Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 6 - Chương 4: Nhiệm vụ dị thường và độ khó gia tăng (3K)

Ngô Kê và Hồng Liên, một người xuyên không và một thổ dân tiên hiệp.

Quá trình họ chung sống hoàn toàn phản ánh sự thông minh của Bạch Vị Nhiên khi lựa chọn thế giới song song cho nhiệm vụ.

Trong thế giới song song đô thị hiện đại, nền văn minh của mọi người phát triển không chênh lệch nhiều, đều có tàu hỏa, máy bay, tên lửa, biết trên mặt trăng không có Hằng Nga và thỏ ngọc, tìm hiểu khả năng du hành thời không từ lý thuyết cơ học lượng tử, mỗi người ít nhiều đều từng đọc truyện huyền huyễn về xuyên không, về người đột biến có siêu năng lực hay Người Sắt bay lượn trên trời.

Trình độ giải trí và công nghệ xem như cùng một vạch xuất phát.

Còn Hồng Liên, thân là một thổ dân, chưa từng đọc những thứ này, cũng chẳng biết đến những kiến thức đó.

Cô chỉ coi Ngô Kê với trang phục kỳ dị xuất hiện bên cạnh mình là một kẻ tà đạo.

Ngủ say mấy trăm năm, vậy mà lại xuất hiện một tu sĩ mà cô không biết tu theo đạo pháp nào, không biết từ đâu đến, nhưng năng lực lại kinh thiên động địa.

Đúng chuẩn tà đạo tổ sư—

Hồng Liên ngay lập tức xác định Ngô Kê là kẻ địch.

Trong hệ giá trị quan thời đại cố hữu của cô, sự xuất hiện của kẻ mạnh chưa bao giờ là chuyện tốt.

Kẻ mạnh khó lòng phục người khác, đấng trượng phu có tài kinh thiên động địa, sao có thể ngày ngày chịu cảnh trầm kẽm dưới trướng người khác?

Thế giới đã mấy trăm năm không có tranh chấp, các tu sĩ thế lực ngang nhau, kiềm chế lẫn nhau, nay nếu có thế lực mới tham gia— Hồng Liên kinh hãi.

Cô phải trừ khử tên tà tu này—

Sau khi nhiệm vụ bắt đầu, Ngô Kê và Hồng Liên toàn đánh nhau.

Ngô Kê có siêu năng lực của nền tảng bảo vệ, không sợ đánh, còn có thể vừa đánh vừa phổ cập kiến thức cho Hồng Liên, rằng trong vũ trụ có rất nhiều thế giới song song, nào là đô thị hiện đại, máy bay tên lửa lên vũ trụ, xuyên không còn có hệ thống đi kèm, chuyện này thường thấy lắm!

Hồng Liên đáp: “Thường cái con khỉ nhà ngươi, nói cái gì thế? Tên tà tu yêu ngôn hoặc chúng, ăn nói hàm hồ, ăn một thương của ta!!!”

Giao tiếp lệch server, mà còn là lệch hẳn cả chiều không gian, đúng là gian nan.

Ngô Kê nói đến đây, cầm chén trà đã cạn lên khẽ thở dài, trong mắt lấp lánh ánh sao trong sáng.

“Bạch thiếu, cậu hiểu không? Cô ấy đẹp thật sự.”

Bạch Vị Nhiên đang bóc quýt đường cho Tần Nịnh, đầu từ từ hiện lên dấu chấm hỏi, anh nhíu mày, sắp xếp lại toàn bộ quá trình.

Khoan đã, từ đầu câu chuyện đến giờ, hình như Hồng Liên vẫn chưa xuất hiện với dung mạo thật.

Không phải cậu vẫn luôn đánh nhau với một cây thương sao?

Bạch Vị Nhiên mím môi, cuối cùng hạ thấp giọng, hỏi một câu với vẻ mặt không thể tin nổi.

“...Cậu thích cô ấy từ lúc cô ấy còn là vũ khí à?”

Ngô Kê lập tức hoàn hồn, trở lại với khuôn mặt đẹp trai nghiêm túc.

“Bạch thiếu, không ngờ cậu lại là người nông cạn như vậy.”

“…………?”

“Tôi kính trọng phẩm cách của cô ấy, nội tâm của cô ấy, không quan tâm đến ngoại hình, hơn nữa, dù ở hình thái vũ khí, eo cô ấy vẫn thon thả vừa vặn, lúc tấn công thì lướt đi như lửa, sát khí lẫm liệt, mũi thương bạc cong như móc câu…”

Bạch Vị Nhiên: …?? Đó mà gọi là eo à? Đó là thân thương!

“Lúc động thì như thỏ chạy, lúc tĩnh thì như trinh nữ, lúc cô ấy mắng người nghe hay cực, cái kiểu rất lạnh lùng, rất khinh thường, mắng tôi như mắng con sâu cái bọ, nghe hay~ gì đâu~~”

Ngô Kê vô cùng say sưa, Tần Nịnh không nhịn được ghé sát vào Bạch Vị Nhiên, khẽ thì thầm.

“Anh Vị Nhiên, chúng ta phải nghe anh ta kể chuyện yêu một cây thương mãi sao?”

Bạch Vị Nhiên đưa cho cô một múi quýt không hạt, bình tĩnh đáp.

“Cứ bao dung hơn với người khác một chút, coi như là để tìm hiểu sự đa dạng của thế giới.”

“Đàn ông chưa yêu bao giờ thì thế đấy, ngốc một chút.”

Chỉ có thể nói rằng mối tình đầu này của Ngô Kê đến quá muộn.

Tần Nịnh “ồ” một tiếng, vừa ăn quýt vừa lẩm bẩm.

“...Giá mà đoạn này tua nhanh được thì tốt.”

Bạch Vị Nhiên chỉ có thể vỗ nhẹ tay cô, tỏ ý an ủi.

Livestream không tua nhanh được, đoạn này của Ngô Kê kéo dài dằng dặc, có lẽ anh ta đã dùng hết tất cả những phép tu từ đã học từ khi sinh ra để miêu tả về quá khứ không đánh không quen biết giữa mình và Hồng Liên.

Anh ta và Hồng Liên đánh nhau vui vẻ, nhưng trong mắt các tu sĩ khác ở thế giới đó, tình hình chỉ thật kỳ quái.

Họ không nhìn thấy Ngô Kê đang tàng hình, chỉ cảm thấy hung binh đêm đêm tác loạn, họ quyết định hủy diệt Hồng Liên, ném cô vào chính lò đúc mà năm xưa cô đã gieo mình vào.

Hồng Liên không thể chấp nhận, cô vẫn chưa tiêu diệt được Ngô Kê, nhưng các môn phái đã liên thủ dùng phong ấn cực mạnh lên người cô, cô mất hết ngũ quan, bị ném vào lửa đạo.

Chuyện sau đó thì ai cũng hiểu, khá là lãng mạn.

Ngô Kê không chút do dự nhảy vào lò cứu thương, còn Hồng Liên vượt qua tâm ma của mình, tin tưởng Ngô Kê, buông bỏ nỗi sợ hãi và những giá trị quan cố hữu về thời loạn thế tàn khốc, được tôi luyện một lần nữa trong lửa đạo, ngũ quan mở lại, khôi phục hình người.

Trong lò đúc, bốn bề là biển lửa, rồi thân thương chợt lóe hồng quang, hóa thành thiếu nữ tóc đỏ, trần như nhộng, thản nhiên bước về phía Ngô Kê trong biển lửa. Mấy trăm năm trước, cô vì một người mà nhảy vào lò đúc, mấy trăm năm sau, lại có một người giúp cô khôi phục hình người.

Cô cười một tiếng lạnh lùng, khinh miệt, nhưng lại quen thuộc đến lạ, không hề sợ hãi ánh mắt của Ngô Kê, không chút e thẹn. Một thiếu nữ yandere đã đi qua núi đao biển lửa, nào có để tâm đến việc phô bày một chút thân thể này?

Nhưng Ngô Kê thì chết sững, hai tay che mặt, các ngón tay lại banh ra hết cỡ.

Ngô Kê, người trông có vẻ đào hoa nhưng thực chất lại trong sáng, đến mối tình đầu còn chưa có, lập tức gục ngã.

Hồng Liên ôm lấy anh ta trong biển lửa với thân thể trần trụi.

Ngô Kê rất thành thật mà chảy máu mũi.

Tưởng chừng là một kết cục viên mãn, nhưng nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.

Bởi vì trong lòng Hồng Liên vẫn còn một câu hỏi chưa có lời giải.

Vị【Anh hùng】năm xưa đã chuyển thế đầu thai.

Tình cảm của cô dành cho người này rất phức tạp, nói kính yêu cũng có, kính yêu đến mức sẵn sàng chết vì đối phương, đến giờ cô vẫn không hối hận vì đã nhảy vào lò đúc.

Nói hận cũng có, hận ông ta vì tư lợi của bản thân mà phản bội lại những lời lẽ quang minh chính đại mình đã từng nói.

Hồng Liên muốn một câu trả lời.

Có lẽ câu trả lời đã rõ như ban ngày, nhưng Hồng Liên cố chấp hơn cả đá tảng vẫn muốn gặp lại người này sau khi chuyển thế, thông qua con người ở kiếp này của ông ta để biết được, rốt cuộc năm xưa ông ta chỉ nhất thời bị tâm ma che mắt, hay là ngay từ đầu cô đã đặt niềm tin sai người.

Nghe đến đây, Bạch Vị Nhiên liếc nhìn Ngô Kê.

Hồng Liên có thể được nền tảng lựa chọn, vậy thì chắc chắn là cô đã đặt niềm tin sai người—

Nhưng Ngô Kê không thể dùng lý do này để thuyết phục cô.

Anh ta và Bạch Vị Nhiên đang đứng ở góc nhìn của Chúa, nhưng Hồng Liên cần phải tận mắt chứng kiến.

Đây là cuộc đời của cô, cô có quyền yêu cầu đối phương cho mình một sự thật.

“Tôi đã cùng Hồng Liên tìm kiếm rất lâu trong thế giới đó, nhưng vẫn không tìm được.” Ngô Kê vuốt ve dọc theo miệng chén trà.

“Cuối cùng chúng tôi thông qua một vị thiên sư tính toán, dựa vào mảnh vải còn sót lại từ y phục kiếp trước của ông ta, biết được ông ta đã chuyển thế đến một thế giới khác. Manh mối từ những hình ảnh chụp lại cuộc sống của ông ta đã được nhờ Gaga hỗ trợ, sau khi dùng phương pháp loại trừ, cuối cùng đã xác định được thế giới mang số hiệu 30816.”

Ngô Kê nói đến đây, chỉ vào chiếc khuyên tai hồng ngọc của mình.

“Nhiệm vụ của tôi với Hồng Liên vẫn chưa hoàn thành, theo quy tắc của nền tảng, tôi không thể đồng thời tiến vào một thế giới khác để tìm ông ta. Hồng Liên có thể theo tôi đến thế giới hiện thực đã là đi trên lằn ranh vi phạm rồi, chỉ có thể nói đó là một bug của thế giới tu tiên.”

Nhưng nói chuyện quy tắc kỷ luật với yandere thì họ không nghe đâu.

Phải theo là phải theo, dù đến thế giới hiện thực, một nơi khác với thế giới tu tiên, gần như không có linh khí khiến Hồng Liên chỉ có thể duy trì trạng thái khuyên tai, cô vẫn quyết bám chặt lấy Ngô Kê.

Yêu anh là phải giám sát anh.

Ý tưởng của Ngô Kê là để Bạch Vị Nhiên vào nhiệm vụ ở thế giới đó, tìm ra người chuyển thế của vị【Anh hùng】kia.

Sau đó anh ta sẽ thông qua kênh yêu cầu kết bạn để đưa Hồng Liên cùng qua.

Chiếc khuyên tai hồng ngọc khẽ lóe lên hai lần.

Ngô Kê chỉ vào khuyên tai, nhún vai, thái độ trở nên thoải mái hơn, vui vẻ vỗ tay một cái.

“Được rồi, câu chuyện nặng nề đã kể xong, hay là bây giờ chúng ta nói chuyện gì vui vẻ hơn đi.”

Anh ta cười tủm tỉm nhìn hai thiếu nữ yandere.

“Thật ra hôm nay ngoài việc nhờ Bạch thiếu trả một ân tình, tôi còn có một mục đích khác— Tổng giám đốc Tần, em gái Manh Manh, hai người có thể làm bạn với Hồng Liên được không?”

Tần Nịnh và Manh Manh không ngờ lại có yêu cầu này, ngạc nhiên “ể” một tiếng, nhìn nhau.

Chiếc khuyên tai hồng ngọc lập tức lóe lên dữ dội, dái tai của Ngô Kê đỏ như nhỏ máu, nhưng anh ta không hề để tâm, xoa xoa chiếc khuyên tai để an ủi.

“Thật ra, cô ấy thường kể với tôi về hai người.”

Tần Nịnh mà anh ta gặp ở công ty, và Manh Manh mà anh ta gặp ở nhà Bạch Vị Nhiên.

Chỉ có thể nói yandere quý yandere, đồng bệnh tương liên.

Hồng Liên vẫn luôn có cảm tình với Tần Nịnh và Manh Manh, nhưng tính cách cô lạnh lùng kiêu ngạo, khô khan, chỉ biết giết chóc chứ không biết cách thể hiện, lại cách một rào cản thời đại dày cộp, vấn đề giao tiếp lệch server, nên sự ngưỡng mộ chỉ giữ trong lòng khó nói.

Nhưng Hồng Liên vẫn luôn rất cô đơn.

Có Ngô Kê thì tốt rồi, nhưng dù sao Ngô Kê cũng là người khác giới.

Nhìn thấy Tần Nịnh và Manh Manh thân thiết chơi đùa với nhau, sự ngưỡng mộ của Hồng Liên chỉ có thể thì thầm trong chiếc khuyên tai.

Tại sao họ có thể vừa đánh nhau, vừa ôm nhau thân thiện như vậy?

Hóa ra con gái còn có thể như thế này sao?

Nhưng cô chỉ dám nói cho Ngô Kê nghe.

Không ngờ Ngô Kê không giữ bí mật, nói toạc ra hết, Hồng Liên xấu hổ, chiếc khuyên tai lóe lên như đèn báo hỏng, trong phút chốc, phong thái lạnh lùng cao ngạo bay biến sạch.

Vài phút sau, chiếc khuyên tai bị để lại một mình trên bàn, Tần Nịnh và Manh Manh ngồi hai bên nó.

Hai người một khuyên tai, cùng lúc rơi vào im lặng.

Manh Manh không biết phải làm sao, liếc nhìn Tần Nịnh, công việc giao tiếp với khí linh từ dị thế giới này, thiếu nữ game thủ hikikomori cũng không giỏi.

Tần Nịnh an ủi cô: “Không sao đâu, cứ coi như chúng ta đang nói chuyện với một cái tai nghe Bluetooth, đừng coi nó là khí linh dị thế giới gì cả.”

Manh Manh bừng tỉnh.

Tai nghe Bluetooth à, cái này em rành, ngày nào em livestream game cũng kết nối mà.

“Alo alo, chào cậu, tớ là Manh Manh.”

“Tôi là Tần Nịnh.”

Sự im lặng lại kéo dài gần một phút.

Chiếc khuyên tai phát ra một âm thanh yếu ớt, như thể tín hiệu không tốt, có vài phần bối rối, ngượng ngùng đáp lại.

Mấy trăm năm qua, khí linh yandere cuối cùng cũng có bạn đồng giới.

“…Tần Nịnh cô nương… Vu Manh Manh cô nương, hai vị khỏe…”

Còn Bạch Vị Nhiên bị Ngô Kê kéo vào phòng ngủ, Ngô Kê miệng thì nói phải cho các cô gái chút thời gian riêng tư, đóng cửa lại, lưng dựa vào cửa, nhìn Bạch Vị Nhiên ung dung khoanh tay nhìn mình.

“Nói đi, còn chuyện gì chưa nói?”

Bạch Vị Nhiên rất hiểu người bạn cũ này của mình.

Ngô Kê trông thì nhí nhố, nhưng trong lòng có chừng mực, biết rõ chuyện gì là chính sự.

Cố tình tách Hồng Liên, Tần Nịnh và Manh Manh ra để nói riêng với anh vài câu, vậy thì mấy câu này chắc chắn không tầm thường.

Ngô Kê cười hề hề hai tiếng, nịnh nọt vài câu rằng không gì qua mắt được Bạch thiếu, liền bị Bạch Vị Nhiên một câu “vào việc chính đi” chặn họng.

“Tôi tuyệt đối tin tưởng Bạch thiếu có đủ năng lực xử lý nhiệm vụ này, chỉ là trước đó, có một lời nhắc nhở nho nhỏ.”

Ngô Kê vò mái tóc xám, hạ thấp giọng.

“Thật ra lúc tôi tìm thấy nhiệm vụ này, nó chỉ là nhiệm vụ cấp B thôi.”

Bạch Vị Nhiên nghe vậy thì sững người, rồi bỏ tay đang khoanh trước ngực xuống.

“Nhưng lúc tôi xem thì đã là cấp S rồi?”

Ngô Kê gật đầu.

“Đúng vậy, Bạch thiếu. Chính trong khoảng thời gian này, nhiệm vụ đã từ cấp B tăng lên cấp S. E là có kẻ đang kích động đối tượng nhiệm vụ, khiến cô ta trở nên cố chấp, cực đoan, thông minh và quyết đoán hơn, sẵn sàng vào sinh ra tử vì kẻ đó, sợi dây ràng buộc giữa họ cũng ngày càng thêm bền chặt.”

Bạch Vị Nhiên cau mày, Ngô Kê nhướng mày.

“——Cậu không thấy rất giống sao? Giống hệt tình huống đã tạo nên Hồng Liên năm xưa.”

“Người chuyển thế mang theo ký ức tiền kiếp cũng không phải là hiếm trong các thế giới.”

Bạch Vị Nhiên ồ một tiếng, “...Thú vị đấy.”

**

Hỡi các yandere, dự kiến chiều nay sẽ có thêm một chương nữa, nhưng tác giả-kun có việc bận nên sẽ đăng muộn hơn một chút.

Lời nhắc thân thương, các yandere muốn hóng chương mới có thể xem bình luận ghim để vào phòng tối nhỏ và tầng hầm, lịch cập nhật mỗi ngày sẽ được thông báo trong nhóm ヽ(´▽`;)/♪