Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Tập 9 - Chương 44: Quả nhiên là bạn tốt

“Cậu không phải là~~ yandere~~ đích thực~~~”

“Nụ cười của cậu chỉ là~~ lớp vỏ~ ngụy trang~~”

“Cậu quyết định yêu rồi~~ cậu quyết định yêu rồi~~”

“Cậu quyết định từ nay biến linh hồn thành màu của yandere~~!!!”

U linh tóc hồng lơ lửng trên bàn ăn, hai tay đan trước ngực, ưỡn cổ, gương mặt nhỏ nhắn hơi ửng hồng, cất cao giọng hát, dốc hết tâm tình trình diễn.

Bạch Vị Nhiên cúi đầu, hai tay ôm trán, ngồi ở ghế chính, cạn lời đối diện với mớ hỗn độn trước mắt.

Chỉ thấy bốn đôi đũa giao chiến giữa không trung, nhanh như chớp, tựa gươm đao loang loáng.

“Em đối tốt với anh Vị Nhiên!”

“Tớ đối tốt với Bạch Vị Nhiên hơn!”

“He he, tớ đây mới không thèm đối tốt với ngài Vị Nhiên!!”

“Nè! Em chắc chắn là tuyệt nhất rồi!!!”

Tần Nịnh, Manh Manh, Hạ Ngôn Lạc và An Thấm, tranh cãi không dứt về bát mì sợi gà ở chính giữa.

Tần Nịnh và Manh Manh ra sức gắp thịt trong bát mình bỏ vào, Hạ Ngôn Lạc không chút khách sáo gắp ra, An Thấm lại từ bát của Hạ Ngôn Lạc gắp thịt về, bỏ lại vào bát.

Bạch Vị Nhiên: …………

Bây giờ ngay cả ăn cơm cũng không được yên.

Vừa rồi An Thấm gọi mọi người ăn khuya.

Thực đơn bữa khuya là mì sợi gà.

Những ngày qua, cuộc chiến trong nhà luôn tuyên bố kết thúc sau bữa khuya.

Mỗi người về phòng ngủ một giấc, ngủ dậy lại đánh tiếp.

Bạch Vị Nhiên tưởng rằng cuộc tranh chấp tối nay cũng sẽ kết thúc như thường lệ.

Nhưng hôm nay tình hình đã lan rộng.

An Thấm vừa bưng phần ăn khuya của anh lên, anh còn chưa kịp động đũa, Manh Manh đã sáp lại gần, dùng giọng điệu còn õng ẹo hơn cả chú mèo đực Thứ Sáu mà nũng nịu, đòi miếng đùi gà trong bát anh.

Sự õng ẹo bất thình lình này, cứ như bị ai đoạt xá, khiến anh sợ đến nổi da gà.

Anh liếc nhìn Manh Manh bằng ánh mắt như nhìn yêu quái.

Thiếu nữ game thủ hikikomori đột nhiên học được cái thói yêu ma quỷ quái.

Anh nhanh chóng gắp miếng đùi gà cho Manh Manh, để chặn đứng hành vi yêu quái của cô.

Tiểu yêu quái, mau mau chịu trói!!

Không ngờ đây lại là mồi lửa cho tất cả.

Manh Manh vừa nhai đùi gà, vừa khoe khoang với Tần Nịnh đang ngồi đối diện.

“Thấy chưa! Bạch Vị Nhiên cho tớ đầu tiên, cậu không có đâu nhé?”

Tần Nịnh cười lạnh một tiếng, trở tay gắp một miếng đùi gà trong bát mình vào bát Bạch Vị Nhiên.

“Cậu nhận được thì có gì hay ho chứ?”

“Tớ thì khác nhé, chỉ có tớ thương anh Vị Nhiên, anh ấy ăn ít quá, tớ bù cho anh ấy~~”

Tần Nịnh gắp cho Bạch Vị Nhiên một miếng, An Thấm liền mỉm cười gắp từ phần của mình bù cho Tần Nịnh, vẻ mặt vừa vui mừng mãn nguyện vừa cổ vũ, vừa thân thiết vừa hiền hòa, ra dáng một người cưng chiều Tần Nịnh đến mức hái sao trên trời.

Manh Manh nghe vậy không vui, lập tức cũng gắp phần trong bát mình ra, ném vào bát Bạch Vị Nhiên.

“Manh Manh cũng có thể! Phần của Manh Manh đều cho Bạch Vị Nhiên ăn hết!!”

“Cậu cho anh ấy một miếng, tớ cho anh ấy hai miếng!! Xem rốt cuộc ai thắng!!”

“Ồ hô, cậu cho anh Vị Nhiên hai miếng, tớ lại cho anh ấy ba miếng.”

“Cậu cho Bạch Vị Nhiên ba miếng, tớ cho anh ấy bốn miếng!!!”

Bạch Vị Nhiên: …………

Anh chưa ăn một miếng nào, cứ thế trơ mắt nhìn thịt trong bát mình dần đầy lên, biến thành một ngọn núi thịt.

Manh Manh giữa đường đã hết đạn.

Dù sao Tần Nịnh còn có An Thấm làm hậu thuẫn.

Manh Manh nghiến răng nghiến lợi, quay đầu nhìn quanh, Hạ Ngôn Lạc phản ứng cực nhanh, một tay che bát mì của mình không cho động vào, kết quả là Nana đang xem kịch vui quên cả ăn uống lại gặp họa.

Manh Manh như một tên thổ phỉ gắp hết thịt trong bát Nana đi.

“…Thịt cho tớ mượn chút!!”

Nana ba giây sau mới phản ứng lại, hét toáng lên.

“Cậu mượn thịt gà của Nana, vậy khi nào trả!!?”

“Lần sau trả!!”

“Lần sau là khi nào!?”

Tiếng hét của Nana không được đáp lại, không ai thèm để ý đến cô, còn Hạ Ngôn Lạc thì cầm đũa ung dung tham gia cuộc chiến.

Tần Nịnh và Manh Manh chuyên tâm vun núi thịt, cô ta vươn đũa ra không chút khách sáo làm Hạ công dời núi, khoét một lỗ hổng trên ngọn núi thịt gà nhỏ đó.

Tần Nịnh và Manh Manh thấy vậy, tức tối.

“Đó là để cho Bạch Vị Nhiên mà!”

“Đó là cho anh Vị Nhiên mà!!”

“Có phải cho cậu đâu, cậu lấy làm gì!?”

“Tớ thích, tớ cứ lấy đấy!!”

An Thấm từ vị trí dự bị chuyển thành center chính, đích thân tham chiến, gắp thịt từ bát Hạ Ngôn Lạc về.

Hạ Ngôn Lạc cũng mặc kệ An Thấm, cứ ra sức phá hoại ngọn núi thịt mà Tần Nịnh và Manh Manh vun cho Bạch Vị Nhiên.

Nana phát hiện không ai để ý đến mình, cô đứng tại chỗ tự thương thân trách phận một hồi, nhưng Nana lạc quan có bộ não chẳng khác gì cá vàng, trí nhớ chỉ có bảy giây.

Vài phút sau đã quên béng chuyện thịt gà bị mượn mất, cảm thấy mọi người đều đang bận rộn, mình cũng phải tìm việc gì đó làm, thế là bắt đầu chế lời bài hát, dốc hết tâm tình trình diễn.

“Cậu xứng đáng với một~~ yandere~~ đích thực~~”

“Cậu nên cởi bỏ lớp vỏ~ ngụy trang~~”

“Từ nay về sau chúng ta~~ chính là một gia đình yandere~~”

“Có thể nào để nỗi buồn mãi mãi kết thúc tại đây~~ bắt đầu lại từ đầu~ và sống~~”

Bây giờ ngay cả giờ ăn cũng không được nghỉ ngơi.

Bạch Vị Nhiên lặng lẽ đứng dậy bỏ đi, ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.

××

“Ha ha ha ha ha ha ha!!”

Thanh niên tóc xám cười không chút che giấu, vừa đập mạnh xuống quầy bar, ly rượu trên bàn cũng rung lên, nảy nhẹ.

“…………Buồn cười lắm à?”

Ngô Kê nhìn Bạch Vị Nhiên, vẻ mặt từ tươi cười lập tức chuyển sang nghiêm túc.

“Sao lại thế được, tôi là loại người lấy bất hạnh của bạn tốt làm niềm vui của mình sao?”

Anh ta hùng hồn chỉ trích, vẻ mặt đau đớn tột cùng.

“Bạch thiếu, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ trong lòng cậu tôi là loại người như vậy sao?!”

“Cậu tự hỏi lòng mình đi, tình bạn của chúng ta từ hồi cấp ba đến giờ, cậu nghĩ kỹ lại xem tôi là người thế nào!?”

Bạch Vị Nhiên im lặng hai giây.

“…………Xin lỗi.”

Ngô Kê vuốt tóc, quay đầu không nhìn Bạch Vị Nhiên, chỉ để lộ chiếc khuyên tai màu đỏ bên tai, lấp lánh tỏa sáng, vẻ mặt lạnh lùng, thái độ kiêu ngạo, ra chiều 【Hôm nay tôi khiến cậu không với tới nổi】.

“Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cậu.”

“…………”

Giây tiếp theo, Ngô Kê quay lại, trình diễn màn lật mặt của kịch Tứ Xuyên.

“Bởi vì tôi chính là loại người đó!! Ha ha ha ha ha ha ha!!!”

“…………”

“Ha ha ha ha ha ha, cười chết mất, cả đời này tôi cũng không thể ngờ được!”

“Có ngày cậu gọi điện rủ tôi đi uống rượu, lại vì cái lý do này, 【không chịu nổi cảnh nhà ồn ào nên bỏ nhà ra đi】, cả đời này tôi không ngờ Bạch thiếu nhà tôi lại có lúc hài hước thế này—— Mẹ nó chứ tôi cười chết mất! Ha ha ha ha!!”

Bàn tay Bạch Vị Nhiên đang cầm ly rượu siết chặt lại, khóe mắt liếc thấy ông chủ quán bar cũng đang nhìn về phía họ.

Bạch Vị Nhiên và ông chủ quán bar bốn mắt nhìn nhau, chỉ thấy ông chủ quán bar mỉm cười thấu hiểu và dịu dàng với anh, rồi từ bên dưới lấy ra ba chai rượu.

Một chai thon dài, một chai cỡ vừa, một chai mập ú, chai sau to hơn chai trước, ông chủ quán bar nhanh chóng dán nhãn giá lên ba chai rượu, chai nặng nhất giá cao nhất, rồi dùng ánh mắt ra hiệu cho anh.

【Chào quý khách thân mến, nếu muốn đập đầu người khác, xin giới thiệu chai nặng nhất——】

Bạch Vị Nhiên: …………

Xem ra dạo này việc kinh doanh của quán bar không được tốt lắm.

Ông chủ đến cả việc cho người ta đập đầu người khác cũng muốn làm.