Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1293

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2129

Tập 5 - Chương 39: Thiếu nữ yandere xâm chiếm toàn diện (Phần 1)

Bạch Vị Nhiên vừa từ nhiệm vụ trở về thế giới thực thì thấy đại tiểu thư kiêu ngạo tóc đen đang ngồi xổm trong góc, loay hoay với một chiếc điều hòa di động trông chẳng ăn nhập gì với căn nhà thuê này, vừa nhìn đã biết là hàng nhập khẩu đắt tiền. Cô chỉ mặc một chiếc áo nỉ dáng dài rộng thùng thình, tay áo dài che cả bàn tay, vạt áo che nửa đùi, để lộ đôi chân thon thả trắng nõn.

Tít một tiếng, cô nhấn nút khởi động, một luồng gió ấm lập tức thổi ra. Cô vui vẻ giơ tay áo dài lên, xoay một vòng tại chỗ rồi quay người lại thì thấy Bạch Vị Nhiên.

“A! Anh về rồi, anh Vị Nhiên.”

Tần Nịnh cười híp mắt sáp lại gần.

“Phòng khách của anh lạnh chết đi được, điều hòa chẳng ấm chút nào. Anh lại bảo đây là nhà của chủ, không được tự ý sửa sang, nên em đành cho người mang điều hòa mới đến thôi.”

Bạch Vị Nhiên: …………

Phòng khách của căn nhà thuê này vốn đã không lớn, cái thứ kềnh càng này choán hết cả một góc——

Chậu cây cảnh trong nhà vốn đặt ở đó đâu rồi?

Bạch Vị Nhiên nhìn ra ban công, chậu cây xanh đã bị trục xuất, đang run lẩy bẩy hứng gió lạnh ngoài ban công chật hẹp.

Trên đời này, luôn có những chậu cây phải gánh chịu tội lỗi và đau khổ.

Anh dời mắt lại, nhìn vào chiếc áo nỉ trên người Tần Nịnh.

Đó là chiếc áo nỉ màu xanh anh thích nhất. Chiếc trước đã bị Manh Manh “mượn không hỏi”, anh vừa mới đặt mua một chiếc mới, mặc chưa được hai lần, giờ lại đến lượt Tần Nịnh mặc.

“Sao thế, anh Vị Nhiên.” Tần Nịnh để ý thấy ánh mắt của anh, nghiêng đầu thắc mắc, rồi lại cúi xuống nhìn mình.

“Tần Nịnh, đây là chiếc áo nỉ anh thích nhất.”

Câu tiếp theo Bạch Vị Nhiên muốn nói là——em tha cho nó được không?

Nhưng anh chưa kịp nói ra thì đã thấy thiếu nữ yandere mặt mày hớn hở, kéo cổ áo lên mũi hít một hơi thật sâu.

“Đây là chiếc áo nỉ anh Vị Nhiên thích nhất——bảo sao mùi của anh Vị Nhiên trên này thơm thế——”

“Là áo của anh Vị Nhiên, vậy cũng là áo của em rồi.”

“Nè nè, hôm nay em sẽ mặc nó đi ngủ——”

Như một con mèo hít cỏ mèo quá liều, cứ rên ư ử mãi không thôi.

Bạch Vị Nhiên: …………

Đây chính là cuộc sống của anh bây giờ.

Sau khi hai thiếu nữ yandere trái phép kết nhóm và tuyên bố tước đoạt chủ quyền của anh, cuộc sống riêng tư của Bạch Vị Nhiên buộc phải mở toang trước mặt họ, họ có chìa khóa nhà thuê của anh và tự do ra vào.

Anh thừa nhận có cảm giác bị nửa ép buộc, nhưng lạ là không hề tức giận.

Ngược lại còn có một cảm giác vui vẻ vi diệu khó tả.

Những người bạn gái trước đây cũng không ai có thể xâm nhập sâu đến thế, đến gần trái tim Bạch Vị Nhiên như vậy.

Đây là một khái niệm trao đổi ngang giá.

Anh ép họ chấp nhận lý tưởng và suy nghĩ của anh, thì họ cũng lấy đi tự do của anh làm cái giá phải trả.

Họ dần thích nghi và quen với nhau.

“Anh đi thay đồ đã.”

Bạch Vị Nhiên đi về phía phòng ngủ. Vừa từ ngoài về, người ưa sạch sẽ như anh đương nhiên muốn thay đồ.

Tần Nịnh còn định đi theo vào, anh liền khóa trái cửa lại.

Anh vừa cởi áo trước giá treo đồ thì lập tức nhận ra động tĩnh bất thường trong tủ quần áo.

Rột rột, như có chuột con đang ăn vụng bên trong.

Bạch Vị Nhiên: …………

Anh đi thẳng tới mở tung cửa tủ.

Ánh sáng đột ngột ùa vào, thiếu nữ tóc trắng bên trong nheo mắt lại.

“Ái chà! Bạch Vị Nhiên anh làm gì thế——” Cô bé lớn tiếng trách mắng.

“Anh vào tủ quần áo của người ta sao không gõ cửa!? Hầy——còn nữa, sao anh không mặc áo thế! Bạch Vị Nhiên dê quá đi!” Cô bé vừa chậc lưỡi, vừa lấy tay che mắt, nhưng kẽ tay lại mở to hết cỡ, tò mò và tham lam nhìn chằm chằm vào nửa thân trên của Bạch Vị Nhiên.

Bạch Vị Nhiên chẳng buồn để tâm đến ánh mắt trần trụi đầy sắc dục của cô bé, ánh mắt anh lướt từ chiếc áo len mùa thu trên người Manh Manh——cũng là chiếc anh thích nhất, xuống đến gói bim bim cỡ đại trong lòng cô bé.

Anh không nhịn được phải nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Ăn bim bim trong tủ quần áo của một người ưa sạch sẽ, đây là giẫm đạp lên giới hạn cuối cùng rồi.

“Thứ nhất, đây là tủ quần áo của anh, không phải của em.”

“Thứ hai, tủ quần áo không phải là nơi để ăn bim bim!”

Manh Manh hừ một tiếng, đáp trả anh.

“Thứ nhất, của Bạch Vị Nhiên chính là của em, tủ quần áo của Bạch Vị Nhiên chính là tủ quần áo của em!”

“Thứ hai, em thích tủ quần áo, em cũng thích ăn bim bim, em muốn vừa ở trong tủ quần áo vừa ăn bim bim, niềm vui nhân đôi!!”

Chỉ số quậy phá của thiếu nữ yandere tăng vọt với tốc độ đáng sợ.

Bạch Vị Nhiên không đôi co nữa, cũng chẳng nỡ nghiêm mặt mắng cô bé, đành túm cổ áo sau gáy lôi ra. Manh Manh giống hệt một con mèo con bị túm gáy, bốn chi bấu víu về phía trước, cố chui vào trong tủ.

Phát hiện sức mình không lại Bạch Vị Nhiên, cô bé lập tức giở trò ăn vạ, xoay người lại, ôm chặt cánh tay Bạch Vị Nhiên, cả người nằm ườn trong tủ——Bạch Vị Nhiên lại chẳng phải vận động viên thể hình, một cô gái nhỏ nhắn cũng đâu phải là lông vũ mà dễ dàng nhấc lên được. Manh Manh dùng cả trọng lượng cơ thể để chống cự khiến anh nhất thời không làm gì được, đành phải dùng cả hai tay, một tay kéo cô bé, một tay gỡ bàn tay nhỏ đang bám chặt trên cánh tay mình ra.

Manh Manh “a” một tiếng, ngửa đầu ra sau, chân nhỏ cũng đá lên, từ ngực Bạch Vị Nhiên đạp dần lên cổ và má anh.

Nói là đá, nhưng phần nhiều là đùa nghịch, không mạnh không nhẹ.

Bạch Vị Nhiên đã cởi áo, nửa thân trên đang hơi lành lạnh, Manh Manh lại cứ ru rú trong tủ quần áo của anh nên chân nhỏ rất ấm, đạp lên người có cảm giác mềm mại ấm áp khó tả, bàn chân nhỏ nhắn tròn trịa căng mọng.

Khiến cho một người mê chân như anh Bạch nào đó ngẩn cả người.

Nếu có người qua đường nhìn từ phía sau, thấy bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn vắt qua vai và thân hình không ngừng giãy giụa, chắc sẽ tưởng hai người đang chơi trò PLAY trong tủ quần áo không thể miêu tả nào đó.

Một lúc sau Bạch Vị Nhiên mới hoàn hồn, tóm lấy bàn chân nhỏ đang làm loạn, đá cả lên mặt anh.

“Đừng quậy nữa!” Anh quát, nhưng Manh Manh chẳng sợ chút nào, thấy lực tay Bạch Vị Nhiên đang túm cổ áo mình lỏng ra, cô bé liền đạp mạnh một cái, mượn phản lực rụt người vào trong tủ. Còn Bạch Vị Nhiên thì bị đẩy lùi lại hai bước, trơ mắt nhìn cửa tủ đóng sầm lại trước mặt.

Bạch Vị Nhiên: ………… Phản rồi, phản thật rồi.

Cửa đóng rồi lại hé ra một khe nhỏ, một con mắt đỏ rực ló ra từ khe cửa thúc giục anh.

“Sao anh không thay đồ nữa, Bạch Vị Nhiên? Mau thay đi!”

Bạch Vị Nhiên tấn công thất bại, một cánh quân địch khác đã ập tới.

Cánh cửa phòng ngủ bị anh khóa trái từ bên trong kêu “cạch” một tiếng rồi mở ra, Tần Nịnh giơ chìa khóa phòng ngủ lên, lao vào mà chẳng có chút áy náy nào.

“Anh Vị Nhiên thay đồ mà không gọi em, sao có thể không gọi em chứ!?”

Bạch Vị Nhiên: ………………

Trước sau đều có địch, anh vậy mà lại có xúc động muốn làm như con gái, ôm ngực thét lên.

Rõ ràng anh là một thằng đàn ông, lại còn chỉ mới cởi trần thôi mà.

Sức chiến đấu của yandere trong việc xâm chiếm không gian riêng tư của người khác thực sự quá cao, không phải người thường có thể chịu nổi.

Do dự sẽ thất bại, anh vừa do dự, Tần Nịnh đã ôm chầm lấy anh từ phía sau, mặt nhỏ cọ cọ trên lưng anh, hai tay còn vòng ra phía trước, không ngừng trượt trên eo và bụng anh.

“Nè nè, da của anh Vị Nhiên, thích thật đó——”

“Quả nhiên, bản thân anh Vị Nhiên còn dễ chịu hơn mấy bộ quần áo này nhiều, khi nào em mới có thể mặc anh Vị Nhiên lên người đây!?”

“Nịnh Nịnh, cậu là cái đồ——đại——sắc——lang——!!!”

“Không——được——sờ——anh——ấy——!”

Trong tủ quần áo vang lên một tiếng hét kinh thiên động địa, bàn chân nhỏ trắng như tuyết đạp tung cửa tủ, thiếu nữ yandere tóc trắng mắt đỏ miệng còn ngậm miếng bim bim, lao ra như một nữ thần chiến tranh, lao thẳng về phía Tần Nịnh. Tần Nịnh buông Bạch Vị Nhiên ra đỡ đòn, hai người từ cạnh giường đánh lên trên giường, vật lộn thành một cục.