Mortal Kombat Tra Nam, Giành Lấy Các Thiếu Nữ Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 8 - Chương 7: Tiền nhiều, tội gì không nghiêm túc

Vặt được lông một con cừu hai lần đương nhiên là chuyện đáng mừng.

Nhưng bản chất của Bạch Vị Nhiên không phải nhà tư bản, mà là một súc vật xã hội.

Lối suy nghĩ của anh là—— nhận càng nhiều, trách nhiệm càng lớn, làm càng nhiều.

Bây giờ, lợi ích thu về từ một thiếu nữ đã gấp ba đến bốn lần trước đây, lợi ích cao hơn, anh lập tức xem trọng chuyện này.

Anh không định gây thêm áp lực hay căng thẳng cho đồng nghiệp trong dự án trước khi có kết quả thử nghiệm nội bộ, cũng muốn bản thân dời đi sự chú ý, và giờ đây vừa hay lại có một việc lợi nhuận cao như vậy.

Kẻ cuồng công việc không bao giờ biến mất, chỉ chuyển dời trọng tâm mà thôi.

Anh bèn dồn phần lớn tâm trí vào các buổi học ở Đại Hắc Ốc.

Quan mới nhậm chức đốt ba mồi lửa, một khi anh đã đặc biệt nghiêm túc thì các thiếu nữ yandere chỉ có nước chịu khổ.

××

Trên khoảng đất trống phía sau dãy nhà học đã được dọn dẹp, một bức tường xi măng mọc lên một cách vô lý, Bạch Vị Nhiên đứng trên tường, tay đút túi quần, nhìn xuống một trăm thiếu nữ bên dưới.

Họ buộc tóc lên cao, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm vợt bóng bàn, đánh bóng vào tường.

Một trăm quả bóng bàn qua lại giữa tường và vợt.

Nhưng có hơi khác với bóng bàn thông thường.

Quả bóng bàn trong lúc nảy lên bất thình lình đặt câu hỏi.

【Câu hỏi số mười: Khi anh ta nói với em rằng hai người không hợp nhau, rồi lại trưng ra bộ mặt trầm kẽm lượn lờ trước mặt em——】

【Một, thương anh quá, dùng thân thể an ủi anh】

【Hai, im lặng, trước tiên nghe xem anh ta nói gì】

【Ba, chó ngoan không cản đường——】

Thiếu nữ được hỏi tay cầm vợt, không dám chần chừ, vừa vung vợt vừa nhanh chóng trả lời.

“Một! Thương anh… Á hu hu hu hu!”

Quả bóng bàn đang bay theo quỹ đạo bình thường bỗng phản xạ né khỏi vợt, đập thẳng vào mặt thiếu nữ, cô vội ôm mặt, quả bóng bật ra còn in lên mặt cô một chữ【NGỐC】, nhưng cô không dám buông vợt, vừa ôm mặt vừa tiếp tục đánh bóng.

Bóng bàn đập vào người, thiệt hại không cao, nhưng chữ【NGỐC】lại mang tính sỉ nhục cực mạnh.

Trả lời đúng, sẽ không có gì bất thường.

Trả lời sai, bóng sẽ đập vào mặt.

Các thiếu nữ vừa đánh bóng vừa trả lời câu hỏi, phải để tâm quá nhiều thứ, cuối cùng việc trả lời câu hỏi đã trở thành một phản xạ.

Vừa nghe câu hỏi, đã biết đáp án.

Chiêu này thực ra là do Bạch Vị Nhiên và Ngô Kê dùng hồi cấp ba.

Tận dụng việc luyện tập bóng bàn, một người đặt câu hỏi khi giao bóng, một người trả lời khi đánh trả.

Trả lời sai làm lại, trả lời đúng thì tiếp tục thay phiên hỏi, cùng với tốc độ đánh bóng ngày càng nhanh, họ không còn là【suy nghĩ】, mà là【trí nhớ phản xạ】.

——Vừa nghe câu hỏi, trong đầu đã có đáp án.

Nhờ cách này, họ có thể nhớ rành mạch tất cả các mốc năm lịch sử, các công thức toán học.

Phương pháp học tập này cũng hiệu quả tương tự với các thiếu nữ đang trong giai đoạn hoàng kim của cuộc đời về cả trí nhớ lẫn thể lực.

Anh chỉ đặt ra hai mươi câu hỏi, không nhiều, nhưng hỏi đi hỏi lại, cho đến khi họ có thể đánh trả một cách trôi chảy.

Nếu do dự, hoặc trả lời sai, sẽ bị bóng bàn đóng một dấu【NGỐC】thật mạnh lên mặt.

Mục đích là để khi họ gặp phải tình huống tương tự, phản ứng đầu tiên không phải là đi theo logic của đối phương.

Mà là gieo mầm cho hạt giống nghi ngờ và phản kháng.

Trên mặt các thiếu nữ, người ít thì bảy tám chữ ngốc, người nhiều thì bốn năm mươi chữ.

Anh đi đi lại lại giữa hai thái cực, bất giác trầm tư.

Một trăm thiếu nữ yandere rất hiệu quả trong việc thu về thù lao.

Nhưng lại là một vấn đề lớn đối với tiến độ giảng dạy.

Dù anh có cố gắng phân bổ thời gian thế nào, anh vẫn phải đi làm, từ chín giờ sáng đến chín giờ tối, cho dù có vào Đại Hắc Ốc cả trong giờ nghỉ trưa, thời gian anh có thể vào đây mỗi ngày cũng có hạn.

Không thể nào bắt họ ban ngày không ngủ, tối lại đợi anh đến dạy được.

Trong trường hợp dạy riêng, dù thời gian ở bên nhau ít, nhưng nhốt người trong phòng tối nhỏ, ngoài đọc sách ra không có việc gì khác để làm, anh còn có thể giám sát theo thời gian thực, bây giờ là một trăm thiếu nữ, chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc tán gẫu cũng có thể kéo dài cả ngày, chẳng làm gì cả.

Ban đầu họ không quen nhau, cũng rất e thẹn, ít khi nói chuyện, nhưng sau vài ngày cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ anh giao và cùng ăn cùng ngủ, họ cũng dần có bạn bè và những nhóm nhỏ của riêng mình.

Lúc nghỉ trưa ăn cơm, cái miệng nhỏ líu ríu nói không ngớt.

Anh không tài nào hiểu nổi tại sao các thiếu nữ lại có nhiều chuyện để nói đến thế.

Điều này cũng chứng minh một điều, các thiếu nữ không phải trầm lặng ít nói, chỉ là chưa tìm được đồng loại.

Sự dịu dàng điềm tĩnh mà bạn tưởng, biết đâu chỉ là vì cô ấy chẳng có gì để nói với bạn.

Chỉ cần là người có trí tuệ và tam quan bình thường, phần lớn đều có quan điểm riêng về mọi việc, chứ không phải một cục bùn nhão.

Những gã tra nam kia vừa muốn họ yên tĩnh thuận theo dịu dàng, lại vừa chê họ yên tĩnh thuận theo dịu dàng rất nhàm chán.

Lời hay lẽ phải đều để họ nói hết rồi, vậy thì ngoài hắc hóa ra, các cô gái còn con đường nào khác để đi đâu.

Họ nói chuyện rất ồn ào, rất phiền phức, nhưng Bạch Vị Nhiên lại thấy đây chưa hẳn là một chuyện xấu.

Chịu chủ động chia sẻ và giao lưu với người khác——

Nhưng vẫn còn lười biếng và tám chuyện quá nhiều.

Bạch Vị Nhiên đau đầu, nhìn vào dữ liệu hệ thống hiển thị trên điện thoại.

Từ chỗ rất ngoan ngoãn, nhiệt tình cao độ, tiến độ xây dựng tăng vọt lúc ban đầu, đến bây giờ họ bắt đầu kết bạn, việc tán gẫu ngược lại khiến tiến độ xây dựng chậm lại.

Tình cảm giữa người với người không thể nâng cao hiệu suất công việc.

Nơi công sở vô tình thì hiệu suất mới cao.

Nhưng anh cũng không nỡ lòng nào ngăn cản họ.

Yandere và yandere dễ dàng thấu hiểu lẫn nhau hơn, họ khó khăn lắm mới tìm được bạn bè, ở bên nhau chỉ một thời gian ngắn rồi sẽ mỗi người một ngả, anh cũng không phải ác quỷ gì.

Trạng thái trầm cảm của họ đã giảm, mức độ hắc hóa cũng giảm, số người lên sân thượng và bỏ trốn cũng ít đi.

…Nhưng tiến độ xây dựng chậm lại, tiến độ giảng dạy cũng bị tụt lại phía sau.

Bạch Vị Nhiên suy nghĩ đầu đuôi ngọn ngành, cuối cùng hướng ánh mắt về phía nhân sự của trường học.

Nói cho cùng, hiện tại quản lý một trăm thiếu nữ, ngoài truyền thuyết bí ẩn học đường và một con thú cưng của trường ra, thì chẳng còn ai khác.

Lúc anh ở đây họ không dám hó hé, anh đi rồi họ bắt đầu quậy.

Thời gian anh ở đây quá ít.

Anh cũng không muốn giống như một giáo viên chủ nhiệm nghiêm khắc cổ hủ, động một tí là đi kiểm tra, đi vệ sinh cũng ghé qua xem một lần, buông vài câu tàn nhẫn, khiến họ cả ngày ngoài học hành khổ sở ra thì chẳng còn gì khác.

Chính anh ngày xưa cũng ghét loại giáo viên chủ nhiệm này.

Giáo dục yandere đâu phải là ba năm thi đại học, năm năm thi thử, anh dạy họ tránh xa tra nam chứ không phải dạy họ sợ đàn ông.

Cái gì quá cũng không tốt, đàn ông tốt trên đời vẫn còn nhiều lắm.

Cần thêm người.

Phải là người đáng tin cậy, hiểu rõ thiếu nữ yandere, lại còn nghe lời.

Ba tiếng học bóng bàn kết thúc, các thiếu nữ mệt đến tay chân bủn rủn, đồng loạt cúi chào cảm ơn anh, rồi lần lượt rời đi, hiện trường trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại một mình Bạch Vị Nhiên.

Anh thoáng chốc đã dịch chuyển lên sân thượng.

Tin nhắn trả lời của Gaga hiện lên trên màn hình.

【Trong Đại Hắc Ốc, ngài Uất Nhiên có quyền hạn cao nhất.】

【Những vật phẩm được sử dụng ở đây, cho dù bản thân vật phẩm có liên quan đến người khác, ngài cũng sẽ có quyền ưu tiên cưỡng chế cao nhất.】

【…………Ngài Uất Nhiên, ngài lại định làm gì nữa đây? щ(゚Д゚щ)】

【Cảm giác như ngài lại sắp làm chuyện gì đó bậy bạ rồi!———】

Bạch Vị Nhiên cầm một đồng kỷ niệm chương vàng óng lên, búng một cái.

“Đến đây——”

Ánh sáng trắng lóe lên rồi vụt tắt, một thiếu nữ tóc nâu thanh tú đang cầm thìa đưa muỗng kem dâu tây lên miệng bỗng xuất hiện tại chỗ, đôi mắt tròn xoe vì hoảng hốt khi đột ngột bị dịch chuyển từ nhà đến một nơi xa lạ.

Khi nhìn rõ Bạch Vị Nhiên, cô sợ đến mức đôi mắt hoảng hốt trợn trừng, kinh ngạc và bối rối đan xen.

“…………Cha, cha đỡ đầu thần tiên!?”

Bạch Vị Nhiên cúi người, hai tay đút túi quần, thái độ thoải mái, mỉm cười.

“Chân Tĩnh, trước đây em từng nói, sau này có cơ hội muốn giúp ta một tay, đúng không?”

“…Bây giờ cơ hội của em đến rồi.”

Cách một lớp mặt nạ, bốn mắt nhìn nhau, thiếu nữ tóc nâu sợ đến nuốt nước bọt, đem cả miếng kem dâu tây ngọt ngào trong miệng nuốt xuống.