Ánh mắt Tần Nịnh tối sầm lại, còn Bạch Vị Nhiên thì thấy lạnh sống lưng – nhưng không phải vì sợ Tần Nịnh.
Tại sao người xuất hiện từ gói quà của nền tảng lại là Nguyên Kỷ Hy?
Đầu óc anh trống rỗng vài giây, anh mím môi, siết chặt vòng tay đang ôm eo Tần Nịnh.
Bất kể lý do là gì, có hai điều không thay đổi.
Thứ nhất, Nguyên Kỷ Hy và mình có thù, hồi đó anh còn ra vẻ ta đây lắm, đúng chuẩn vai ác.
Thứ hai, anh và Tần Nịnh cộng lại cũng không đánh lại một Nguyên Kỷ Hy.
Vẻ mặt anh trở nên nghiêm nghị, anh ghé sát vào tai Tần Nịnh, thì thầm.
“Tần Nịnh, nghe anh nói—”
“Lát nữa em chạy thẳng ra cửa, đừng ngoảnh lại.”
Đôi mắt to tròn của Tần Nịnh giận dữ nheo lại.
“...Anh Vị Nhiên, anh dám...” Cô còn chưa nói hết câu đã bị Bạch Vị Nhiên đưa tay bịt miệng.
“Đây là kẻ thù của anh.”
Anh vội vàng giải thích nhỏ.
“Không kịp giải thích đâu, tóm lại, em mau chạy đi, chúng ta không đối phó được với cô ta đâu, em mau đi tìm Đại Tỏa, hoặc càng đông người càng tốt—”
Anh không biết cần bao nhiêu người mới khống chế được một đặc chủng binh đã giải ngũ.
Nhưng không thể để Tần Nịnh bỏ mạng cùng anh ở đây được.
“Anh sẽ câu giờ, em nhân cơ hội đó mà chạy.”
Anh có thể câu giờ được khoảng – ba mươi giây, không, thận trọng ước tính thì mười lăm...
Thôi, cứ nghĩ tiếp chắc một giây cũng chẳng còn.
Anh chỉ đành tự giễu để an ủi mình.
Con kiến còn ham sống, biết đâu mình lại bộc phát được tiềm năng kinh người nào đó thì sao?
Kẻ thù? Kẻ thù của anh Vị Nhiên.
Nhìn thấy vẻ nghiêm nghị chưa từng có trong mắt anh, Tần Nịnh lập tức nhận ra tình hình không ổn, cô không ngoan ngoãn nghe lời, ngược lại còn dùng tay chân quấn chặt lấy Bạch Vị Nhiên hơn, như thể biến cơ thể mình thành một tấm khiên mềm mại, liều chết bảo vệ anh.
“Em không đi đâu hết, em sẽ không để anh Vị Nhiên một mình gặp nguy hiểm.” Cô bướng bỉnh phản bác.
“...Đây không phải là để anh một mình gặp nguy hiểm, mà là em đi tìm người cứu anh.”
“Nếu em đi rồi, anh Vị Nhiên xảy ra chuyện thì sao?”
“Thế cũng còn hơn cả hai cùng chết.”
“Không! Em thà chết cùng anh Vị Nhiên còn hơn!”
“Ban nãy em đã hứa với anh điều gì?” Anh sốt ruột, trầm giọng nhắc nhở cô.
“Ban nãy anh Vị Nhiên nói với em là ngoan ngoãn mới có thưởng, anh mà toi rồi, ai thưởng cho em nữa!? Lời hứa của chúng ta không áp dụng cho tình hình hiện tại!!”
“…………”
Hỏng rồi, yandere không thể nói lý lẽ được.
Nhất là một yandere thông minh thế này.
Hai người họ trao đổi thông tin chỉ trong vài giây ngắn ngủi—
Nguyên Kỷ Hy cuối cùng cũng tỉnh táo lại sau cơn mơ màng nhất thời vì xuyên qua thế giới, ban nãy tuy mắt cô vẫn mở, nhưng suy nghĩ chưa theo kịp cơ thể, trông thì như đang ngẩng đầu, nhưng thực chất chẳng nghe thấy hay nhìn thấy gì cả.
Khi tri giác hồi phục, cảnh tượng trước mắt lọt vào tầm nhìn.
Cô thoáng thấy Bạch Vị Nhiên, gương mặt vô cảm của cô tức thì bừng sáng.
“Ngài Lam... Ơ!?”
Ánh mắt cô lướt qua đôi nam nữ đang ngồi trên ghế, cô gái xinh đẹp, đang choàng tay ôm chặt cổ chàng trai, hai chân tách ra ngồi đối diện, cơ thể hai người dán sát không một kẽ hở, quấn quýt mờ ám, còn ánh mắt cô gái nhìn cô như thể muốn vớ ngay con dao nào đó băm cô ra thành trăm mảnh.
Mặt Nguyên Kỷ Hy lập tức đỏ bừng, cô bật người dậy, vội vàng quay lưng đi, theo thói quen của quân nhân, hai tay duỗi thẳng áp sát vào đùi, giọng nói dõng dạc, như một cô học sinh tiểu học đang báo cáo với thầy giáo.
“...Rất... rất xin lỗi vì đã làm phiền hai vị!”
“Hai vị cứ coi như tôi bị điếc, bị mù, bị câm đi ạ!!”
Cô vừa đau đớn bày tỏ lòng mình, vừa bước nhanh đến bức tường đối diện, đứng cách xa hai người, tự mình úp mặt vào tường.
Nguyên Kỷ Hy trông vô cùng bực bội và thất bại.
Chuyện gì thế này, mình hằng mong ước trở thành trợ thủ của ngài Lam, muốn đi theo ngài ấy.
Khó khăn lắm mới gặp được, vừa đến đã phá hỏng chuyện tốt của ngài ấy.
Ngài Lam đang “bận” mà!
Nguyên Kỷ Hy nắm chặt hai tay, trán vã cả mồ hôi vì lo lắng.
Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, phỏng vấn cũng cần duyên phận.
Bây giờ cô chẳng khác nào một súc vật xã hội đối diện với ông chủ của công ty mình hằng ao ước, cuống cuồng cả lên, cố gắng thể hiện để chứng minh mình có thể gia nhập đội ngũ.
Ấn tượng đầu tiên đã tệ hại hết mức rồi.
Làm sao bây giờ? Mất bò mới lo làm chuồng ư?
Cô hoảng loạn, lại bực bội nhớ lại những lời mình vừa nói, không chút do dự tự tát mình một cái.
Không biết ăn nói, nói mình là người điếc, người mù, người câm cái gì chứ?
Cô đột ngột quay người lại, Bạch Vị Nhiên lập tức cảnh giác, anh định kéo Tần Nịnh ra giấu sau lưng mình, nhưng Tần Nịnh lại sống chết không buông, nhất quyết không chịu, vẻ mặt âm u như một con sư tử cái bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy xổ ra vồ người – cả hai đều đang nghĩ cho đối phương, nhưng ánh mắt Nguyên Kỷ Hy chỉ lướt qua, thấy hai người quấn lấy nhau càng thêm mờ ám.
Họ gấp lắm rồi, nếu không phải có mình ở đây, họ đã—
Cô không dám nhìn nữa, vội vàng cúi gập người chào.
“—Tôi ra ngoài cửa canh gác cho hai vị, tuyệt đối không để ai làm phiền.”
Cô sải bước vội vã ra cửa.
Mở cửa, đóng cửa.
Trong phòng lại yên tĩnh.
Bạch Vị Nhiên từ từ hiện lên một dấu chấm hỏi.
Tần Nịnh cũng ngỡ ngàng, hai người nhìn nhau.
Giây tiếp theo, cánh cửa vừa đóng lại được mở ra.
Nói đúng hơn, không phải là mở, mà cánh cửa điện tử chống trộm nặng trịch đó đã bị tháo dỡ một cách бạо lực.
Nguyên Kỷ Hy cúi đầu, hai tay cầm cánh cửa, ló đầu qua khe hở, không dám nhìn thẳng vào họ.
“Hai vị có cần tôi đi—giúp chuẩn bị một chút vật tư không ạ?”
Cô nói rất ý tứ, nhưng ý nghĩa thì không cần nói cũng hiểu.
Ban đêm, nam nữ trưởng thành, vật tư cần thiết.
“………………”
××
Trên mặt bàn đá cẩm thạch trong phòng khách, một bên là Nguyên Kỷ Hy, một bên là Bạch Vị Nhiên.
Một người cúi đầu, không dám nhìn thẳng, cung kính khiêm tốn, còn Bạch Vị Nhiên thì một tay khoanh trước ngực, một tay day trán.
Anh đã mất một lúc để trao đổi với Gaga và cuối cùng cũng hiểu rõ ngọn ngành.
Nguyên Kỷ Hy đúng là do nền tảng chủ động gửi đến.
Gaga nói sau khi anh chủ động đóng nhiệm vụ của nền tảng, nhiệm vụ của Nguyên Kỷ Hy bắt đầu liên tục báo lỗi.
Nhiệm vụ liên tục hiện lên thông báo hoàn thành, nhưng lại không có người dùng nào trong nhiệm vụ, muốn vào nhiệm vụ để kiểm tra thì lại hiển thị nhiệm vụ đã hoàn thành nên không thể đến được.
Giải thích theo thuật ngữ game, giao diện tổng kết thắng lợi có độ ưu tiên cao nhất, nhưng vì Bạch Vị Nhiên đã chạy mất, nên giao diện tổng kết thắng lợi cứ bị kẹt ở đó, cản trở các chức năng khác.
Chỉ khi nó thực sự hoàn thành thì lỗi mới hết.
Người có thể nhận phần thưởng hoàn thành đương nhiên chỉ có người dùng được chỉ định là Bạch Vị Nhiên.
Đúng lúc này Bạch Vị Nhiên lại yêu cầu bảo vệ an toàn cá nhân ở thế giới hiện thực.
Ha! Thật là trùng hợp?
Gửi người đến cho anh làm vệ sĩ, vừa có thể thuận lợi tổng kết, vừa kết thúc báo lỗi.
Bạch Vị Nhiên không hề hay biết, vừa bấm vào gói quà, Nguyên Kỷ Hy ở đầu bên kia lập tức được dịch chuyển đến.
Bạch Vị Nhiên xoa xoa thái dương, quả thực nhất thời chưa tiếp thu nổi.
“Gaga nói cô tự nguyện đến bảo vệ tôi?”
Nguyên Kỷ Hy vội ngẩng đầu lên, nhưng vừa chạm mắt Bạch Vị Nhiên, cô lại vội cúi đầu xuống.
“Vâng, thưa ngài Lam... à không, cậu Bạch.”
“Xin hãy cho phép tôi được đi theo ngài, tôi nguyện làm bất cứ việc gì.” Nguyên Kỷ Hy sợ ấn tượng ban nãy mình để lại cho Bạch Vị Nhiên quá tệ, lòng thấp thỏm không yên, liền tuôn một tràng tự giới thiệu.
“Tôi biết một trăm sáu mươi loại võ thuật, có bốn mươi loại có chứng chỉ chuyên nghiệp, có thể sở hữu và sử dụng hợp pháp một trăm hai mươi loại súng, có thể tự chế tạo bảy mươi chín loại đạn dược với uy lực khác nhau, các khóa học về điều tra hình sự và thẩm vấn tôi đều đạt điểm tuyệt đối—”
Bạch Vị Nhiên: …………
Tôi thấy không kham nổi rồi, hay là gửi cô về đi.
Hoa Hạ không phải nơi vô pháp.
“Ngay cả khi đi vệ sinh tôi cũng có thể tính bằng giây.”
Bạch Vị Nhiên: …………?
Khoan đã, Hoa Hạ của tôi cần nhân tài như cô.
Sự trung thành và chuyên nghiệp của Nguyên Kỷ Hy anh đã thấy tận mắt, hơn nữa cô không phải là người nói dối.
Con người cô dù có báo thù cũng sẽ quang minh chính đại, tuyệt đối không có khả năng cúi đầu trước kẻ thù.
Kẻ yếu mới cần tỏ ra yếu thế để lợi dụng đâm sau lưng phản sát, còn chiến lực cao cấp như cô, không cần tỏ ra yếu thế mà cứ trực tiếp nghiền ép.
Bây giờ nghĩ lại, để cô đối phó với Minh Quang là tốt nhất.
Nói ra thì, cô và Minh Quang cũng đã từng đối đầu về mặt tinh thần rồi.
Cái thế vật ngã mà anh dùng để thoát khỏi sự trói buộc của Minh Quang cũng là do cô dạy.
Phân tích đủ mọi lợi ích, Bạch Vị Nhiên đã có quyết định.
Anh đang định giải thích tình hình với Tần Nịnh.
Câu “kẻ thù” ban nãy anh nói quá nhanh quá sớm, bây giờ Tần Nịnh thực sự coi Nguyên Kỷ Hy như kẻ thù.
Lúc này còn tươi cười bưng lên một tách hồng trà, vừa nhìn đã biết không có ý tốt.
“Mời cô uống trà.”
Nguyên Kỷ Hy được ưu ái mà lo sợ, đứng dậy, hai tay nâng tách trà, vô cùng kính cẩn, chủ động cúi người chào Tần Nịnh.
“Cảm ơn phu nhân, trà phu nhân pha thơm quá.”
Bạch Vị Nhiên: …………?
Tần Nịnh: …………!?
Nguyên Kỷ Hy đang định uống, Tần Nịnh một tay đập lên bàn, ngăn động tác uống trà của cô lại, cười đến mức lòng như nở hoa, ngọt ngào cất tiếng.
“Khoan đã, ban nãy cô gọi tôi là gì?”
“…………Phu nhân?”
Nguyên Kỷ Hy lại hoảng hốt, luống cuống tay chân.
Lẽ nào thế giới khác nhau, cách xưng hô cũng khác, mình gọi sai rồi sao?
Nhưng cô cứ ngỡ vị này chắc chắn là – của cậu Bạch.
Tần Nịnh đưa tay che miệng, bật ra một tiếng cười khúc khích không nén được, đầy vui sướng.
“Ồ, đúng đúng đúng đúng, cô gọi đúng rồi—”
“Cô gọi hay lắm—”
“Cô tên Nguyên Kỷ Hy phải không? Tên hay thật đấy! Muốn ứng tuyển làm vệ sĩ cho anh Vị Nhiên à?”
Nguyên Kỷ Hy vội vàng vứt bỏ mớ suy nghĩ hoảng loạn, đặt tách trà xuống, một lần nữa hai tay duỗi thẳng áp sát vào đùi, cúi đầu chào Tần Nịnh, thật sự giống hệt một cô học sinh tiểu học.
“Vâng, thưa phu nhân, tôi rất mong được ứng tuyển vào vị trí này.”
“Tôi tin năng lực của mình có thể đảm nhiệm, nếu phu nhân có nghi ngờ gì về tôi, có thể cử bất kỳ ai đến đối đầu với tôi.”
“Tôi một lòng một dạ muốn đi theo cậu Bạch, hy vọng trở thành cánh tay phải đắc lực của ngài ấy, tôi sẽ coi trọng mạng sống của cậu Bạch hơn cả mạng sống của mình, tất cả những viên đạn bắn vào cậu Bạch sẽ bắn vào tôi trước, tất cả những nhát dao chém vào cậu Bạch sẽ chém vào tôi trước, nếu cậu Bạch bị người ta gài bom, tôi sẽ ôm quả bom đó, dùng thân mình giảm bớt sức công phá để ngài ấy có thời gian chạy thoát—”
“Phu nhân, hy vọng phu nhân có thể nói giúp tôi vài lời, cho tôi một cơ hội, tôi muốn vì cậu Bạch mà vào sinh ra tử, không từ nan—”
Bạch Vị Nhiên: …………
Khoan đã, tôi chỉ là một nhà sản xuất game bình thường thôi.
Cái thế giới mà cô miêu tả có gì đó không đúng lắm.
Tôi thấy hay là gửi cô về đi—
“Tôi không màng đãi ngộ, có thể chịu khổ, túc trực hai mươi tư giờ, không cần trả lương cũng được ạ, tôi có thể tự đi làm thêm để nuôi sống bản thân.”
Ồ, khoan đã, môi trường nào cũng cần nhân tài như cô.
Tần Nịnh lại được mấy tiếng ‘phu nhân’ dỗ dành đến mức lòng như nở hoa, khóe môi không sao kìm lại được mà cong lên.
Cô tinh ý nhận ra.
Trong mắt người phụ nữ này, hoàn toàn không có ý đồ gì khác với anh Vị Nhiên.
Cô suy nghĩ một lát, rồi đưa ra thêm một yêu cầu.
“Vậy cô có thể đảm bảo bình thường sẽ không xuất hiện trong tầm mắt của anh Vị Nhiên, chỉ khi nào chúng tôi gọi thì cô mới ra mặt được không?”
“Không thành vấn đề, thưa phu nhân. Tôi sẽ như không khí, khiến phu nhân không cảm nhận được sự tồn tại của tôi, nhưng sẽ xuất hiện ngay khi phu nhân cần!” Mắt Nguyên Kỷ Hy sáng lên, thao thao bất tuyệt, hùng hồn trình bày.
“Xin phu nhân cứ yên tâm, tôi đã theo học khóa phản truy vết. Muốn phản truy vết thì trước hết phải học cách truy vết, tôi có thể theo dõi một người suốt ba tháng mà không bị phát hiện, là học viên xuất sắc đứng thứ hai của khóa học đó.”
Tần Nịnh sà vào lòng Bạch Vị Nhiên, điệu bộ nũng nịu, ngón tay vẽ những vòng tròn trên ngực anh.
“Nè, anh Vị Nhiên, chị vệ sĩ này giỏi quá đi, mình thuê chị ấy nhé, được không anh?”
Nguyên Kỷ Hy mừng như bắt được vàng. Người vốn vụng về là thế mà lúc xin việc cũng có thể trở nên lanh lợi trong phút chốc, cô chớp lấy thời cơ, lớn tiếng cảm ơn.
“…Cảm ơn phu nhân đã cho tôi cơ hội, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình!!”
