Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1214

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21728

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Tập 4 - Chương 19: Lướt qua nhau

Vừa ra khỏi phòng họp, Quả Quả huých cùi chỏ vào Bạch Vị Nhiên.

“……?”

“Sao hôm nay anh cứ mất tập trung thế?” Cô thì thầm hỏi, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

Bạch Vị Nhiên nghe vậy, thẳng lưng một cách không tự nhiên.

“……Không có, chỉ là tối qua anh ngủ không ngon.”

“Đã bảo anh đừng áp lực quá mà, cùng lắm thì mình nhảy thuyền sang công ty khác. Còn non xanh nước biếc, lo gì không có củi đốt.” Quả Quả nói rồi chép miệng hai tiếng.

“Cái tổ hợp hôm nay đúng là Hồng Môn Yến mà. Thật không ngờ Thắng Nam lại là người như vậy, uổng công trước đây em còn thấy anh ta cũng tốt.”

Lời của Quả Quả khiến Bạch Vị Nhiên bật cười.

Bọn họ vừa mới họp tháng xong, nhưng không phải cuộc họp định kỳ quy mô lớn, mà là cuộc họp cấp cao chỉ dành cho cán bộ, các nhà sản xuất đều sẽ tham dự. Nhà sản xuất thường sẽ dẫn theo nhân vật số hai trong dự án của mình đến họp. Bạch Vị Nhiên đã trở thành nhà sản xuất, nên Quả Quả, người làm việc đâu ra đấy, dĩ nhiên cũng thuyền lên nước lên, trở thành nhân vật số hai trong dự án.

Trước đây Đổng Chính Uyên giao cho Bạch Vị Nhiên rất nhiều việc, nhưng chưa bao giờ dẫn anh đến những cuộc họp cấp cao thế này, toàn dẫn theo La Khỉ hoặc Nhị Ngũ.

Những cuộc họp cấp cao như thế này có thể nắm được thông tin nội bộ đầu tay của công ty.

Sở dĩ Quả Quả nói hôm nay là Hồng Môn Yến, là vì Thắng Nam đã dẫn theo sếp cũ của Bạch Vị Nhiên là Đổng Chính Uyên đến tham dự cuộc họp.

Mà Đổng Chính Uyên dù có tệ đến đâu, thì dẫu sao cũng đã lãnh đạo dự án phát triển này nhiều năm, rất hiểu về dự án. Trong cuộc họp, gã lấy ra một chồng báo cáo rồi hùng hồn trình bày, kết luận rằng xu hướng thị trường đã qua, không nên tiếp tục kiên trì với dự án này nữa, công ty nên bắt đầu một dự án mới.

Đúng là một đòn tuyệt sát, rút củi dưới đáy nồi.

Đổng Chính Uyên vừa mất chức danh nhà sản xuất dự án, giờ lại quay sang muốn xóa sổ luôn dự án của Bạch Vị Nhiên.

Nhà sản xuất mà không có dự án, thì một vị tư lệnh không quân còn chẳng bằng một người lính.

Suốt buổi họp, Đổng Chính Uyên hùng hồn phát biểu, còn nhà sản xuất Thắng Nam thì đứng bên khoanh tay đứng nhìn, thậm chí thỉnh thoảng còn ném cho Bạch Vị Nhiên và Quả Quả một ánh mắt bất đắc dĩ, ngầm ám chỉ rằng Đổng Chính Uyên tự ý làm bậy, gã cũng không cản được.

Lời nói dối này lừa người khác thì được, chứ không lừa nổi Bạch Vị Nhiên và Quả Quả đã bị Đổng Chính Uyên hành hạ bao ngày.

Với chỉ số IQ và trình độ logic của Đổng Chính Uyên, bản báo cáo này vượt trình quá xa, không thể nào không có người giúp.

“May mà Tổng giám đốc Hàn kiên quyết đứng về phía chúng ta, ngài ấy đứng lên nói: 【Dự án vừa mới tái cơ cấu đã đòi giải tán, chỉ khiến các nhân viên khác trong công ty hoang mang theo. Các cuộc họp tháng sau, tôi không muốn nghe lại báo cáo kiểu này nữa.】, ôi, em thật muốn quỳ xuống gọi ngài ấy là bố.” Quả Quả cảm động đến mức mắt lấp lánh sao.

Bạch Vị Nhiên khẽ mỉm cười.

Dự án vừa mới tái cơ cấu, bản thân anh cũng không phạm lỗi gì, Hàn Tín lại là một lãnh đạo lớn tính cách rất vững vàng, sẽ không sớm nắng chiều mưa mà hành hạ dự án, ít nhất cũng phải có khoảng nửa năm trăng mật.

Chỉ có thể nói là có người hơi nóng vội rồi.

Quả Quả quay đầu liền quẳng chuyện này ra sau óc, bắt đầu bàn với Bạch Vị Nhiên về kế hoạch công việc. Từ sau khi quản lý sản phẩm cũ của dự án bị Đổng Chính Uyên chọc tức đến nghỉ việc thì vị trí đó vẫn chưa được bổ sung. Bây giờ Quả Quả vì Bạch Vị Nhiên mà chẳng nề hà, một mình gánh luôn cả phần việc viết nội dung và sắp xếp lịch trình.

“Tháng này đã qua được nửa rồi, tuần này còn có nghỉ lễ Trung thu, tính ra tuần này chỉ có bốn ngày làm việc. Chúng ta có ba đầu việc ưu tiên cấp một đều đã báo động vàng rồi. Mọi người tăng ca cũng đã rất muộn, đây không phải vấn đề tăng ca, mà là chúng ta thật sự không đủ người.”

“Vẫn đang phỏng vấn liên tục, đợi thêm chút nữa đi!” Bạch Vị Nhiên nói.

Tuyển người là vậy, còn phải xem duyên phận, tuyển gấp chưa chắc đã tìm được người phù hợp.

“Tạm thời dời lịch của ba đầu việc này lùi lại nửa tháng đi, hôm nay thông báo trong nhóm chung một tiếng, đừng để mọi người căng thẳng quá trước kỳ nghỉ lễ Trung thu.”

Anh và Quả Quả vừa đi vừa nói, vừa hay đụng mặt Ngô Kê từ nhà vệ sinh đi ra.

Ngô Kê là nhân vật số hai trong dự án của họ, từ sau khi chuyện dự án của họ được công ty công khai, không cần phải giấu giếm nữa, cậu ta cũng đường hoàng đến tham dự họp tháng.

Dạo gần đây đã ít thấy Ngô Kê thường xuyên lên tầng mười sáu lượn lờ như trước.

Dự án của họ đang trong đợt thử nghiệm thứ hai, bước vào giai đoạn sửa bug điên cuồng.

Khi bước vào giai đoạn này, nhiều người sẽ mặc định rằng làm game là một môn huyền học.

Người của mỗi module đều tự tin tràn trề, cho rằng mảng mình phụ trách chắc chắn không có vấn đề, đều đã tự chạy thử và thông suốt cả rồi — kết quả vừa đến lúc thử nghiệm thực tế, bug mọc lên còn nhanh hơn cỏ dại gặp gió xuân, ở những nơi bạn nghĩ đến và không nghĩ đến đều có thể phát sinh bug.

Hơn chín mươi phần trăm đều có thể sửa được bình thường, nhưng sẽ có khoảng mười phần trăm giống như ký sinh trùng cứng đầu, bạn không biết nó xảy ra như thế nào, có lúc thậm chí dùng đủ mọi cách cũng không diệt được, đúng là lĩnh vực huyền học.

Những con ký sinh trùng huyền học này sẽ khiến người ta phải thức đêm cày cuốc, kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Ngô Kê rõ ràng đã gầy đi một chút, mặt cũng không còn hồng hào như trước, nhưng vừa thấy Bạch Vị Nhiên vẫn cười toe toét giơ ngón cái lên.

“Bạch thiếu, không bị người đời ganh ghét, ấy là kẻ tầm thường. Hôm nay tôi đã được mở mang tầm mắt rồi, cậu đúng là bị người ta ghen ghét thật đấy!”

Ý cậu ta là chuyện anh bị Đổng Chính Uyên và Thắng Nam bắt tay nhau nhắm vào.

Một câu nói khiến Quả Quả cũng phải bật cười, cơn tức vì bữa Hồng Môn Yến ban nãy cũng vơi đi quá nửa.

Ngô Kê là người rất biết điều tiết không khí tại hiện trường.

“Bạch thiếu, nghỉ lễ Trung thu cậu có về nhà không?”

“……Ừm, có về.”

Bạch Vị Nhiên vừa đáp, Quả Quả kinh ngạc liếc nhìn anh nhưng không nói gì.

“Tốt quá, nhớ gửi lời hỏi thăm của tôi đến em Thi Mạt… à ý tôi là, gửi lời hỏi thăm của tôi đến cô chú và gia đình cậu nhé. Hu hu, Bạch thiếu về nhà, trăng tròn người đoàn viên, còn tôi thì bỏ mẹ vẫn phải ở công ty sửa bug tăng ca, haizz…”

Ngô Kê đi xa rồi, Quả Quả mới tò mò hỏi một câu.

“Vị Nhiên, không phải trước đó anh nói Trung thu này không về nhà sao? Sao đột nhiên lại thay đổi…?”

Trong ấn tượng của Quả Quả, quyết định mà Bạch Vị Nhiên đã đưa ra rất ít khi thay đổi đột ngột.

“Có chút chuyện, anh phải về gấp.”

Hôm qua Bạch Vị Nhiên lại cùng em gái mình chơi thêm một trận game đối kháng.

Ván đầu anh thắng sát nút, ván thứ hai bất phân thắng bại, đến ván thứ ba, giao tranh vô cùng kịch liệt, cuối cùng Bạch Vị Nhiên bại trận.

Tiến bộ qua từng ván, tốc độ trưởng thành và khả năng lĩnh hội game này — đây tuyệt đối không thể là em gái anh, Bạch Thi Mạt.

Anh, một người anh trai sis… à không, một người anh trai thâm niên, rất hiểu em gái của mình.

Nhưng mỗi lần bật mic, người nói chuyện đều là em gái.

Bạch Vị Nhiên đưa ra một kết luận.

Có biến, trong phòng em gái anh đang giấu người.

Anh gọi cho mẹ, lựa lời hỏi dò tình hình gần đây của em gái, kết quả nhận được lại là không có gì bất thường.

Bạch Vị Nhiên lập tức hiểu ra.

Theo tính cách của em gái anh, không có vấn đề chính là có vấn đề.

Bạch Vị Nhiên nhấn gửi tin nhắn, quyết định về nhà đột kích, xem thử em gái mình rốt cuộc đang giở trò gì.

Sáng sớm ngày nghỉ lễ Trung thu, Bạch Vị Nhiên lên chuyến tàu cao tốc về nhà.

Mà anh không thể ngờ rằng, tại ga tàu cao tốc ở thành phố nhà mình, cũng có một đôi thiếu nữ đang khởi hành.

“Anh tớ nói Trung thu anh ấy phải làm việc không về đâu.” Bạch Thi Mạt nghiêm túc nói, kéo Vu Manh Manh đang đội mũ và đeo kính râm len lỏi trong dòng người ở nhà ga.

“Anh ấy là một kẻ cuồng công việc, chúng ta chỉ đành tự đi tìm anh ấy thôi.”

“Tìm anh ấy để cùng cậu nghĩ cách.”

Vu Manh Manh kéo một chiếc vali màu hồng xinh xắn, ngoan ngoãn gật đầu, theo Bạch Thi Mạt biến mất vào trong đám đông.

Mười giờ sáng, hai đoàn tàu cao tốc ngược chiều, lướt qua nhau.

**

Rồi, em gái dẫn Manh Manh đi thẳng vào trụ nhà chính địch để backdoor

Sau đây là dự đoán tâm trạng của Bạch Vị Nhiên (´-ω-`)

(Một) Vãi chưởng

(Hai) Mẹ nó chứ

(Ba) Antifan, lộ chân gà rồi nhé