hạ gục Hạ Ngôn Lạc mấy ván.

Hạ Ngôn Lạc thua keo này bày keo khác, càng đánh càng thua.

Cô thua ròng rã suốt ba tuần.

Mỗi lần thua, cô đều lộ ra vẻ mặt bực bội vô cùng không chịu thua.

Tần Nịnh thì sướng rơn.

Họ ngày nào cũng đánh cờ, Minh Quang và Nana ngồi xem cùng, một người thì hoàn toàn không hiểu, một người không hiểu lại giả vờ hiểu, một người dám nói, một người dám nghe, cuối cùng khiến cả Manh Manh suốt ngày chơi game cũng mò đến hóng chuyện.

Manh Manh đến xem chỉ để hóng cảnh Hạ Ngôn Lạc bẽ mặt.

Bạch Vị Nhiên không hiểu lắm tại sao Tần Nịnh và Manh Manh lại có thành kiến lớn với Hạ Ngôn Lạc như vậy, họ thậm chí còn vui vẻ hợp sức để xem vẻ mặt bực bội của cô.

Nhưng học bá không hổ là học bá, một ngày đánh mười sáu tiếng, Tần Nịnh không chơi cùng thì cô lên mạng chơi, Tần Nịnh có ở đó thì cô ngồi trước bàn cờ đợi Tần Nịnh chơi—— Hạ Ngôn Lạc một khi đã nghiêm túc thì cứ như cô gái bị bỏ thuốc, cuồng dại vô cùng.

Tần Nịnh ban đầu còn đắc ý vênh váo, tỏ vẻ muốn từ chối nhưng lại mời gọi, bắt đầu giằng co.

Hạ Ngôn Lạc cũng chẳng bận tâm, một khi đã tập trung vào việc gì, cô sẽ trở nên vô cùng chú tâm. Ba tuần sau, cô đột phá vượt bậc, có thể đấu với Tần Nịnh ngang tài ngang sức, thêm một tuần nữa, Tần Nịnh đã thắng ít thua nhiều.

Manh Manh vẫn luôn đứng ngoài quan sát, ban đầu là một kẻ hóng hớt xem trò vui của Hạ Ngôn Lạc, sau đó thấy Tần Nịnh dần yếu thế thì nhảy dựng lên, cuối cùng dứt khoát tự mình vào sân đấu cờ với Hạ Ngôn Lạc.

Đến khi Bạch Vị Nhiên phát hiện ra, cả một ổ người đã hoàn toàn chìm đắm trong trò cờ vây.

Bạch Vị Nhiên: …………

Game tôi làm, game của bao nhiêu nhà sản xuất thần sầu làm ra, cuối cùng đều thua một trò chơi cũ kỹ mộc mạc nhất ư?

Nhất thời không biết nên vui hay nên buồn.

Vì tò mò, anh cũng đứng xem.

Bạch Thi Mạt cười hì hì châm dầu vào lửa.

“Anh trai, anh hy vọng ai thắng?”

Một câu nói khiến cả đám yandere đều quay sang nhìn anh.

Bạch Thi Mạt trước nay vẫn thích đặt ra những câu hỏi tử thần cho người khác.

Bạch Vị Nhiên không hề hoảng hốt, vô cùng bình tĩnh: “Anh hy vọng anh thắng.”

Đây vốn là một câu trả lời khá hay, nhưng anh đã đánh giá thấp lòng ham thắng của các yandere, Hạ Ngôn Lạc đã lún sâu vào chuyện thắng thua, nghe vậy liền dúi cả hộp cờ vào lòng anh.

“Nói thì dễ, vào làm một ván xem thử? Múa mép thì ai mà chẳng thắng được.”

Họ đã có một trận đấu vô cùng kịch tính.

Ban đầu Tần Nịnh và Manh Manh còn cổ vũ cho Bạch Vị Nhiên, nhưng sự thật đã chứng minh—— “Tình cảm chẳng đáng nhắc tới trước thắng thua.”

Khi Hạ Ngôn Lạc bị Bạch Vị Nhiên hạ gục liên tiếp ba ván, tức đến mức đôi mắt xanh rưng rưng nước, vừa quệt nước mắt, Tần Nịnh và Manh Manh đột nhiên thu lại vẻ mặt hả hê, trở nên tức giận.

“Bạch Vị Nhiên làm chị Hạ khóc rồi, Bạch Vị Nhiên xấu quá!”

“Chị em ơi, xử anh Vị Nhiên đi!!”

Bạch Vị Nhiên: …………? Bắt đầu cuộc chiến giới tính với tôi đấy à?

Tần Nịnh và Manh Manh còn thay nhau ra trận, Bạch Vị Nhiên bỗng cảm thấy mình bị đánh luân phiên.

Không phải bị “thông” về mặt thể xác, nhưng tinh thần và suy nghĩ của anh bị họ quần cho một trận tơi bời.

Nana là một đội cổ vũ vui vẻ, chẳng bao giờ hiểu rõ tình hình, vung vẩy quả bông cổ vũ trong bộ váy nhỏ mà Tần Nịnh mới mua cho cô—— bây giờ tủ quần áo của Nana có rất nhiều váy, quả thật là một Nikki Ngôi Sao Thời Trang sống, ngày nào cũng thay đồ.

Nana cứ thế đứng bên cạnh hò hét cổ vũ cho tất cả mọi người.

Nguyên Kỷ Hy rất có ý thức của cấp dưới, còn bảo Nana chỉ nên cổ vũ cho Tần Nịnh, vì Tần Nịnh đã mua cho cô rất nhiều váy.

Nguyên Kỷ Hy cố gắng truyền dạy tính nô lệ và sự tôn trọng lãnh đạo của mình cho Nana.

Nana có học thành một yandere hay không, hiện tại xem ra khó nên người.

Nhưng học thành một chân chó thấy tiền là sáng mắt, thì lại chuẩn không cần chỉnh.

Bạch Vị Nhiên từng phân vân có nên uốn nắn hay không, nhưng giữa một yandere hắc hóa và một chân chó, anh đã giữ im lặng.

Minh Quang thì thật tâm thật dạ, chỉ lo lắng cho Hạ Ngôn Lạc và Bạch Vị Nhiên. Nếu hai người họ đối đầu, Minh Quang sẽ sốt ruột như thể người thân trong nhà tương tàn, lộ ra vẻ mặt rối rắm khó lòng chu toàn cả hai. Nếu Hạ Ngôn Lạc và Bạch Vị Nhiên chơi cờ với người khác, thấy sắp thua, Minh Quang sẽ lén lút đặt tay lên mép bàn cờ—— với ý định lật bàn.

Cô không hiểu cách chơi, nhưng không cản trở cô dùng cách thô bạo nhất để ngăn chặn việc thua cờ.

An Thấm sau khi sử dụng thẻ căn cước của nền tảng, đã có tư cách hợp pháp ở thế giới thực, bây giờ đang tìm một lớp học ở trường mỹ thuật để nghe giảng, có ý định thi vào làm học sinh chuyển trường, đồng thời làm trợ giảng ở một lớp luyện thi mỹ thuật, nên thời gian ở nhà cũng ít đi.

Nói lan man quá rồi.

Tóm lại, Tần Nịnh, Hạ Ngôn Lạc, Manh Manh và những người khác từ xung đột nội bộ ban đầu, cuối cùng đã dồn lực tấn công trụ của Bạch Vị Nhiên.

Bạch Vị Nhiên từ người qua đường biến thành người trong cuộc, có chút dở khóc dở cười, nhưng cũng không vạch trần.

Anh thấy họ hợp sức với nhau cũng khá thú vị.

Anh cũng là người có máu ăn thua, không khỏi nghiêm túc hẳn lên.

Câu nói cũ đó: “Trước thắng thua, tình cảm chẳng đáng nhắc tới.”

Từ ban đầu chỉ là thắng thua ván cờ, đến sau này thấy hơi nhạt nhẽo, liền có thêm cá cược.

Lần này, Manh Manh đại diện mọi người cá cược với anh một chuyến du lịch.

Manh Manh trước đó xem TV đưa tin, phong cảnh ở vùng biển phía Nam tươi đẹp, nắng vàng rực rỡ, có bãi cát, có biển cả, cô rất động lòng.

Manh Manh không yêu cầu đi riêng với Bạch Vị Nhiên, cô đề nghị cược một chuyến đi cho tất cả mọi người.

Bây giờ Manh Manh thắng rồi, đắc ý vênh váo, còn vui vẻ tuyên bố.

“Manh Manh à, sẽ dùng dáng vẻ đồ bơi để mê hoặc chết Bạch Vị Nhiên.”

“——Trước hết, đồ bơi muốn đẹp, cần có ngực.” Tần Nịnh khẽ bồi thêm một nhát dao.

“Các cậu được đi là nhờ ai thắng cờ hả!? Vua Manh Manh sắp ra yêu cầu đây, tất cả mọi người chỉ được mặc đồ lặn, chỉ có Manh Manh được mặc đồ bơi!! He he he, các cậu không ngờ tới chứ, phải dùng đầu óc chứ! Cuộc chiến bảo vệ tình yêu bên bờ biển là chiến trường của thiên tài Manh Manh.”

Bạch Vị Nhiên đứng bên cạnh nghe mà nhướng mày.

Ghê gớm thật, một đám lá xanh tôn hoa đỏ, Manh Manh đúng là một tiểu quỷ lanh lợi.

Nana nhảy tưng tưng trên trần nhà.

“Ra biển thôi ra biển thôi! Nana đã chuẩn bị sẵn hai mươi tám kiểu bơi đẹp mắt rồi! Xông lên nào, Nana tấn công!!”

Anh nhìn xuyên qua đám đông, thấy em gái Bạch Thi Mạt cũng đang mỉm cười.

Nhưng ánh mắt Bạch Thi Mạt không nhìn anh, mà lại nhìn lướt qua tất cả mọi người với vẻ đầy ẩn ý.

Bạch Vị Nhiên đột nhiên có một linh cảm chẳng lành——