Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 8 - Chương 1: Các người cũng xứng yêu tôi ư?!

Gió trên sân thượng gào thét, cô gái với gương mặt thanh tú, trắng bệch, lặng lẽ đứng bên lan can.

Cô đăm đăm nhìn xuống hồi lâu, cuối cùng, nở một nụ cười.

Cởi đôi giày da nhỏ, đôi chân mang vớ trắng bước qua lan can, run rẩy đứng trên gờ tường mỏng manh.

“Này, em sẽ dùng mạng sống này để chứng minh em yêu anh—học trưởng.”

Cô gieo mình xuống.

Không trung vang lên một tiếng búng tay.

××

Trong khu rừng âm u, một người đàn ông toàn thân rã rời vì thuốc đang chạy trốn.

“Đừng qua đây—đừng qua đây—”

Cô gái đuổi theo sau lưng anh, khắp người đầy vết thương, là do ban nãy lúc anh giãy giụa bỏ chạy đã đánh cô một trận tơi bời.

Mà cô không muốn, cũng không dám phản kháng.

“Em xin anh, em xin anh mà, không đau chút nào đâu.” Cô vừa khóc vừa van xin.

“Em đảm bảo uống viên thuốc này vào sẽ không đau chút nào, chết nhanh lắm.”

Anh vừa chạy vừa kinh hãi quay đầu lại chửi.

“Cô bị điên à!! Đồ điên!!!”

Không thể ngờ được kẻ nô tì thấp hèn tùy ý anh sai khiến bỗng dưng lại thay đổi như vậy.

Anh chạy đến thở hổn hển, vừa hay trông thấy một cành cây nhọn, một luồng ác khí dâng lên, anh liền vớ lấy nó, xoay người phắt lại, nhắm thẳng vào mắt phải cô gái mà đâm tới.

Tiếng búng tay vang lên, cô gái biến mất ngay trước mặt anh, cành cây đâm vào khoảng không.

…………?

××

Thiếu nữ rơi từ không trung xuống, ngã vào một bãi cỏ dại, đám cỏ cao thấp không đều, chẳng mềm mại như thảm cỏ, đâm vào da thịt đau nhói.

Cô vô cùng kinh ngạc, ngồi dậy quan sát bốn phía, phát hiện nơi này không còn là khu rừng sau núi của trường học nữa.

Trước mắt là một vùng đất bao la, đường chân trời trải dài vô tận.

Dây khô, cây già, quạ chiều hôm, cầu nhỏ, nước chảy, không một bóng người, một khung cảnh hoang tàn đến nao lòng.

Cô đang ở giữa một sân thể dục cũ nát.

Trông có vẻ đã lâu không ai sử dụng, đường chạy của sân thể dục đã bị cỏ dại mọc bên dưới làm cho nứt toác, còn bãi cỏ ở trung tâm thì hoang vu tiêu điều, có dựng một ngôi mộ cô độc ở giữa cũng chẳng có gì lạ.

Những cái cây bao quanh sân thể dục đều đã khô héo, trên cành đậu từng hàng quạ đen.

Giữa đám cỏ hoang, từng cô gái trạc tuổi cô, hoặc lớn hơn, hoặc nhỏ hơn, với đủ mọi dáng vẻ, lần lượt đứng dậy.

Họ ăn mặc khác nhau, mặt mày hoang mang, tất cả đều dùng ánh mắt nghi hoặc y như cô để nhìn nhau.

Một luồng sáng trắng lóe lên trên không trung—

Lại một thiếu nữ nữa từ trên cao hét lên rồi rơi xuống, lọt vào đám cỏ dại.

Tất cả các cô gái càng thêm hoảng loạn, có người thậm chí đã bật khóc.

Bằng bằng bằng bằng bằng bằng—

Sáu tiếng nổ lớn, đèn sợi đốt đột nhiên sáng lên, thu hút sự chú ý của họ, đồng thời cũng buộc họ phải nheo mắt lại, phải một lúc sau mới thích nghi và nhìn rõ được.

Phía trước sân thể dục là một bục giảng ọp ẹp, sau bục giảng là dãy nhà học cũ kỹ, tối tăm như nhà ma.

Có sáu ngọn đèn sợi đốt chẳng hề ăn nhập được treo trên dãy nhà học.

Ánh đèn cũng chiếu rọi lên bóng người thanh niên đang đứng trên bục giảng, tay đút túi quần.

Anh ta đứng ngược sáng, tất cả các thiếu nữ chỉ có thể nhìn thấy một bóng đen thon dài.

Nhưng biến cố đột ngột và tình huống vượt ngoài tầm hiểu biết đã tạo ra một áp lực tâm lý nặng nề, khiến họ nhất thời im phăng phắc.

Bạch Vị Nhiên đứng trên bục quan sát, vô cùng hài lòng.

Quả nhiên thiếu nữ cấp C rất ngoan.

Nếu đổi lại là cấp S, cấp A, giờ này dù không vác dao xông lên thì cái miệng nhỏ cũng đã léo nhéo không ngừng, mưu mẹo đầy mình.

Làm gì có chuyện ngoan ngoãn như một đàn chim cút bị mưa xối thế này?

Cứ phải học sinh ngoan hiền thế này mới thích.

Anh lấy điện thoại ra xem, xác nhận tên của mỗi người đều đã được đánh dấu tích màu xanh.

Anh đã bắt giữ bảy mươi tám người từ các thế giới khác nhau, nền tảng gửi thêm hai mươi hai thiếu nữ được ủy thác, tổng cộng một trăm người.

Giờ đây tất cả đều tập trung tại sân thể dục này.

“Chào các em, tôi là cố vấn của các em, họ Bạch.”

Không cần micro, giọng nói vẫn truyền đến tai các thiếu nữ một cách rõ ràng.

“Các em đến từ những nơi khác nhau, có những trải nghiệm khác nhau, hôm nay may mắn được tụ họp tại đây, bốn bể là nhà, trong khoảng thời gian sắp tới, mong các em hãy yêu thương đùm bọc lẫn nhau, cùng nhau trưởng thành—”

“Tiếp theo, các em sẽ có một trải nghiệm trưởng thành hơi vất vả một chút.”

“Nhưng hãy tin tôi, sau khi trải nghiệm này kết thúc, cuộc đời các em sẽ có một sự thay đổi lớn lao—”

“Những chuyện phiền lòng, những người phiền lòng trước khi các em đến đây, đều không tồn tại ở nơi này.”

“Điều các em cần làm là nỗ lực, thành tâm, học hỏi, cố gắng hoàn thành tất cả các khóa học để cải thiện điều kiện sống.”

“Các em có thể quậy, có thể chạy, với điều kiện là quậy nổi, chạy thoát.”

“Thành tâm khuyên các em, cách nhanh nhất là hoàn thành các khóa học, nhận chứng chỉ và tốt nghiệp.”

Anh búng tay một cái.

Trang phục đủ màu sắc trên người các thiếu nữ lập tức biến đổi, tóc được buộc gọn gàng thành kiểu đuôi ngựa cao.

Áo sơ mi hoa hòe Đông Bắc, quần short thể thao rẻ tiền bán theo lố.

“Hôm nay là ngày đầu tiên, tôi hy vọng chúng ta sẽ để lại ấn tượng tốt cho nhau, vì vậy tôi sẽ giúp đỡ các em một chút.”

Anh lại búng tay.

Đường chạy uốn éo như một dải ruy băng bị kéo giật, trong vòng mười giây đã được sửa chữa hoàn toàn, sáng bóng như mới.

“Chúng ta sẽ bắt đầu với bài tập thể lực cơ bản trước.”

Các thiếu nữ lập tức bị đổi chỗ, hai mươi người một hàng dọc, đứng ngay vạch xuất phát, hoang mang tay chân luống cuống trước biến cố, đưa mắt nhìn nhau.

“Chuẩn bị—Chạy—”

Họ người nhìn tôi, tôi nhìn người, ngơ ngác trước mệnh lệnh.

Nhưng con người luôn yếu đuối trước áp lực vượt quá tầm nhận thức.

Khi người đầu tiên bắt đầu cất bước, những người phía sau không thể không chạy theo, tranh nhau chạy về phía trước.

Trong nháy mắt, một trăm thiếu nữ đã rầm rộ chạy trên đường đua mới tinh.

Màu áo hoa hòe trên người họ vô cùng chói mắt, trông như một vòng hoa di động, rực rỡ sặc sỡ.

Họ kinh hãi nhìn người thanh niên đeo mặt nạ trên bục giảng bay đến, lơ lửng ngay phía trước họ.

“Ồ, ban nãy tôi quên nói một chuyện.”

“Chúng ta chạy bộ là phải hô khẩu hiệu.”

“Chạy không thì chán lắm, hô thêm vài câu khẩu hiệu sẽ có tinh thần hơn, cũng càng giúp đoàn kết ý chí đồng đội hơn.”

“Tôi nói một câu, các em hô theo một câu, nghe rõ chưa—”

“Bắt đầu từ hôm nay—”

Các thiếu nữ đáp lại một cách rời rạc, mặt đất dưới chân bỗng rung lên một cái, dọa họ sợ đến trắng bệch cả mặt.

“Hô to lên, chưa ăn cơm à?”

Họ không thể không dốc hết sức, cất giọng trong trẻo hô vang.

“Bắt đầu từ hôm nay!!!”

“Em sẽ cố gắng học tập, cố gắng sống, giữ chặt váy, cất dao đi, không lấy việc hại người hại mình làm lẽ sống.”

“Em sẽ cố gắng học tập, cố gắng sống, giữ chặt váy, cất dao đi, không lấy việc hại người hại mình làm lẽ sống!!!”

Bạch Vị Nhiên mỉm cười hài lòng, đột nhiên bay lên không trung, giọng trầm xuống, dõng dạc, dùng lại chiêu đã đối phó với Chân Tĩnh, thêm chút hiệu ứng đặc biệt vào giọng nói, khiến họ nghe như âm thanh phát ra từ bốn phương tám hướng, chấn động tâm thần.

“Nghe cho rõ đây, câu cuối cùng này phải khắc cốt ghi tâm cho tôi, và dùng âm lượng lớn nhất để hô lên!”

Các thiếu nữ bị một áp lực vô hình đè nén, ai nấy đều mặt mày kinh hãi.

Khi con người sợ hãi đến tột cùng, sẽ bộc phát ra sức mạnh đáng kinh ngạc.

Họ nhắm mắt lại, vừa chạy vừa lắng nghe câu nói bên tai, rồi gầm lên lặp lại.

Giọng nói trong trẻo, vang vọng khắp đất trời.

“TÔI LÀ YANDERE—CÁC NGƯỜI CŨNG XỨNG YÊU TÔI Ư!!!?”

Bạch Vị Nhiên búng tay một cái, vẻ mặt thản nhiên.

Các thiếu nữ, thế mới đúng chứ—

Điện thoại hiện lên thông báo hệ thống.

【Kính chào người dùng Uất Nhiên, không gian Đại Hắc Ốc do ngài tạo ra đã đi vào hoạt động, tiến độ xây dựng: 1/100, đánh giá hiện tại: Chó cũng không thèm ở——】