Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1358

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 5 - Chương 44: Tham công của trời, ngỡ là sức của mình (3K)

Theo yêu cầu của Bạch Vị Nhiên, Tiểu Hi đã trượt suất ra mắt trong chương trình tuyển tú một cách rất hợp lý.

Hành động này đã dấy lên một làn sóng dư luận lớn hơn trên mạng, những người ủng hộ Tiểu Hi bùng nổ, nói rằng đây chắc chắn là một màn kịch đen tối, ekip chương trình đã quá ưu ái cho "hoàng tộc". Để bảo vệ nghệ sĩ dưới trướng mình, các công ty quản lý và đài truyền hình đều tung thủy quân ra đấu khẩu với những người ủng hộ đang giận dữ này.

Tiểu Hi lập tức bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió——

Ngờ chưa?

Cô đã bị Bạch Vị Nhiên nhốt vào phòng tối nhỏ.

Những thiếu nữ yandere khác bị nhốt vào phòng tối nhỏ để uốn nắn bệnh trạng, còn Tiểu Hi bị nhốt để tránh bão.

Bạn không thể ngăn một thiếu nữ yandere nhạy cảm đọc những lời chỉ trích gay gắt trên mạng rồi rơi vào vòng xoáy cảm xúc điên loạn, cách tốt nhất chính là cắt! Cắt đứt hoàn toàn!

Ngay cao trào của cơn bão dư luận, Bạch Vị Nhiên đã cắt đứt mọi liên lạc của cô với thế giới bên ngoài, để Tiểu Hi xem khoảng thời gian này như một kỳ nghỉ.

Trước đó cô đã không quản ngày đêm chạy khắp nơi quay quảng cáo và quảng bá, lại vừa ghi hình chương trình, ngày nào cũng ở trong phòng tập đến hừng đông, một chuỗi công việc cường độ cao không ngừng nghỉ, anh là một người đàn ông nhìn vào còn không chịu nổi.

Tiểu Hi không tức giận vì mình bị loại, cũng không chống đối khi bị nhốt, mà vui vẻ và ngoan ngoãn chấp nhận sự sắp đặt này.

Tất cả những điều này không thể không kể đến công của Nana.

Sau kết quả làm thử ghi âm lần trước, Bạch Vị Nhiên phát hiện có thể nhờ điện thoại của mình để Tiểu Hi và Nana nghe thấy giọng nói của nhau, nói chuyện qua các đoạn ghi âm.

Nhìn dáng vẻ vui mừng của họ, Bạch Vị Nhiên cũng vui lây, nhưng cùng lúc đó cũng có chút áy náy.

Anh không thể để lại điện thoại cho họ, sợ lại xảy ra rắc rối xuyên không bất ngờ như của Manh Manh, mà theo tiến độ nhiệm vụ, tình hình của Tiểu Hi ngày một tốt hơn, sớm muộn gì anh cũng sẽ rời khỏi thế giới này, khi đó hai người họ sẽ lại mất đi cây cầu nói chuyện.

Rõ ràng ở ngay bên cạnh, nhưng không thể chạm vào, không thể nghe thấy——

Ông trời ơi, đôi khi Người thật tàn nhẫn.

Anh tựa vào ban công của phòng tối nhỏ, nhìn Nana và Tiểu Hi dùng điện thoại của mình trò chuyện.

Tiểu Hi nhấn nút ghi âm, đàn một đoạn giai điệu ngắn, rồi hỏi Nana cảm thấy thế nào.

Hai người họ đang dùng điện thoại của anh để cùng nhau sáng tác một bài hát.

Nana có vô số ý tưởng bay bổng, những năm qua đã gom góp được cao hơn cả núi, tất cả đều ngân nga cho Tiểu Hi nghe, Tiểu Hi liền đàn ra giai điệu, viết thành bản nhạc.

Bạn thân cùng nhau sáng tác nghe thì rất hoa mỹ, nhưng thực tế lại phũ phàng.

“Không phải, ý tớ không phải thế, đoạn B trước đó tớ muốn chuyển tông! Chuyển sang tông thứ sẽ có cảm giác sầu thảm hơn, sao cậu lại chuyển tông thứ của tớ về tông trưởng? Bầu không khí sai hết rồi! Không được sửa như vậy! Sửa lại đi!!” Nghe xong bản của Tiểu Hi, Nana cãi lại với vẻ cực kỳ không vui, giọng cao hơn một quãng tám so với bình thường.

“Cậu chuyển sang tông thứ thì buồn bã quá, bài hát này nên tươi sáng vui vẻ hơn, giữ tông trưởng sẽ có nhịp điệu ổn định, dễ thuộc hơn——” Tiểu Hi cũng cãi lại, kiên quyết giữ ý kiến của mình.

Bạch Vị Nhiên nhướng mày.

Thảo luận bài hát (Sai)

Cãi nhau về quan điểm (Đúng)

Chuyện sáng tác không có đúng sai, quan điểm chủ quan muôn hình vạn trạng, hai người lại đều là những người vững vàng với ý kiến của mình, sáng tác một bài hát mà như đánh trận, từ tông của bài hát đến việc lựa chọn nhạc cụ, rồi đến việc đổi nhịp 4/3 thành 8/6, đủ thứ vấn đề chuyên môn cãi nhau không dứt.

Tiểu Hi mắng Nana không hiểu xu hướng thị trường hiện nay, Nana liền cãi lại rằng mình ngày nào cũng ở bên cạnh cô, sao lại không hiểu?

Cô hiểu hết, còn hiểu nhiều hơn nữa là đằng khác.

Bạch Vị Nhiên thong thả nghĩ, con gái cũng vậy, càng cãi nhau tình cảm càng tốt.

Anh giật mình tỉnh người, thấy hai cô nàng tóc hồng đã chĩa mũi dùi về phía mình, cùng lúc hỏi.

“Ngài William, anh nói xem, anh thấy phiên bản nào hay hơn!?”

Bạch Vị Nhiên nhướng mày, làm ra vẻ nghiêm túc nghe lại cả hai phiên bản.

Nhưng trong lòng anh đã tỏ như gương, bạn thân cãi nhau cũng giống như tình nhân cãi nhau, tình nhân cãi nhau, hoàn toàn không được hùa theo một bên mà mắng bên kia, nếu không đợi họ làm lành, người bị thù dai lại chính là bạn. Bạn thân cũng vậy, bây giờ anh mà bênh ai, đợi họ làm lành rồi, tất cả sẽ là lỗi của anh.

Bạch Vị Nhiên bèn dùng cái miệng của một planner và cáo già công sở.

Nghe xong bản gốc của Nana, rồi lại nghe bản chỉnh sửa của Tiểu Hi, anh đưa ra một tràng phân tích ba phải.

Kiểu phân tích này cũng có bí quyết.

Phải cố gắng nói những tính từ sáo rỗng, mơ hồ.

Nào là 【Có một vẻ đẹp hoành tráng lộng lẫy, nhưng dường như thiếu đi một vài nét khắc họa tinh tế】, 【Vẻ buồn bã u sầu, mang lại cảm giác cao quý, nhưng trong sự cao quý ấy lại như thiếu đi một chút cảm động mộc mạc của tình người】.

Tiểu Hi và Nana còn trẻ, chưa trải nghiệm sự bỉ ổi của súc vật xã hội, bị những lời lẽ bay bổng này của anh dẫn dắt lệch hướng, cả hai đều khoanh tay, nghiêng đầu suy nghĩ.

Bạch Vị Nhiên nhìn họ, mỉm cười, rồi lại quay về với công việc chính.

Cũng đã đến lúc hành hạ công ty quản lý đủ rồi.

Công ty quản lý hiện tại của Tiểu Hi không muốn dễ dàng buông tha cho cô.

Dù dư luận đã bùng nổ, trên mạng bị thủy quân chỉ trích thảm thương, nhưng nổi tiếng tai tiếng cũng là nổi tiếng, đối với một công ty quản lý vừa và nhỏ, có được một idol nổi tiếng, cả công ty trên dưới đều chờ hút máu cô để nuôi sống.

Công ty lớn có ý định mua lại hợp đồng quản lý của Tiểu Hi, cũng đã được sự cho phép của cô, nhưng công ty hiện tại của Tiểu Hi cứ bám riết không buông.

Hợp đồng mà Tiểu Hi ký lúc đầu quá nghiệt ngã, không thể nhúc nhích.

Một bên muốn, một bên không buông, có điều khoản pháp lý ở đó, cũng không thể chiếm đoạt.

Phòng pháp lý hai bên gần đây tranh cãi không ngớt.

Bạch Vị Nhiên nghĩ, cứ tiếp tục thế này không phải là chuyện tốt cho Tiểu Hi, công ty hiện tại không buông, mà công ty lớn thì không bao giờ thiếu tài nguyên và người mới, đợi qua đợt sóng gió này, giá trị của Tiểu Hi sẽ giảm xuống, không ký được hợp đồng tốt.

Chế độ đối xử của một người không phải do năng lực của bạn quyết định, mà do sự định giá của công ty đối với bạn ngay từ lúc ký hợp đồng quyết định.

Vừa đáp đất đã hẹo, vừa đáp xuống, đã thành cái hộp.

Cư dân mạng đấu, pháp lý đấu, còn Bạch Vị Nhiên thì giấu Tiểu Hi đi.

Anh không tự mình đi uy hiếp ban quản lý công ty phải buông tay, lần này anh dùng chiến lược đường vòng, chờ thời cơ——

Có thể bảo vệ cô một lần, hai lần, chứ không thể lúc nào cũng che chở cho cô được.

Thủ đoạn cương nhu kết hợp, thái cực đẩy tay, bốn lạng địch ngàn cân, giữ vững nguyên tắc để đối phó mọi việc.

Công ty quản lý muốn giữ Tiểu Hi lại là vì tham lam lợi ích mà cô mang lại, bây giờ người cũng không thấy đâu, nói gì đến chuyện mang lại lợi ích cho công ty, không có lợi ích mà còn bị phòng pháp lý của công ty khác quấy rầy mỗi ngày, đúng là khó khăn cả trong lẫn ngoài.

Giới tư bản không thích những chuyện không có lợi ích, hại người thì được, nhưng có hại cho mình thì không.

Anh giấu Tiểu Hi đi, công ty quản lý không dám làm ầm lên, còn phải giúp che giấu.

Và trong khoảng thời gian này, họ đã lén lút bán hợp đồng quản lý của Tiểu Hi cho công ty lớn để hồi máu cho mình.

Anh vẫn luôn theo dõi tiến độ của hai bên, hôm nay hợp đồng quản lý đã được sang tên xong.

Nana và Tiểu Hi vẫn còn đang cãi nhau.

Bạch Vị Nhiên bị cãi đến ong cả đầu, bèn đưa ra một ý kiến.

“Quay video đi!” anh nói.

“Quay video đăng lên mạng, để thị trường bỏ phiếu xem cái nào hay hơn.”

Do Bạch Vị Nhiên quay, còn Tiểu Hi thì tự đàn tự hát cả hai phiên bản, dùng điện thoại và tài khoản của Tiểu Hi để đăng tải.

Bản song ca của Tiểu Hi và Nana không thể dùng điện thoại thông thường để ghi âm, mà thông tin trong điện thoại của Bạch Vị Nhiên lại không thể chuyển sang điện thoại của Tiểu Hi.

Video được đăng lên.

Bạch Vị Nhiên đã được trải nghiệm sức mạnh của Internet là thế nào.

Một ngày? Nửa ngày? Đều quá dài.

Trong vòng hai giờ, video đã tăng vọt lên hàng triệu lượt xem.

Bạch Vị Nhiên lúc này mới hiểu ra——là do mình ngu dốt.

Bản thân anh ít thích thú với nhạc pop, hiểu biết không nhiều, không nhìn ra được viên ngọc phỉ thúy thượng hạng ẩn trong đá, nhưng công chúng thì thấy được.

Vốn dĩ sự chú ý dành cho Tiểu Hi vẫn chưa qua đi, mấy ngày không cập nhật động thái mới, những người ủng hộ ngày ngày vào trang cá nhân của cô ba lần, vừa thấy tài khoản có động thái mới liền ồ ạt kéo vào.

Bài hát mới truyền bá điên cuồng như virus, hai phiên bản không phân thắng thua, công chúng thảo luận sôi nổi, cũng cãi nhau sôi nổi.

Bạch Vị Nhiên nhìn con số tăng điên cuồng đó, lần đầu tiên cảm thấy——có lẽ mình đã làm sai ngành.

Bây giờ chuyển sang làm quản lý còn kịp không?

Quản lý ở thế giới này được hưởng phần trăm hoa hồng, với tài năng của Tiểu Hi, cùng với thời kỳ phát triển rực rỡ trong vài năm tới——tự do tài chính đang vẫy gọi trước mắt.

Haiz, dự án game mình làm còn chưa có số thành bom tấn, mà thiếu nữ yandere mình dẫn dắt thì hết người này đến người khác đều thành bom tấn.

Nói nữa chỉ thêm đau lòng.

Nana và Tiểu Hi cũng vô cùng ngạc nhiên, ghé sát vào nhau xem con số đang tăng vọt.

Vẻ mặt không giấu được niềm vui, rồi lại cùng nhau nhìn Bạch Vị Nhiên, mặt đầy vẻ bối rối.

Qua những ngày này, họ đã không hay biết dựa vào sự chỉ dẫn của Bạch Vị Nhiên.

Bạch Vị Nhiên im lặng vài giây, rồi úp ngược điện thoại xuống bàn, không cho hai người tiếp tục nhìn con số đang tăng vọt đó.

“Bắt đầu từ nhan sắc, kính trọng vì tài hoa, và sa ngã bởi nhân phẩm.” Anh chậm rãi nói.

Hai cô nàng tóc hồng ngơ ngác chớp mắt.

“Những người ủng hộ em thích em vì nhan sắc và hình tượng của em, bây giờ họ khâm phục tài năng của em, bước tiếp theo, hãy để họ sa ngã vì nhân phẩm của em.”

Tối hôm đó, Tiểu Hi lại có một động thái mới.

Toàn bộ doanh thu từ video sáng tác đang tăng vọt đó sẽ được quyên góp cho công tác cứu trợ tai họa sóng thần gần đây.

Vẫn có những kẻ chỉ trích muốn bôi nhọ, nhưng chuyện quyên góp thì thật sự không thể bôi nhọ được.

Một cô gái trẻ tuổi vừa mới nổi tiếng đã biết gánh vác trách nhiệm với xã hội, chửi cho lũ anh hùng bàn phím không biết mình là cái thá gì.

Tiểu Hi và Nana đều nghĩ Bạch Vị Nhiên làm vậy là để mua lòng người, nhưng Bạch Vị Nhiên lắc đầu, nói rằng đây là năm mươi năm mươi.

Một nửa là tính toán, một nửa là thật tâm.

“Quê anh có một câu nói rất hay, 【Tham công của trời, ngỡ là sức của mình】.”

Anh đứng bên ban công, giới thiệu rộng rãi báu vật Hoa Hạ cho thiếu nữ yandere.

“Không chỉ là biết thời thế tạo anh hùng, một người thành công không thể tách rời thiên thời địa lợi của hoàn cảnh, còn một điều nữa đừng quên, có thể thành công, em dĩ nhiên có tài năng, nhưng tài năng đó không thuộc về em, mà là trong một trăm người, một ngàn người, thậm chí một vạn người, ông trời đã san sẻ một phần tài năng của họ cho em, khiến em trở nên đặc biệt nổi bật.”

Tiểu Hi nhìn Bạch Vị Nhiên, ánh mắt sâu thẳm, chăm chú lắng nghe.

“Tiểu Hi, tài năng của em bây giờ, có lẽ phải mười vạn người mới có một.”

“Điều này không nên được diễn giải là em đã chiến thắng mười vạn người, mà là mười vạn người đó đã không có được môi trường, thiên phú và quý nhân mà em có. Chính vì em có được những điều ấy, mới tạo nên em của ngày hôm nay.”

“Vậy thì—việc em dùng những nguồn lực vượt trội mà mình có được để trả về cho xã hội, cũng là điều hợp tình hợp lý.”

“Không phải để em cảm thấy hổ thẹn với người khác, nhưng càng không cần phải mang tâm thế của kẻ bề trên ban phát ân huệ.”

—Chỉ cần ghi nhớ, đừng tham công của trời, ngỡ là sức của mình.

Anh muốn giúp Tiểu Hi nâng cao sự ủng hộ của công chúng là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là giữ cho trái tim cô bé không bay bổng mất phương hướng khi đang đứng trên đầu sóng ngọn gió.

Cô thiếu nữ dời mắt khỏi Bạch Vị Nhiên, tựa người vào lan can, phóng tầm mắt ra xa.

Bạch Vị Nhiên dựa lưng vào ban công, nghiêng người nhìn ra ngoài, Tiểu Hi và Nana đứng hai bên anh, đối diện với cảnh sắc bên ngoài.

“Em sẽ ghi nhớ, thưa ngài William.” Tiểu Hi nghiêm túc nói, làn gió thổi tung mái tóc dài màu hồng của cô.

“—Em sẽ ghi nhớ cả đời.”

Có kẻ là hoàng tử Trầm Kẽm, chẳng biết bao nhiêu tuổi đầu mà vẫn đắm chìm trong giấc mộng ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Lại có người là thiếu nữ yandere, tuổi đời còn rất trẻ đã thấu tỏ đạo lý đừng tham công của trời, mà hãy xem đó là phận sự của mình.

Ai nói yandere thì không thể yêu xã tắc, lòng mang trăm họ?

Con người mà, khó nói lắm—

**

Anh Vị Nhiên thật nỗ lực truyền bá ánh sáng Hoa Hạ ở dị thế giới, sự dịu dàng của anh làm tui khóc, tui phải vote vé tháng cho anh ấy.

Thiếu nữ yandere, tầm—nhìn—mở—rộng—ra—rồi—!❤