Bạch Vị Nhiên nhanh chóng được gặp cậu cháu trai Tiểu Đông, người được Quả Quả miêu tả là một cặp bài trùng "ngọa long phượng sồ".
Đây là lần đầu tiên anh gặp họ hàng nhà Quả Quả, và không khỏi kinh ngạc trước gen trội mạnh mẽ của nhà cô.
Ngoại hình của Tiểu Đông như được sao chép y nguyên, đích thị là một Quả Quả kiểu chàng trai trẻ.
Nhưng khác với tính cách vui vẻ, ngọt ngào với mọi người của Quả Quả, cảm nhận đầu tiên về Tiểu Đông chỉ khiến người ta muốn tặng cho cậu mấy cú đấm to bằng nồi đất.
Áo đồng phục kéo ra khỏi quần một nửa, dáng đứng bá đạo ra vẻ oai phong, mày nhướng lên.
"Cô ơi, cháu đã nói rồi, đây là chuyện yêu đương của cháu và cô ấy."
"Đừng đến ngăn cản chúng cháu, cháu cũng đã kể rõ với thầy chủ nhiệm rồi, chuyện này chẳng có gì to tát cả, thầy cứ quyết tâm đòi gọi phụ huynh."
Cậu trai trẻ ra vẻ ông cụ non, một tay vuốt tóc, vẻ mặt u sầu thảm thiết, trong mắt ánh lên vẻ bực mình.
"Đánh là tình, mắng là yêu, cô ấy thích cháu nên mới đánh cháu, nếu không sao cô ấy không đánh người khác mà lại đánh cháu? Cô hiểu không? Tụi cháu đang hâm nóng tình cảm, mọi người đến phá hỏng làm gì?"
Cậu ta xua tay với Quả Quả, hoàn toàn không coi trọng cô này ra gì.
"Về nhanh đi, đừng ở đây vướng víu!"
Quả Quả nghe mà sợi tóc ngố trên đầu cũng dựng đứng lên vì giận.
"Mày nghĩ tao muốn đến đây lắm à? Tao cũng không muốn đến, được chưa? Ai bảo bố mẹ mày trước khi đi nước ngoài lại nhờ tao cơ chứ?"
Tiểu Đông nghe vậy, quay mặt đi, hít một hơi thật sâu rồi thở ra.
"Cô ơi, cô đang nói dối, đây không phải điều cô thật lòng muốn nói."
"Cháu đã nhìn rõ rồi, sự thật chỉ có một."
Bạch Vị Nhiên: …………?
Quả Quả: …………?
Tiểu Đông quay đầu lại, gương mặt buồn rười rượi.
"Hãy nhận đi! Cô à, cô vẫn không quên được lời cháu nói năm đó."
"Cháu rất xin lỗi… Cháu đúng là từng nói sẽ lấy cô, nhưng đó là do cháu còn nhỏ dại, không hiểu chuyện, bây giờ cháu đã lớn, đã khôn ra, trong quá trình khôn lớn này cháu đã gặp nhiều người hơn, cũng đã hiểu ra cô không phải kiểu người cháu thích."
"Phải nói sao nhỉ, đúng là cháu từng nói những lời đó, nhưng cô không thể cứ giữ lấy lời hứa xưa mà không buông bỏ được——"
"Chúng ta ai rồi cũng sẽ thay đổi, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong quá khứ mà không thoát ra được! Cô ơi!"
Tiểu Đông quay đầu lại, vẻ mặt đau khổ.
"Cô không thể vì ghen tị cháu tìm được tình yêu thật sự nên muốn chia rẽ chúng cháu, suy nghĩ thật sự của cô đã bị cháu nhìn thấu rồi!!"
"A! Cái mặt ghen tuông của phụ nữ thật quá xấu xí, mà tôi, lại đang ở chính giữa vòng xoáy ghen tuông này, tôi đúng là hiện thân của tội lỗi sao?"
Bạch Vị Nhiên: …………
Quả Quả bị chọc tức đến mức sợi tóc ngố trên đầu cũng dựng đứng lên.
"Diệp Hiểu Đông!! Tao nói với mày bao nhiêu lần rồi! Tao không thích mày!!! Mày mà còn nói bậy bạ làm xấu tên tao nữa, thì đừng trách nắm đấm to bằng nồi đất của tao!!"
Cô xắn tay áo, hung hăng xông về phía Tiểu Đông, vừa xông tới vừa hét.
"Con trai Vị Nhiên của mẹ, đừng cản mẹ, hôm nay mẹ phải dạy cho thằng nhóc thối này một trận mới được!!"
Xông được nửa chừng thì phát hiện Bạch Vị Nhiên không hề cản thật, bước chân hung hăng của Quả Quả dừng lại, cô quay lại lườm anh, trao đổi bằng ánh mắt.
[…………Sao con không cản mẹ thật thế?]
Bạch Vị Nhiên tỏ vẻ ngây thơ, xòe hai tay.
[Mẹ tự bảo con đừng cản mà.]
Thấy Quả Quả trợn mắt lườm mình đến muốn lác, Bạch Vị Nhiên nhún vai, tự động nhập vai, phối hợp diễn kịch này.
Quả Quả đã sớm muốn đánh cho thằng cháu này một trận, nhưng ngại "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau".
Đánh cháu thật, sẽ kéo ra cả một dàn phụ huynh, ông bà nội ngoại cưng chiều cháu hết mực ở đằng sau.
Giống như nhổ lạc, nhổ một củ lên cả chùm.
Nhưng Quả Quả lại không đành lòng cứ thế nhịn nhục, nói gì thì nói cũng phải ra vẻ dạy dỗ một trận.
Đúng kiểu người thì nhút nhát, muốn đánh mà không dám đánh, lại còn không cam tâm, nên phải cố nói lời cay độc.
Bạch Vị Nhiên rất có trách nhiệm, một tay kéo lấy cánh tay Quả Quả, Quả Quả ngay lập tức như chiếc xe được đổ đầy xăng, giơ nắm đấm, liều mạng lao về phía trước, gào khản cổ.
"Đừng cản mẹ! Đã bảo đừng cản mẹ rồi mà!! Hôm nay mẹ phải dạy cho thằng nhóc thối này biết trời cao đất dày là gì!!"
Hai người một tung một hứng, tuy diễn viên có tinh thần chỉ có một mình Quả Quả, nhưng cũng đủ dọa cho cậu chàng Tiểu Đông u sầu một phen sợ hãi xanh mặt, ngay lập tức ngậm miệng, không nói những lời tự tưởng tượng khiến người ta hộc máu ba lít nữa.
Quả Quả trong lòng sướng run, ném cho Bạch Vị Nhiên một nụ cười rạng rỡ đầy chiến thắng.
Theo như phân công đã bàn trước, Quả Quả sẽ tự mình đi gặp nữ bác sĩ kia để xin lỗi.
Còn Bạch Vị Nhiên ở lại đây, canh chừng Tiểu Đông, không cho cậu ta đến chỗ đó phá hỏng mọi chuyện.
Quả Quả đi rồi, chỉ còn lại Tiểu Đông và Bạch Vị Nhiên cùng ngồi trên bồn hoa cạnh sân thể dục.
Tiểu Đông định chuồn, nhưng Bạch Vị Nhiên đã được Nguyên Kỷ Hy, một đặc công chính hiệu, trực tiếp huấn luyện, không còn là kẻ mới vào nghề nữa, chỉ dăm ba chiêu đã vặn tay Tiểu Đông xoắn lại như quẩy, khiến cậu ta la oai oái, đành chịu chết, ngoan ngoãn ngồi yên cạnh Bạch Vị Nhiên.
Nhưng người không động đậy được, miệng thì vẫn chưa chết, ngồi cạnh Bạch Vị Nhiên, im lặng mấy phút, rồi lại dùng một dáng vẻ đau khổ hơn chết, thở dài thườn thượt.
"Tôi không biết phải làm sao để các người hiểu được."
"Ồ không, có lẽ các người đã không còn hiểu được cảm giác này nữa rồi."
"Trở thành người lớn lạnh lùng vô tình, trong lòng đã mất đi sự ngây thơ, nhiệt huyết và rung động của thời trẻ."
Bạch Vị Nhiên: "Cứ coi như đang nghe độc thoại hài kịch là được."
Tiểu Đông và Quả Quả, có một điểm đúng là cùng huyết thống.
Họ đều mắc phải căn bệnh [Không nói không chịu nổi].
Bạch Vị Nhiên ngồi đó bao lâu, thì Tiểu Đông cũng luyên thuyên bấy lâu về chuyện yêu đương của cậu ta và nữ bác sĩ.
Vào một ngày tháng năm nọ, một cậu trai trẻ nghịch ngợm, vì chơi bóng bị thương nên đã đến phòng y tế của trường.
Nơi đó, cậu không gặp vị bác sĩ già tóc bạc quen thuộc.
Mà là một nữ bác sĩ lạ mặt với mái tóc đuôi ngựa gọn gàng.
Cô mặc áo blouse trắng, tựa vào cửa sổ, trong nắng hè, tựa lưng vào tường ngồi đó, nghe tiếng cửa mở, liền quay đầu nhìn lại.
Bốn mắt chạm nhau, một làn gió nhẹ thổi qua.
Khoảnh khắc ấy… tình yêu… đã không nảy mầm.
Khi Tiểu Đông chỉ vào đầu gối của mình nói về vết thương, nữ bác sĩ kia chỉ liếc một cái.
Cô ấy thậm chí còn ngáp một cái.
Chỉ vào cái tủ bên cạnh, ra hiệu cho cậu tự sát trùng bôi thuốc.
"Vết thương nhỏ thế này đúng là phải mau đến phòng y tế thật, không đến nhanh là nó tự lành mất đấy."
Bạch Vị Nhiên nghe đến đây thì nhướng mày.
"Rồi cậu thích cô ấy luôn!?"
"Cái kịch bản M gì thế này."
Sự ngạc nhiên của anh khiến cậu trai trẻ giận dữ, lườm anh bằng đôi mắt y hệt Quả Quả.
"Không có, tình yêu của chúng tôi không nông cạn như vậy."
Bạch Vị Nhiên: "Xin lỗi."
Bạch Vị Nhiên xin lỗi xong mới nhận ra.
"Sao mình lại phải xin lỗi?"
Chỉ có thể trách sức mạnh áp chế của huyết thống, ngoại hình giống hệt mẹ già ngoan Quả Quả khiến anh vô thức bị lép vế.
Nhưng thái độ xin lỗi hiền hòa của Bạch Vị Nhiên khiến Tiểu Đông vô cùng hài lòng, bèn kể tiếp câu chuyện của mình.
Tiểu Đông có một nhóm bạn thân, mấy đứa hay rủ nhau ra quán net chơi game.
Quán net đó vừa chất lượng vừa rẻ, chị gái ở quầy tiếp tân tuy không xinh nhưng có giọng nói nũng nịu, còn điệu hơn cả mấy streamer, nên đã thành quán quen của học sinh quanh đó.
