Monogatari series - Monster season

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 169

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18466

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2255

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Ougimonogatari - Ougi Ánh sáng - 002

“Tôi sẽ không xin lỗi. Tôi sẽ không thốt ra dù chỉ một lời tạ lỗi.

“Tôi sẽ không van xin. Tôi sẽ chẳng quỳ xuống.

“Tôi sẽ không cúi đầu.

“Tôi sẽ không chuộc tội. Tôi cũng sẽ chẳng cầu tha thứ. Và sẽ không trả giá.

“Vì tôi đúng. Tôi chẳng hề sai. Dẫu ai nói gì, dẫu ai quở trách, dẫu ai chỉ trích, lẽ phải vẫn thuộc về tôi.

“Xin lỗi là thừa nhận thua cuộc.

“Tôi không muốn thua. Nên tôi sẽ chẳng xin lỗi.

“Nhưng, thử nói xem, dù tôi không xin lỗi, liệu tôi có thắng chăng? Tôi chẳng nghĩ thế chút nào. Ít nhất, tôi chẳng cảm nhận được tí nào niềm hân hoan của chiến thắng.

“Thậm chí, còn thấy khó chịu.

“Ở điểm đó, những kỳ thủ shogi thật đáng nể—tôi không khỏi kính phục họ, ngoài tài năng xuất chúng đó ra. Họ dạy người khác cảm giác tôn trọng. Dù sao, tuy khác với lời xin lỗi, nhưng khi không còn cơ hội thắng trên bàn cờ, họ phải tuân theo điều luật khắc nghiệt: tự mình thốt lên, “Tôi thua,” và thừa nhận thất bại, phải không?

“Sẽ thật nhục nhã, bởi họ quá xuất chúng.

“Dẫu là danh nhân hay kỳ thủ có cấp bậc.

“Người ta bảo golf là môn thể thao của quý ông, chẳng cần trọng tài, nhưng shogi cũng chẳng hề kém giá trị—dù, nếu là tôi, có lẽ tôi sẽ lật tung bàn cờ trong cơn tuyệt vọng.

“Tôi sẽ không thừa nhận thất bại.

“Nói cách khác, liệu tôi có vô tội nếu tôi không thừa nhận lỗi lầm, như cách tôi chưa thua nếu tôi không cho rằng mình thua?

“Nếu tôi không xin lỗi, thì dù chẳng phải chiến thắng của tôi, không xin lỗi nghĩa là tôi có thể phủ nhận mình là kẻ xấu—vậy thì, tôi hoàn toàn trong sạch.

“Trong sạch và thuần khiết.

“Theo lẽ tự nhiên, tôi hoàn toàn vô tội.

“Liệu có giống như những kẻ ám ảnh với sự sạch sẽ lại sở hữu căn phòng bừa bộn nhất?

“Dù phòng tôi khá gọn gàng—tôi tự hỏi liệu có kỳ thủ shogi nào như thế.

“Những kẻ thua cuộc bướng bỉnh, chỉ im lặng, dẫu bị áp lực đến đâu, để kéo dài thời gian thay vì thừa nhận thất bại—nếu có, chắc chắn họ sẽ bị nhiều người khinh miệt, nhưng tôi

“Tôi đồng cảm với một hình mẫu như thế.

“Hình mẫu”?

“Thật nực cười, khi chính miệng tôi lại thốt ra từ đó.

“Dù sao, phơi bày bất kỳ ai có tài năng hay địa vị trong khoảnh khắc thừa nhận thất bại (đầu hàng) trước ánh mắt của toàn thể công chúng—như những trận shogi được phát sóng trực tiếp, hay những buổi họp báo xin lỗi của các tập đoàn, chính trị gia, hoặc thần tượng — chúng quả là những màn kịch tàn nhẫn.

“Tôi dám chắc chẳng thiếu người hâm mộ shogi ngồi trước màn hình theo dõi, chỉ để chứng kiến một kỳ thủ xuất chúng, người có thể là bậc tướng tài thời Chiến Quốc, tinh thần khuất phục.

“Không có sao?

“Chỉ mình tôi mang tâm địa nhỏ nhen như thế?

“Vậy sao.

“Tôi đã lỡ lời rồi. Có lẽ tôi đã phơi bày bản chất thật của mình.

“Nhưng tôi sẽ không xin lỗi.

“Kẻ nên xin lỗi là ngươi—Araragi Koyomi.”