Năm nay Công ty Thế Lạc không có sản phẩm mới nào, hai ba năm nay ngành game nói chung không mấy khởi sắc, nhà nhà đều thắt lưng buộc bụng.
Bạch Vị Nhiên thỉnh thoảng nghe bạn bè trong nhóm chat tán gẫu, nhắc đến một giai thoại trong ngành.
Một ông lớn trong ngành Internet phát triển mảng game mới, năm đầu tiên khí thế ngút trời, cầm trong tay nguồn vốn dồi dào từ công ty mẹ, đến độ chỉ để dựng một cảnh núi tuyết 3D cũng tổ chức team building, dắt cả nhóm planner và họa sĩ ra nước ngoài ngắm các kiểu núi tuyết khác nhau, hùng hồn tuyên bố rằng mình sẽ thay đổi thực trạng làm game cẩu thả, đạo nhái chạy theo xu hướng của ngành game hiện nay.
Hùng hồn tuyên bố, khí thế ngút trời, lời nói vẫn còn văng vẳng bên tai.
Hai năm không có thành quả, chỉ toàn đốt tiền, công ty mẹ không vui, muốn cắt bỏ mảng kinh doanh này, ghế nhựa dùng trong tiệc tất niên năm nay còn phải để nhân viên dự án tự mình sắp xếp.
Công ty Thế Lạc không thảm đến thế, nhưng theo xu hướng chung của toàn ngành, tổng doanh thu từ game cũng sụt giảm theo.
Cứ ngỡ năm nay sẽ cứ thế trôi qua, không ngờ streamer ảo ra mắt vào cuối năm lại bất ngờ nổi lên, xem chừng đang rất có triển vọng, tuy chưa mang lại doanh thu thực tế, nhưng trong thời đại Internet nơi lưu lượng chính là tiền bạc này, nó vẫn thổi một luồng sinh khí mới vui tươi vào công ty, khác hẳn với không khí ảm đạm thê lương của các công ty khác.
Tần Nịnh rất vui, các ông chủ công ty khác cũng rất vui.
“Chú Hàn nói sẽ tăng giải đặc biệt năm nay lên ba giải! Thêm hai giải nữa, một giải do em tài trợ riêng, một giải do chú Hàn tài trợ riêng.” Mắt Tần Nịnh sáng lấp lánh.
Bạch Vị Nhiên nhướng mày.
Anh nhớ hình như giải thưởng năm nay là Combo full nhà Táo, còn kèm theo một bộ đồ điện gia dụng cao cấp của hãng D, nào là máy hút bụi, máy sấy tóc các kiểu.
Giải thưởng như vậy có một phần đã đủ vui rồi, đằng này còn có ba phần, chắc chắn phần rút thăm ở tiệc tất niên năm nay sẽ vui như trẩy hội.
Nhưng Bạch Vị Nhiên không mấy mong đợi.
Anh là trùm tay thối rồi, rút thăm chưa bao giờ trúng.
Không trúng cũng tốt.
Anh có một quan niệm khác với mọi người——anh cho rằng vận may của một người trong đời là có hạn, có định số.
Nếu bạn dùng quá nhiều một lúc, thì tất yếu sẽ phải bù lại từ những chỗ khác.
Vận may đi cùng vận rủi, phúc và họa luôn nương tựa vào nhau.
Trong cuộc đời có rất nhiều tai nạn bất ngờ, anh thà dành vận may của mình cho những lúc bất ngờ đó.
Mỗi lần rút thăm không trúng, người khác tiếc nuối, còn anh lại thấy may mắn, bớt đi một phần tâm lý được mất.
Bạch Vị Nhiên vừa nghĩ vừa rửa bát, tiếng nước chảy ào ào, Manh Manh đứng bên phải anh, ngoan ngoãn cầm chiếc khăn khô lau bát đĩa, anh tráng xong một cái, Manh Manh liền nhận lấy một cái, lau khô rồi đặt lên giá inox để ráo nước bên cạnh bồn rửa.
Tần Nịnh đương nhiên là không làm.
Mười ngón tay ngọc ngà của đại tiểu thư sao có thể vướng bận nước nôi được chứ?
Cô đứng bên trái cầm điện thoại, vừa xem bản kế hoạch thị trường do thư ký gửi tới, vừa lẩm bẩm với hai người về tiến triển mới của Bộ phận kinh doanh IP, dữ liệu của streamer ảo xây dựng theo hình tượng Manh Manh rất tốt, họ dự định sẽ chạy một đợt mua traffic vào dịp Tết Nguyên Đán, nhân kỳ nghỉ để thu hút thêm một lượng fan.
Bạch Vị Nhiên vừa nghe, Manh Manh đã lặng lẽ ghé sát lại, nghiêng cái đầu nhỏ.
“Bạch Vị Nhiên, chuyện này cũng có công của em đó!!”
Ra vẻ kể công thấy rõ.
Bạch Vị Nhiên mỉm cười, tay đang ướt không tiện, chỉ dùng cánh tay khẽ cọ cọ lên đầu cô bé.
“Đúng vậy, các em giỏi lắm.”
Manh Manh cười hì hì, rồi lại cúi đầu lau bát đĩa.
Tần Nịnh hỏi Bạch Vị Nhiên có mong đợi gì ở tiệc tất niên không, Bạch Vị Nhiên không chút do dự trả lời.
“——Đừng bắt nhân viên chuẩn bị tiết mục văn nghệ.”
Anh luôn cảm thấy đây là một yêu cầu khá vớ vẩn.
Mượn danh nghĩa để nhân viên cùng vui, ép buộc nhân viên phải sắp xếp tiết mục giữa bộn bề công việc tăng ca phúc báo.
Nhìn một đám đồng nghiệp hát hò nhảy múa, hoặc kể chuyện cười trên sân khấu, tuy thỉnh thoảng cũng có những tiết mục xuất sắc, nhưng phần lớn đều rất gượng gạo, dưới mức trung bình, chưa đạt yêu cầu, khiến người xem chỉ muốn độn thổ vì ngại dùm.
Hiếm khi nghe Bạch Vị Nhiên đưa ra yêu cầu, đối với Tần Nịnh lại là chuyện nhỏ trong tầm tay, cô vui vẻ đồng ý.
Ba người nói chuyện, Tần Nịnh nói nhiều nhất, Manh Manh thỉnh thoảng chen vào cãi cọ, còn Bạch Vị Nhiên thì nói ít.
Nhưng Bạch Vị Nhiên không cảm thấy ồn ào.
Trong phòng đốt tinh dầu tuyết tùng và xô thơm do Tần Nịnh mang đến, mùi hương trong lành mà thanh nhã, nhẹ nhàng, không hề hắc, hòa quyện với không khí sinh hoạt vốn nhàn nhạt trong phòng, mơ hồ thay đổi cả bầu không khí, chiếc điều hòa mới hoạt động êm ru, cả căn phòng ấm áp lạ thường.
Họ ăn cơm xong cũng không có ý định về, Bạch Vị Nhiên cũng không nhắc đến, tự mình bận rộn công việc, không coi họ là người ngoài.
Manh Manh hiếm khi không cần ai giục, ngoan ngoãn đi tắm, Bạch Vị Nhiên thấy cô bé ôm vào phòng tắm, bộ đồ định dùng làm đồ ngủ lại là một chiếc áo khác của anh——anh lặng lẽ câm nín.
Tủ quần áo của anh cơ bản đã bị giày vò gần hết, giống như một cửa hàng quần áo mở cửa đón khách, mặc cho khách thử đồ.
Họ không chỉ lôi ra mặc, mặc xong còn lén lút cất lại vào, tỉnh bơ như không có gì, gài mìn cho anh, định lừa anh mặc cùng một bộ quần áo cả ngày.
Bạch Vị Nhiên nghĩ, sau này mình chỉ có thể mặc quần áo vừa phơi khô ngoài ban công, như vậy mới đảm bảo là đồ sạch.
Tần Nịnh ngả ngớn trên sofa, trong tư thế nàng tiên cá nằm nghiêng, một tay cầm bản báo cáo giấy đã in ra để xem.
Tần Nịnh tuy còn trẻ, nhưng có vài thói quen cũ, cô thích dùng văn bản giấy hơn.
Bạch Vị Nhiên nghĩ, có lẽ cũng giống như logic của dân tài chính quen với việc lưu lại giấy trắng mực đen.
Chỉ là vị trí Tần Nịnh đang nằm——
Ánh mắt anh vừa động, Tần Nịnh đã tình cờ ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau, nốt ruồi lệ dưới mắt trông thật quyến rũ, mái tóc đen như thác nước xõa tung, cổ chiếc áo dài cô đang mặc hơi rộng, bình thường đứng hay ngồi thì không sao, nhưng khi nằm nghiêng thế này, chiếc cổ áo mềm mại uốn lượn theo đường cong trước ngực, liếc mắt là có thể thấy được khe sâu lấp ló.
“…………”
Không mặc nội y.
Cứ thế này mà lượn lờ trong nhà mình cả tối sao?
Tần Nịnh cười rộ lên, lấy cây bút đang ngậm trong miệng ra.
“……Anh Vị Nhiên, đang nhìn gì thế ạ?”
“Không có gì, đang nghĩ vài chuyện thôi.”
Bạch Vị Nhiên gạt đi chút cảm xúc vi diệu đó ra khỏi đầu.
“Anh đang nghĩ ra Tết đổi nhà khác, không nói đến chuyện nhà lớn hay nhỏ, an ninh ở đây đối với một người đàn ông độc thân như anh thì rất ổn, nhưng em với Manh Manh ra ra vào vào thì không ổn lắm.”
Tần Nịnh “ồ” một tiếng, bò dậy khỏi sofa, bước về phía Bạch Vị Nhiên, dáng đi uyển chuyển, điệu bộ quyến rũ, vừa trong sáng vừa gợi tình, cô cúi người trước mặt Bạch Vị Nhiên, hai tay đặt lên vai anh, một chân co lên quỳ trên ghế, duy trì một tư thế tấn công chênh vênh nhưng không chạm tới, khiến người ta ngứa ngáy trong lòng.
Bạch Vị Nhiên không động đậy.
Đầu gối Tần Nịnh liền nhích tới một chút.
Bạch Vị Nhiên vẫn không động đậy.
Đầu gối Tần Nịnh lại nhích tới một chút nữa——ngay khi sắp chạm vào, sau lưng Bạch Vị Nhiên bất thình lình hiện ra một linh hồn sau lưng, một bàn tay nhỏ không chút khách khí đặt thẳng lên bộ ngực đầy đặn hoàn toàn khác với mình, ấn chặt không buông, cưỡng ép dừng hành động.
“Nịnh Nịnh thối tha, cậu làm gì thế?”
Bạch Vị Nhiên: …………
Mái tóc trắng ướt sũng của Manh Manh làm ướt một mảng vai anh.
Tần Nịnh liếc mắt sắc lẹm, sát khí bừng bừng, không hề lùi bước.
“Bản thân cậu không được thì đừng có cản trở em với anh Vị Nhiên.”
“Hứ, ai nói em không được? Em sắp được rồi đây.”
Manh Manh và Tần Nịnh đã thống nhất chiến tuyến, nhưng điều đó không có nghĩa là cô bé đã tốt nghiệp khỏi thân phận yandere.
Manh Manh vẫn có bản tính xấu xa và lòng chiếm hữu, nếu cô bé không có được, thì Tần Nịnh cũng đừng hòng có được, mục tiêu của cô bé bây giờ là——cản trở Tần Nịnh, cản trở Tần Nịnh, dùng mọi thủ đoạn để phá hoại bất kỳ cơ hội nào Tần Nịnh có thể đè được Bạch Vị Nhiên.
Thứ em không có được, cậu cũng đừng hòng có được!!
Tần Nịnh tính toán rất hay, Manh Manh đúng là tạm thời không thể ra tay với Bạch Vị Nhiên.
Nhưng cô đã tính sót một chuyện——Manh Manh có thể cản trở cô ra tay với Bạch Vị Nhiên.
“Sắp là bao lâu? Chính cậu cũng không nói được, chậc chậc, không lẽ cậu đến bảy tám mươi tuổi vẫn không được à?”
Cô phản pháo lại, câu này trực tiếp chọc vào chỗ đau của Manh Manh, ánh sáng trong đôi mắt đỏ rực của cô bé lập tức tắt ngấm, cô bé hét lên một tiếng, từ sau ghế Bạch Vị Nhiên lao ra.
Nhưng không đánh được, giữa không trung cô bé đã bị Bạch Vị Nhiên tóm lại.
“Nói bao nhiêu lần rồi, tóc phải sấy khô ngay, không thì về già sẽ bị đau nửa đầu.”
Anh giật lấy chiếc khăn tắm lớn, phủ lên cái đầu nhỏ của Manh Manh mà vò, trực tiếp phá tan bầu không khí giương cung bạt kiếm.
“Buông… ra… Bạch Vị Nhiên………… Em muốn, đánh cậu ta………… hu…………”
Tần Nịnh nhân cơ hội vòng ra sau lưng Bạch Vị Nhiên, như một nữ yêu hút tinh khí bám lấy anh từ phía sau, rướn người qua, “chụt” một cái lên má trái Bạch Vị Nhiên, ra vẻ cắm cờ chiến thắng, đắc ý vênh váo.
Manh Manh liếc thấy, giận dữ hét lớn một tiếng, nổi điên trong lòng Bạch Vị Nhiên, lật người nhào vào lòng anh, một trước một sau, cả hai lại đấu Vịnh Xuân quyền trên vai anh, một trận Street Fighter chính hiệu.
Đè được một đứa, đứa kia lại nổi lên, thôi thì khỏi đè nữa, cứ để cho chúng nó múa may quay cuồng.
Bạch Vị Nhiên bị kẹp ở giữa, thầm niệm thanh tâm chú, một tay tranh thủ tìm kẽ hở giữa những cú đấm loạn xạ để lau khô mái tóc trắng như tuyết của cô gái.
Anh chỉ có một thắc mắc: nếu họ cứ đánh nhau như thế này đến bảy tám mươi tuổi mà vẫn chưa phân thắng bại, Manh Manh cũng không chữa khỏi chứng sợ đàn ông——chẳng lẽ thật sự bắt anh ăn chay đến tận bảy tám mươi tuổi đấy chứ?
Ngày tháng chầm chậm trôi.
Tết Nguyên Đán, ngày lễ quan trọng nhất trong năm của Hoa Hạ, sắp đến, không khí trong công ty cũng dần thảnh thơi hơn.
Mọi người đều đang chờ lĩnh thưởng cuối năm, mong đợi tiệc tất niên, và cả kỳ nghỉ Tết, rất nhiều đồng nghiệp từ nơi khác đến thành phố làm việc đều nở nụ cười, một năm số lần về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, người có gia đình thì mong kỳ nghỉ này để ở nhà quây quần bên người thân, người về quê thì khao khát được gặp cha mẹ.
Ai nấy mở miệng ra là không ngớt chuyện du lịch, ăn uống, ngủ nướng ở nhà, mặt mày ai cũng tươi rói.
Một kẻ cuồng công việc như Bạch Vị Nhiên cũng thả lỏng lịch trình làm việc một cách hợp lý, làm việc một cách từ tốn.
Dự án phát triển có ba giai đoạn, giai đoạn đầu tiên là phiền phức nhất, phải sửa đi sửa lại nhiều nhất, trong tình trạng thiếu nhân lực phải liên tục kiểm tra, làm bản thử nghiệm, đợi bản thử nghiệm được duyệt, bước vào giai đoạn hai, nguồn lực của công ty mới bắt đầu chính thức đổ vào, giai đoạn ba thực chất là kiểm tra sản phẩm, đánh giá lưu lượng quảng bá để ra mắt.
Hiện tại, giai đoạn đầu tiên trong dự án của Bạch Vị Nhiên sau khi chỉnh sửa đã thuận lợi được thông qua, có thể bước vào giai đoạn hai, từ một bản phác thảo trở thành một sản phẩm thương mại thực thụ. Giai đoạn này cũng đòi hỏi phải đầu tư một lượng lớn nhân lực nghiên cứu và phát triển, một khi đã bước vào giai đoạn hai, việc mở rộng tuyển thêm thành viên cho dự án là điều tất yếu.
Những kẻ khác dù muốn ngáng đường cản lối cũng phải tự động rút lui.
Chỉ là cuối năm rồi, việc tuyển người trở nên rất khó khăn.
Đa số mọi người sẽ không chọn nghỉ việc vào thời điểm này, sắp được nhận thưởng cuối năm, lại được nghỉ lễ, là thời cơ tốt để đám súc vật xã hội bận rộn cả năm trời vặt lông công ty.
Trừ phi có lý do cá nhân đặc biệt, bằng không rất hiếm người chọn nhảy việc vào thời điểm này.
Dự án cũng không bận, nên việc tuyển người diễn ra khá chậm.
Dạo này Bạch Vị Nhiên chỉ bận phỏng vấn những người có thể nhận việc sau Tết.
Giữa bầu không khí hân hoan phấn khởi này, dự án của Bạch Vị Nhiên lại xảy ra một sự cố bi hài: có người xin nghỉ việc cuối năm.
Người xin nghỉ là Hoàng tử Trầm Kẽm Nhị Ngũ.
Cậu ta đề xuất rất gấp, chỉ hận không thể nghỉ việc ngay lập tức.
Cũng không phải vì công việc, người hay trầm kẽm, trong lòng hiếm khi nghĩ đến người khác hay toàn cục, tất cả chỉ toàn là nỗi buồn của riêng mình.
Nguyên nhân bắt nguồn từ việc nữ thần của cậu, Tuyết Tuyết, đã tỏ tình với Ngô Kê.
Bạch Vị Nhiên thân là bạn tốt của Ngô Kê, vậy mà mãi đến khi Nhị Ngũ nộp đơn xin nghỉ mới biết chuyện, đúng là biết sau cùng.
Sau chuyến đi chơi kịch bản sát, Tuyết Tuyết đã quyến luyến không quên được Ngô Kê với ngoại hình xuất chúng.
Trước đây câu cửa miệng của Tuyết Tuyết là: “Em thấy công ty mình chẳng có anh nào đẹp trai cả.”
Sau khi gặp Ngô Kê, cô không còn nói câu đó nữa.
Nhưng Ngô Kê nào có thích nàng công chúa Trầm Kẽm.
Hơn nữa Ngô Kê đã là hoa có chủ.
Đối mặt với những lời bắt chuyện và mời mọc chủ động của Tuyết Tuyết, Ngô Kê luôn khéo léo từ chối.
Vậy mà Tuyết Tuyết lại càng yêu sâu đậm, đúng như tâm lý của mọi nàng công chúa cho rằng tất cả đàn ông trên đời đều phải yêu mình, cô yêu mà không được đáp lại, bèn bắt đầu trầm kẽm.
Ngày nào cũng đăng những bài sớ trên vòng bạn bè.
Bằng một giọng văn mơ màng mà sầu thảm, cô miêu tả hiệp sĩ tóc xám đã lịch sự nhường cho cô một chiếc taxi đêm bên đường ra sao, có anh ấy thật tốt biết bao, vân vân.
Công ty game nam nhiều nữ ít, con gái trẻ tuổi là của hiếm hàng hot, trong công ty có cả đống đồng nghiệp nam kết bạn VX với Tuyết Tuyết, trải khắp các nhóm dự án, ai cũng có thể thấy những bài sớ của cô, mà hình tượng hiệp sĩ tóc xám lại đặc trưng và rõ ràng đến thế, chẳng mấy chốc thân phận của Ngô Kê đã bị đoán ra.
Phần lớn đồng nghiệp nam xem xong cũng chỉ cười cười, vẫn giữ được lý trí.
Nhìn ngoại hình thì thấy Tuyết Tuyết cũng khá đáng yêu, nói chuyện thêm vài câu thì phát hiện đúng là không phải gu của mình.
Cô muốn làm công chúa nhưng chúng tôi không muốn làm nô lệ, xin cáo từ——
Nhưng Nhị Ngũ thì sụp đổ.
Dạo Tuyết Tuyết vừa bị Ngô Kê từ chối, bắt đầu trầm kẽm, Nhị Ngũ biết cô buồn bã, bèn cố gắng an ủi. Lúc đó cậu không biết đối tượng là Ngô Kê, chỉ nghĩ Tuyết Tuyết thích người khác rồi thất tình, nên ra sức hỏi han ân cần, muốn dùng vai một chàng trai ấm áp để Tuyết Tuyết từ đó nhận ra điểm tốt của mình.
Nhưng công chúa Trầm Kẽm thì dỗ không nổi đâu.
Dỗ được thì đã chẳng gọi là công chúa Trầm Kẽm.
Càng dỗ lại càng rơi vào vòng lặp logic không lối thoát: “Đúng! Anh nói đúng! Em rất tốt!”, “Vậy tại sao anh ấy không thích một người tốt như em?”.
Sau này những bài sớ của Tuyết Tuyết ngày càng chỉ đích danh, Nhị Ngũ biết được sự tồn tại của Ngô Kê.
Hoàng tử Trầm Kẽm đau đớn khôn nguôi, nén nỗi đau, quyết giành lại công bằng cho công chúa của mình.
Cậu chạy đi chặn Ngô Kê lại, mắng anh đùa giỡn tình cảm của Tuyết Tuyết.
Ngô Kê: "Tàu điện ngầm, ông già, điện thoại, chấm hỏi?"
Ngô Kê bình thường luôn cười tủm tỉm, nhưng đã làm planner thì ai mà không có tài ăn nói, sức chiến đấu của Nhị Ngũ trước mặt anh chẳng đáng gì, vài câu hỏi thăm không một lời tục tĩu đã mắng cho cậu ta tơi bời hoa lá. Nhị Ngũ nén nỗi đau chạy về nói với Tuyết Tuyết rằng Ngô Kê là một kẻ tồi tệ, không đáng để cô thích, bảo Tuyết Tuyết hãy quên anh ta đi!
Kết quả là Tuyết Tuyết biết Nhị Ngũ dám chạy đi gây sự với hiệp sĩ của mình, từ trầm kẽm chuyển sang tức giận, cũng mắng cho Nhị Ngũ một trận, nói Nhị Ngũ bắt nạt Ngô Kê.
Nhị Ngũ tan nát cõi lòng, bèn nộp đơn xin nghỉ việc trước Tết.
Bạch Vị Nhiên không xem vòng bạn bè, cũng không có kết bạn với Tuyết Tuyết.
Ngô Kê thì chẳng thèm để tâm đến chuyện này, nên sẽ không nói với Bạch Vị Nhiên.
Quả Quả tuy biết chuyện, nhưng lại thấy chuyện của Tuyết Tuyết thuộc về riêng tư của con gái, Bạch Vị Nhiên tuy là bạn thân, nhưng cũng là đàn ông, đi buôn chuyện riêng của con gái với anh thì không được đạo đức cho lắm, nên cũng chưa bao giờ nhắc tới.
Thế nên mãi đến khi Nhị Ngũ nộp đơn xin nghỉ, Bạch Vị Nhiên mới hỏi người khác để tìm hiểu toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Quả nhiên mối quan hệ giữa người với người, toàn là chuyện lông gà vỏ tỏi.
Anh day trán, từ tốn, ôn hòa ngồi trong phòng họp khuyên Nhị Ngũ hãy tạm gác lại ý định nghỉ việc.
**
Bản cập nhật hôm nay là một chương dài ngoằng, chất lượng căng đét.
Đố vui không thưởng, mọi người đoán xem ai sẽ là người có được lần đầu của anh Vị Nhiên đây?
(A) Tần Nịnh
(B) Manh Manh
(C) Hạ Ngôn Lạc
(D) Một nữ chính nào đó chưa biết
Các nhà tiên tri đoán đúng đến lúc đó quay lại đây, tôi sẽ dùng dao phay chém chết các người (o゜▽゜)o☆
