Ngô Kê khó khăn lắm mới nín cười, nhưng khóe miệng vẫn giật giật không che giấu được.
“Bạch thiếu, khi nào mời tôi đến nhà cậu ăn cơm, tôi muốn xem họ đánh… à không, tôi muốn nếm thử tay nghề của em gái An Thấm trong truyền thuyết.”
Bạch Vị Nhiên lấy điện thoại ra, vẻ mặt bình tĩnh.
“Không vấn đề, bây giờ tôi có thể đưa cậu về nhà ngay, để tôi báo một tiếng, chuẩn bị cho cậu một phần ăn khuya luôn.”
“Ồ, Bạch thiếu, cậu tốt thật.”
“Không sao, ai bảo chúng ta quen nhau nhiều năm, đồng cam cộng khổ, tương trợ lẫn nhau, sóng gió bấp bênh, tình nghĩa không đổi, tên đã ghi trên Tam Sinh Thạch, cùng nhau đi trên Đường Hoàng Tuyền, cùng uống nước Vong Xuyên, cùng qua Cầu Nại Hà, đời này kiếp này, tôi chính là duy nhất của cậu.”
Ngô Kê nghe đến cuối, vẻ mặt trở nên quái lạ.
Vãi chưởng, đây chẳng phải là nội dung hồi đó cậu ta viết cho Bạch Vị Nhiên trong sổ lưu bút tốt nghiệp sao?
Hồi đó để từ chối một người theo đuổi cuồng nhiệt, cậu ta đã cố tình viết đoạn này vào sổ lưu bút của Bạch Vị Nhiên rồi rêu rao khắp nơi, bôi đen danh tiếng của Bạch Vị Nhiên còn hơn cả giẻ lau.
Khiến cho anh đến giây phút cuối cùng của thời cấp ba vẫn không giữ được tiết tháo lúc về già.
Anh em tốt, làm lá chắn cho tôi một chút thì có vấn đề gì đâu nhỉ?
Dù sao thì lúc đó cậu ấy cũng thất tình, chẳng có tâm trạng yêu đương gì khác, còn vô tình hơn cả kiếm tu tu luyện Vô Tình Đạo nữa.
Cứ tưởng cậu ta không để bụng, thế này mà gọi là không để bụng à? Nhớ rõ mồn một thế này cơ mà!
Bạch Vị Nhiên huơ huơ điện thoại với cậu ta.
“Tôi định báo lại y như vậy——tôi muốn dẫn một người rất quan trọng với tôi về nhà.”
Mặt Ngô Kê lập tức tái mét, lao tới định giật điện thoại, nhưng bị né qua dễ dàng.
Ngô Kê nghiến răng nghiến lợi, tiếp tục xông lên.
“Cậu đang hại tôi đấy, Bạch thiếu!!”
Làm kẻ hóng hớt và bị biến thành trò cười, đãi ngộ khác nhau một trời một vực.
“……Tôi có sao? Tôi chỉ muốn giúp cậu hoàn thành tâm nguyện thôi mà.”
Hai người một người bắt một người né, đều nhảy khỏi ghế quầy bar, rượt đuổi nhau trong quán bar không một bóng người.
Ông chủ quán bar đúng lúc thay đổi nghiệp vụ, cất ba chai rượu dùng để đập người đi, vòng tay bên miệng hét với hai người.
“Chào hai vị, có cần giúp không? Dịch vụ thủ công, già trẻ không lừa, ai trả giá cao thì được.”
“Mười hai đồng năm hào!! Cậu ta không thể trả giá cao hơn tôi được đâu!!” Ngô Kê hét lớn.
“Không thành vấn đề!”
Bạch Vị Nhiên: ……Tôi chỉ đáng giá đó thôi sao!?
Ông chủ quán bar chạy ra từ sau quầy, chiến trường biến thành hai chọi một, từ phía sau giữ chặt cánh tay Bạch Vị Nhiên, khóa chặt hành động của anh, Ngô Kê nắm chắc phần thắng trong tay, lập tức đắc ý vênh váo.
“Bạch thiếu, không ngờ đúng không! Cậu cũng có ngày rơi vào tay tôi.”
Ngô Kê xoa xoa tay, liếm môi, rồi đưa hai lòng bàn tay ra trước mặt, cười một tiếng “Hắc hắc”.
“Cậu đừng hòng chạy, tôi chuẩn bị dùng thân xác của tôi để kiểm nghiệm chân thân của cậu đây.”
“Bạch thiếu, chuyện bị tôi sờ mó, cậu cũng không muốn để đám yandere nhà cậu biết đâu nhỉ?”
“Nếu không muốn bị biết thì ngoan ngoãn cho tôi đến nhà cậu ăn cơm đi!!”
Một khuôn mặt đẹp trai mà lại làm ra vẻ mặt bỉ ổi của một tên địa chủ béo phệ sắp ra tay với bạch liên hoa nhà lành.
Hai lòng bàn tay co duỗi trước ngực, liếm môi, ép sát đến trước mặt Bạch Vị Nhiên.
Khi đã áp sát, cậu ta bất ngờ hôn một cái lên lòng bàn tay phải của mình, rồi đưa bàn tay đó đến sát má Bạch Vị Nhiên.
Bạch Vị Nhiên lập tức ngoảnh đầu đi.
“He he, sợ rồi chứ gì? Đây là bàn tay đã được tôi hôn qua, ngay cạnh mặt cậu đây này, đó! Bạch thiếu, cậu cũng không muốn bị tôi hôn gián tiếp đâu nhỉ! Như vậy cậu sẽ không còn trong sạch nữa, một người không còn trong trắng như cậu, còn mặt mũi nào mà về gặp người nhà nữa!?”
“Hắc hắc, nếu không muốn bị tôi hôn gián tiếp, thì cậu…”
“……Hú~ Anh muốn hôn trộm ngài William~~ Bị em nghe thấy rồi!!”
Giọng nói thứ tư vang lên không đúng lúc chút nào.
Bạch Vị Nhiên, Ngô Kê, và ông chủ quán bar đồng loạt quay đầu lại.
U linh loli tóc hồng mặc váy công chúa không biết đã xuất hiện từ lúc nào, lặng lẽ đứng giữa họ, chớp chớp đôi mắt to màu violet đáng yêu.
Trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, bản năng của Nana trỗi dậy ngay lập tức.
Giơ tay chữ V ngay đuôi mắt phải, một tay chống hông, nháy mắt lè lưỡi.
“Chào mọi người, em là thực tập sinh yandere với thời gian thực tập chưa đầy một tháng, Nana!!”
××
“Em đi theo ngài William đến đây.” Ngồi giữa Ngô Kê và Bạch Vị Nhiên, Nana vừa nhét khoai tây chiên nóng hổi mới rán vào miệng, ăn ngon lành, vừa giải thích.
“Vốn dĩ em đang hát ở nhà.”
“Nhưng chị Ngôn Lạc nói em cứ hát như vậy thì không có tương lai đâu.”
“Chị ấy bảo em, muốn trở thành một yandere trưởng thành, điều đầu tiên là phải theo sát người mình thích.”
“Em chuẩn bị yêu đương với ngài William, nên em phải theo sát ngài William, bám đuôi ngài William.”
Bạch Vị Nhiên: …………
Cứ để Nana ở nhà nữa, con bé này sẽ bị nuôi cho tàn phế mất.
Hạ Ngôn Lạc tuyệt đối là một người thầy tuyệt vời trong việc xúi giục người khác làm bậy.
Ngô Kê gật gù ra vẻ thấu hiểu.
“À đúng đúng đúng đúng, Nana giỏi quá, làm tốt lắm.”
Miệng thì khen Nana, nhưng ánh mắt lại ném cho Bạch Vị Nhiên một cái nhìn kiểu [Quả không hổ là Bạch thiếu nhà tôi, ngay cả u linh cũng không tha!]
Bạch Vị Nhiên mặc kệ cậu ta, giữ vai Nana xoay cô bé về phía mình.
“Anh không có ý định yêu đương với em, Nana, em đừng nói bậy, anh đã từ chối em rất rõ ràng rồi.”
Anh có thể chịu đựng đủ kiểu bôi nhọ, nhưng Nana——là mảnh đất trong sạch duy nhất trong nhà!!
Nana gật đầu, miệng nhai khoai tây chiên chóp chép.
“Em biết ngài William đã từ chối em, nhưng chị Manh Manh cũng nói, là một yandere thì không được nghe lời người khác, theo lời chị ấy, thích ai là chuyện của em, từ chối em là chuyện của ngài William, chuyện của hai chúng ta vốn không liên quan đến nhau, em không có lý do gì phải nghe lời ngài cả.”
“Em chỉ cần kiên trì với suy nghĩ của mình là được rồi, làm một yandere thì không thể dễ dàng thay đổi suy nghĩ, đây là niềm kiêu hãnh của yandere chúng em!!!”
“Chị Manh Manh còn nói——Bạch Vị Nhiên nói toàn lời vô nghĩa thôi!!”
Trán và khóe miệng của Bạch Vị Nhiên bắt đầu co giật.
Ngô Kê ở bên cạnh, gục xuống quầy bar, một tay ôm bụng, một tay che mặt bắt đầu co giật, cố gắng kìm nén tiếng cười không thể kiểm soát.
Bạch Vị Nhiên hít một hơi thật sâu, giọng vẫn giữ vẻ ôn hòa, nói tiếp.
“Tôn trọng suy nghĩ của người khác là rất quan trọng, Nana, em phải học cách tôn trọng suy nghĩ của anh!!”
“Hơn nữa, những gì họ nói cũng chưa chắc đã đúng.”
Nana nhai nhai khoai tây chiên, im lặng một lúc, ra vẻ đăm chiêu.
Bạch Vị Nhiên tưởng cô bé đã bị thuyết phục, liền nghiêm túc giảng giải, phân tích, nói hết đạo lý này đến đạo lý khác, quyết phải để cô bé nghe lọt tai, thay đổi cái quan niệm yêu đương lệch lạc này.
Nghe đến mức Ngô Kê buồn ngủ rũ rượi, ông chủ quán bar vốn đang vểnh tai lên muốn nghe màn tỏ tình cuồng nhiệt của loli tóc hồng, không ngờ lại phải nghe một tràng tẩy não vừa dài vừa dở, liền sa sầm mặt xuống.
Kiếp trước ông là Đường Tăng à? Sao mà lắm lời thế?
Mãi đến khi Bạch Vị Nhiên dừng lại, u linh loli tóc hồng cũng đã ăn sạch đĩa khoai tây chiên, ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội.
“……Anh bây giờ…… là đang dạy tôi làm việc đấy à?”
Câu thoại quen thuộc này, cái dáng vẻ tiểu kiêu ngạo có chút đáng ăn đòn này, là bắt chước mà có.
Bạch Vị Nhiên đưa tay ấn vào thái dương của mình.
Ngô Kê tỉnh ngủ ngay lập tức, vỗ tay hét lớn một tiếng: Làm tốt lắm.
