Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 29

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23089

Tập 7 - Chương 33: Thiếu nữ rùa cầm súng lao vào đường đua

“Anh Vị Nhiên, sau này an toàn của anh được đảm bảo rồi! Không còn sợ mấy kẻ bám đuôi xấu xa nữa!!”

Trên hàng ghế sau bọc da êm ái, Tần Nịnh ôm cánh tay Bạch Vị Nhiên, mặt mày hớn hở.

Tâm địa Tư Mã Chiêu, người qua đường cũng biết.

Bạch Vị Nhiên thấy thật buồn cười. Cái kiểu xấu xa lồ lộ thế này, phải nói sao nhỉ?

Chỉ có Tần Nịnh mới có thể làm một cách tự nhiên đến thế, mà không hề khiến người ta thấy ngán ngẩm.

Anh bèn dùng đốt ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cô.

“Không rơi vào tay kẻ bám đuôi, mà rơi vào tay em à?”

Anh đã tận mắt chứng kiến Tần Nịnh dụ dỗ Nguyên Kỷ Hy, rõ ràng đã xem Nguyên Kỷ Hy như gián điệp của mình, để cô ấy đi theo anh, ngoài việc bảo vệ sát sườn còn phải ghi chép, báo cáo hàng ngày. Tần Nịnh trả lương cho Nguyên Kỷ Hy rất hậu hĩnh, còn có cả trợ cấp nhà ở.

Nguyên Kỷ Hy từ đầu đến cuối đều cúi đầu phục tùng, hai tay áp sát vào đùi, tỏ ra vô cùng kính trọng Tần Nịnh.

Khiến anh dở khóc dở cười.

Vệ sĩ từ dị thế giới, thoáng chốc đã bị tiểu phú bà lôi kéo về phe mình.

Trước lời trách nhẹ của anh, Tần Nịnh bĩu môi, rướn người hôn anh, hôn xong, cô còn thân mật cắn nhẹ môi dưới của anh, rồi mới chớp chớp đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng, nũng nịu hết mức.

“...Rơi vào tay em không tốt sao?”

“Anh không thích thì cứ nói đi chứ!? Em là người rất dễ thương lượng mà.”

Miệng thì nói hay lắm, nhưng trong đôi mắt to tròn kia là sự dò xét không hề che giấu.

“Anh đâu có ngăn cản, đúng không?”

Đây là điều cô muốn, là điều anh không bận tâm, vậy thì cứ lấy đi.

Tần Nịnh vô cùng phấn khích và mãn nguyện với câu trả lời này, cô nhào thẳng tới, đè anh nửa nằm nửa ngồi trên ghế sau.

Phía trước và phía sau xe là hai bầu không khí hoàn toàn khác biệt.

Đại Tỏa đang lái xe cảm thấy tệ vô cùng.

Ánh mắt anh ta cứng đờ nhìn thẳng về phía trước, tay giữ chặt vô lăng, không dám nhúc nhích. Ở ghế phụ, Nguyên Kỷ Hy có vẻ mặt lạnh lùng sắc bén, ánh mắt đảo quanh bốn phía như thể lúc nào cũng có khủng bố xuất hiện. Vừa lên xe, Đại Tỏa định điều chỉnh lại gương chiếu hậu, một giây sau đã bị dao gí vào thái dương.

“Anh muốn nhìn trộm cậu chủ và phu nhân à? Muốn chết sao?”

Đại Tỏa: ………………

Chỉ cần có động tĩnh lạ, Nguyên Kỷ Hy liền quay đầu lại nhìn anh ta chằm chằm.

[Anh chuẩn bị chết rồi à?]

Ánh mắt tử thần khiến Đại Tỏa sợ mất mật, quãng đường đi mất gấp đôi thời gian.

Cái phiên bản mới kinh khủng gì thế này, kẻ hóng hớt muốn xem kịch vui cũng phải cược cả mạng sống à?

××

Bạch Vị Nhiên vừa rút chìa khóa định mở cửa, Nguyên Kỷ Hy đã chủ động tiến lên xin nhận nhiệm vụ.

“Khoan đã, cậu Bạch. Hay là để tôi mở cho!”

“Để tránh có sự cố bên trong làm ngài bị thương.”

“Tôi từng gặp trường hợp khủng bố gài bom trên cửa, vừa mở ra đã gây thương vong nghiêm trọng.”

Bạch Vị Nhiên vội từ chối cô.

Tôi chắc chắn nhà mình không có bom, nhưng nếu cô mở thì chín phần mười là tôi phải đền cho chủ nhà một cánh cửa mới.

Anh vừa kéo hé cửa, không ngờ một bàn tay nhỏ từ trong khe cửa lập tức thò ra, nắm chặt lấy tay anh một cách mạnh mẽ và nhanh chóng, khéo léo xoay một cái, anh loạng choạng mất kiểm soát, bị kéo thẳng vào trong. Vẻ mặt Nguyên Kỷ Hy trở nên nghiêm nghị, cô nhanh chóng lao đến bên cạnh Bạch Vị Nhiên, đưa tay ra vặn một cái, thế kìm kẹp lập tức được nới lỏng.

Nguyên Kỷ Hy lách mình vào trong, cánh cửa bị đóng sập lại.

Bên trong vang lên những tiếng hỗn loạn.

Hơn mười phút sau, cửa lại được mở ra.

Nguyên Kỷ Hy vác Minh Quang bị trói như một con sâu róm ra ngoài, cô không ngừng giãy giụa, miệng bị nhét giẻ, mặt đỏ bừng, uất ức gào lên những tiếng “ư ư”.

Vũ công và đặc chủng binh giải ngũ, quả nhiên người sau toàn thắng.

“...Đã bắt được đối tượng mục tiêu, xử lý theo lời cậu Bạch đã dặn trước đó chứ ạ?”

Bạch Vị Nhiên gật đầu với cô, Nguyên Kỷ Hy liền không chút do dự đi sang nhà bên cạnh, một tay vác người, một tay tháo cửa phòng, ném người vào trong, gọn gàng dứt khoát, rồi lắp cửa lại như cũ, quay người đứng dựa lưng vào cửa, canh chừng ngay trước phòng Minh Quang, tư thế đứng của quân nhân, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Từ nay có Nguyên Kỷ Hy ở đây, Minh Quang không làm gì được anh nữa.

Anh hy vọng Minh Quang có thể tỉnh ngộ khỏi sự cố chấp của mình.

Anh và Tần Nịnh vào nhà, phát hiện Manh Manh đang ngủ trong phòng ngủ đóng kín cửa.

Cô bé không hề có chút phiền muộn nào của người bị giam cầm, ngủ rất say, để lộ chiếc bụng nhỏ trắng nõn, thỉnh thoảng còn đưa tay lên gãi gãi.

Hạ Ngôn Lạc không có ở đây, chỉ có một đồng kỷ niệm chương đang lấp lánh trên gối.

Bạch Vị Nhiên nhìn đồng kỷ niệm chương, lại nhìn tấm chăn được đắp ngay ngắn trên người Manh Manh, người thường ngày có tướng ngủ cực xấu.

Manh Manh bị gọi dậy, mơ màng kể lại sự việc.

Trước khi ngủ, Minh Quang đột nhiên ra tay, hạ gục Hạ Ngôn Lạc trước, cô bé vào phòng xem tình hình cũng bị khống chế, kết quả là cả hai bị khóa trái trong phòng ngủ.

Cô bé ngủ thiếp đi, trước khi ngủ Hạ Ngôn Lạc vẫn còn ở đó, lúc tỉnh dậy thì Hạ Ngôn Lạc đã biến mất.

“Manh Manh cũng không biết làm sao nữa, đau đầu quá, đau đầu quá—”

Cô bé khoanh tay, nghiêng đầu trên giường, dáng vẻ ngây ngô đáng yêu.

Cô bé thật sự không biết, Bạch Vị Nhiên cũng không muốn tiếp tục lấn sâu vào chuyện này.

Thích thì đến, muốn thì đi, rất hợp với tính cách thất thường của Hạ Ngôn Lạc.

“Không sao, sau này mọi chuyện sẽ được giải quyết hết.”

“Từ lúc em về chúng ta vẫn chưa ăn mừng, đợi dọn dẹp phòng khách xong, tối nay gọi cua ăn nhé?“

Manh Manh vui vẻ reo lên, dang tay nhào vào lòng anh, khiến Tần Nịnh đứng bên cạnh nhìn mà mắt long lên sòng sọc, cô vươn tay từ sau lưng anh, định đẩy Manh Manh ra khỏi lòng Bạch Vị Nhiên như một con sâu bọ có hại.

Lại một màn đấu đá ồn ào trên vai anh, yandere choảng nhau.

Bạch Vị Nhiên đã quá quen, anh không ngăn cản họ, ngược lại còn có cảm giác ấm áp như được trở về với cuộc sống thường ngày.

Anh tiện tay thu đồng kỷ niệm chương của Hạ Ngôn Lạc về lại điện thoại.

Anh không biết rằng, một đôi mắt to tròn không hề che giấu đang liếc trộm hành động của anh.

Ánh sáng và vẻ ngây thơ trong mắt cô bé biến mất không dấu vết, thay vào đó là sự nhạy bén đến đáng sợ đặc trưng của yandere.

Bọn họ chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó, hơn nữa còn là chuyện rất bí mật, người ngoài không thể biết được—

Cô bé vẫn luôn quan sát tương tác của họ, từ lúc bắt đầu cho đến tận bây giờ, thu hết mọi thay đổi của họ vào mắt.

Manh Manh nheo mắt lại.

Có phải tất cả đều cho rằng cô không có mặt trên đường đua, đều xem như cô không tồn tại?

Sai rồi, từ bây giờ, thiếu nữ rùa sẽ cầm súng lao vào đường đua.

Ánh mắt Manh Manh lướt từ đôi mắt đen trong veo tĩnh lặng của chàng trai trước mặt, giọng nói dịu dàng, chiếc cổ thon dài sạch sẽ, lồng ngực phẳng, vòng eo thon gọn, cuối cùng trượt dần xuống dưới.

Thiếu nữ sợ đàn ông lần đầu tiên dùng ánh mắt hoàn toàn của người khác giới để nhìn vào cơ thể một người đàn ông.

Cô bé không cảm thấy buồn nôn như trước đây, ngược lại còn cảm nhận được một khao khát kỳ lạ.

Giống như cảm giác khó chịu khi chạy dưới trời nắng gắt mà mãi không tìm được nước uống.

Cô bé bất giác liếm đôi môi nhỏ mềm mại.

Rất muốn đưa tay ra sờ một chút, chạm một chút.

Không chỉ là ôm eo anh, sờ mặt anh, bám víu trên vai anh đùa nghịch như một đứa trẻ.

Mà là vượt qua lớp vải vóc để chạm vào, lòng bàn tay ngứa ran, muốn cảm nhận từng tấc da thịt trên người anh trông như thế nào, sự tò mò cào nhẹ trong tim.

Trái tim này thích anh, không chỉ thích, mà còn thích những thứ khác nữa, nhiều hơn nữa.

Nhưng cô bé lại từ từ đè nén suy nghĩ này xuống.

Không thể vội, cô bé phải lén lút ẩn mình.

Cô bé phải dùng bộ mặt ngây thơ để kéo Bạch Vị Nhiên dạy dỗ mình.

Không ai biết rằng, con rùa đã bắt đầu tăng tốc—

Đến khi cô bé ngẩng đầu lên lần nữa, mọi thứ lại như thường, ngây thơ trong sáng.

“Bạch Vị Nhiên, chúng ta mau dọn dẹp thôi! Nè, em không đợi được ăn cua nữa rồi!”