Cậu bé im lặng một lúc lâu hơn.
Mà Bạch Vị Nhiên, người đang xem cảnh tượng từ góc nhìn thứ nhất, cũng chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi.
Trong ký ức không có hình ảnh, nhưng anh lại dần có một cảm giác quen thuộc.
Qua tầm mắt của Tiểu Vị Nhiên, anh cũng đang chăm chú nhìn Hạ Ngôn Lạc trước mặt.
Khi anh lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Ngôn Lạc trong thế giới nhiệm vụ, cảm giác tinh vi này cũng từng thoáng qua.
Hạ Ngôn Lạc vốn đang cười chờ đợi câu trả lời của Tiểu Vị Nhiên, nụ cười của cô đột nhiên khựng lại, cô ghé sát lại gần, mũi gần như chạm mũi, cậu bé đang mải suy tư, bất ngờ giật nảy mình, vội vàng lùi về sau, mặt đỏ bừng, nhưng sau lưng lại như đụng phải một bức tường vô hình, không thể lùi được nữa.
“Này! Cô làm gì vậy!?”
Đối mặt với câu hỏi hoảng hốt của cậu, đại tiểu thư kiêu ngạo chẳng thèm đếm xỉa, chỉ dùng một ngón tay nâng cằm cậu lên.
Rồi vẻ mặt cô lộ ra vài phần nghi hoặc.
“...Ngài Vị Nhiên?”
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt của cậu có gì đó không đúng—
Tiểu Vị Nhiên tưởng cô đang gọi cậu.
Còn Bạch Vị Nhiên biết cô đang gọi anh.
Nhưng anh không thể đáp lại.
Mười mấy giây sau, Hạ Ngôn Lạc lại lùi về.
“Không có gì, chắc tôi nhìn nhầm.” Cô cười cười, tiếp tục thúc giục.
“Vậy lý do thứ hai là gì?”
Cậu bé lanh lợi thông minh hiếm khi nào lại bí từ.
Nhưng Bạch Vị Nhiên lại rất rõ nguyên nhân.
Đối với một cậu bé sống nội tâm, vốn kiến thức ở độ tuổi của cậu khiến cậu khó lòng thông suốt được những suy nghĩ trong lòng mình trong một sớm một chiều, còn sự nội tâm và lý trí lại khiến cậu chùn bước khi phải diễn đạt những khái niệm mơ hồ về cảm xúc ấy.
Không giỏi bày tỏ cảm xúc thật trong lòng.
Đối mặt với sự bối rối của một cậu bé, ngự tỷ yandere không hề có chút đồng cảm hay thấu hiểu nào.
Thấu hiểu? Từng thấy trong từ điển, chứ chưa bao giờ dùng ngoài đời thực.
Nếu cần thấu hiểu thì làm yandere làm gì, làm người bình thường không phải tốt hơn sao?
Ngón tay cô khẽ lướt, Minh Quang đang lơ lửng giữa không trung đột ngột rơi tự do xuống khoảng nửa mét.
Tiểu Vị Nhiên thấy vậy, giọng trầm xuống.
“Cô có giết cô ta, tôi cũng không bận tâm đâu—”
Muốn uy hiếp cậu ư?
Hạ Ngôn Lạc cười duyên, “Tôi cũng đâu có nói là uy hiếp cậu, tôi chỉ đùa giỡn một chút không được à?”
Có năng lực siêu cấp thế này, tôi lạm dụng một chút cũng đâu quá đáng?
Đừng tưởng ai cũng như cậu, dùng năng lực tiết chế như vậy.
Bạch Vị Nhiên nhìn cảnh qua lại giữa hai người, đột nhiên cũng nhớ ra lý do mình quyết định thay đổi vào một khoảnh khắc nào đó.
“Lý do thứ hai là, tôi muốn học cách tôn trọng sinh mệnh.” Cậu bé nói thẳng thừng.
“Tôn trọng người khác, tôn trọng chính mình, và cũng tôn trọng cô ta.”
Hạ Ngôn Lạc “ồ” một tiếng, mắt mở to và sáng rực, như thể vừa đào được kho báu, cô bật cười thành tiếng.
Không phải cười nhạo cậu, bác bỏ cậu, mà như thể phát hiện ra một vùng đất mới thú vị.
“Ngài Vị Nhiên, cậu có biết mình trước sau bất nhất không? Có cần tôi tua lại câu vừa rồi của cậu không? Cậu nói là, [có giết cô ta, tôi cũng không bận tâm đâu—].”
Gương mặt trắng trẻo của cậu bé ửng hồng, nhưng cậu cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tôi biết là mâu thuẫn.”
“Nhưng tôi chỉ muốn làm như vậy.”
Cho nên ban đầu cậu mới do dự rất lâu không biết có nên nói ra hay không.
Từ trước đến nay, cậu luôn giữ thái độ người khác chết cũng chẳng sao.
Nếu gặp Hạ Ngôn Lạc sớm hơn một chút, chắc chắn cậu sẽ thấy Hạ Ngôn Lạc quăng chết Minh Quang là điều tốt nhất.
Hai con quái vật lớn nhỏ tranh đấu, cậu làm ngư ông đắc lợi, trốn thoát cũng dễ dàng hơn.
“Nhưng tôi không muốn tiếp tục như vậy nữa.”
Cậu bé cúi đầu, giữa hai hàng lông mày lại thêm vài phần ngượng ngùng.
“Tôi muốn thử thay đổi hành vi của mình... thử hòa hợp với người khác, tìm hiểu người khác, và rồi, tôn trọng người khác.”
“Tôi không thích tình hình hiện tại, tôi cũng không thích bản thân mình bây giờ, tôi thường xuyên tức giận, cáu kỉnh, u uất, còn khinh thường người khác trong lòng, tôi rất khó chịu, giống như đang bò trên vũng bùn mà không đứng dậy nổi.”
“Cứ tiếp tục thế này, hiện trạng của tôi sẽ không khá hơn được.”
Như thể xé toạc một vết rách trong lòng, lời nói ào ạt tuôn ra.
Tại sao cậu lại nói với người phụ nữ này?
Có lẽ vì cô sẽ không cười nhạo cậu, nụ cười của cô không phải là chế giễu, không phải là nghi ngờ, mà ẩn chứa một sự thúc giục vui vẻ và kỳ vọng phấn khích, dường như bất kể cậu nói gì làm gì, trong mắt cô đều là những điều tuyệt vời, còn những u uất tàn bạo và tính công kích hơn người của cậu — trong mắt cô chỉ là trò vui, chỉ là trò chơi gia đình.
Người kỳ lạ—
Nhưng cô quả thực một lòng một dạ nghĩ đến cậu, dõi theo cậu.
Cậu rất thích cảm giác được người khác nhìn chăm chú như vậy.
“Tôi, đã có người mà tôi muốn người đó tin tưởng mình.”
“Tôi của hiện tại không thể trở thành tấm gương cho người đó.”
“Có người đã nói với tôi, muốn khiến người đó cảm thấy thoải mái, trước hết tôi phải khiến bản thân mình hòa hợp với chính mình một cách thoải mái.”
“Cho nên, tôi muốn thay đổi—”
Dù rất ngốc nghếch, dù rất mâu thuẫn.
Bạch Vị Nhiên có thể cảm nhận được nhịp tim của cậu bé đang dần tăng tốc.
Hạ Ngôn Lạc lắng nghe nhịp nói ngày càng nhanh của cậu bé.
Ừm— hửm— được rồi, vậy cái [người đó] là ai thế nhỉ?
Cô cũng không định giết đối phương, chỉ tò mò muốn gặp một lần thôi.
Thêm một tư liệu thực nghiệm tuyệt đẹp đáng quan sát cũng tốt.
Em gái Manh Manh đã là một rồi.
Vậy người này là ai?!
Cậu bé đột ngột ngẩng đầu, trong mắt ánh lên niềm vui.
“Nói cho cô biết, tôi, đã có một cô em gái!”
Hạ Ngôn Lạc: …………
Ngài Vị Nhiên, cậu còn dám nói mình không phải siscon à!?
Tên siscon chết tiệt, phen này tóm được đuôi rồi nhé!
Mà Bạch Vị Nhiên, người đã chứng kiến toàn bộ quá trình, nghe xong đoạn phát biểu ngây ngô mà không kém phần chân thành mộc mạc này, anh không nhịn được bật cười, vừa cười, lồng ngực trái lại nhói lên một cách khó hiểu, xuất phát từ bản năng cảnh giác của sinh vật, anh giật mình, ý thức lập tức bị kéo ra ngoài.
Giây tiếp theo, anh mở mắt trên sofa.
Vừa mở mắt ra đã thấy nụ cười ngọt ngào của hai thiếu nữ yandere.
Manh Manh quỳ ngồi bên cạnh sofa, hai bàn tay nhỏ đặt trên ngực trái của anh, tư thế vô cùng thân mật.
Còn Tần Nịnh một tay vịn vào lưng ghế, từ sau ghế ló đầu ra cười với anh, ân cần hỏi han.
“Anh Vị Nhiên, anh tỉnh rồi à?”
Ánh mắt Bạch Vị Nhiên lướt từ gương mặt Tần Nịnh, sang gương mặt Manh Manh.
Không một kẽ hở, ngọt ngào ấm áp như thường lệ.
Anh ngồi dậy, cử động cánh tay vốn vắt ngang mắt.
“Ngủ lâu quá, tay tê hết cả rồi.”
Ánh mắt của Tần Nịnh và Manh Manh dõi theo anh, cô bé tóc trắng cười rạng rỡ.
“Bạch Vị Nhiên vất vả rồi, hay để em xoa bóp cánh tay cho anh nhé?”
Bàn tay nhỏ bé đó thì có bao nhiêu sức chứ? Chơi game thì còn được.
Nhưng Bạch Vị Nhiên vẫn cười nhận lấy sự quan tâm này, nghiêng người để Manh Manh xoa vai cho mình.
Tần Nịnh liền cùng anh bàn về một chuyến du lịch trên du thuyền sang trọng.
Kể từ khi biết anh và Manh Manh trao đổi quà Valentine trước, Tần Nịnh vô cùng bất mãn, đã xem xét rất nhiều lịch trình du lịch, tỏ rõ thái độ muốn có một chuyến du lịch đôi ngọt ngào sang trọng ba ngày hai đêm với Bạch Vị Nhiên.
Xoa bóp một lúc, Bạch Vị Nhiên liền lấy cớ đi uống nước để đứng dậy.
Anh rót nước từ bình nước lạnh, dùng ly thủy tinh chậm rãi uống.
Ánh mắt vô tình hay hữu ý lướt qua bồn rửa trong bếp — cả một dãy dao đã thiếu mất hai con, một con cỡ vừa, một con cỡ nhỏ.
Anh lại nhìn về phía sofa, nơi hai cô gái đang trò chuyện đấu khẩu một cách hòa thuận.
Một tay của đại tiểu thư luôn buông thõng, khuất sau lưng ghế, ở nơi tầm mắt Bạch Vị Nhiên không thể thấy, nhẹ nhàng nắm một con dao gọt hoa quả cỡ vừa.
Còn ở vị trí thiếu nữ game thủ hikikomori đang quỳ ngồi, dưới gầm sofa, một con dao nhỏ được giấu ở nơi có thể lấy được ngay lập tức.
Bọn họ rốt cuộc định làm gì lúc nãy?
Bạch Vị Nhiên mím môi, sờ lên ngực trái, rồi lại dời tầm mắt đi.
Điều này chẳng có gì lạ cả.
Sống cùng các yandere, phải có giác ngộ đầu lúc nào cũng treo trên tay.
Hôm nay họ thích bạn, ngày mai có thể yêu đến mức muốn giết bạn.
Không điếc không ngây, chẳng làm chủ nhà hay.
Giả ngốc cũng là một bản lĩnh.
Hơn nữa anh không sợ, cũng không trốn — nội dung trong giấc mơ vừa rồi hoàn toàn không lưu lại trong ký ức của anh, anh không nhớ Hạ Ngôn Lạc, không nhớ Tiểu Vị Nhiên, không nhớ đoạn đối thoại đó, nhưng vào lúc này, anh lại nở một nụ cười hiền hòa, ánh mắt chợt trở nên sâu thẳm.
**
Các yandere ơi, chiều nay còn một chương nữa, nhưng sẽ đăng muộn hơn một chút nhé!
