Mộng Điệp Trang Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 6

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3412

Chính Truyện - Chương 08 : Ân sư khó đền

Chương 08 : Ân sư khó đền

"Bắc minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn, Côn chi đại, bất tri kỳ kỷ thiên lý dã..." Trong tiết tự truy bài sáng hôm sau, Lý Hoàng Hiên dõng dạc đọc to bài khóa. Còn Trang Tử Ngang thì trải giấy ra, lặng lẽ cắm cúi viết bản kiểm điểm.

Hôm qua buông thả thỏa thích rồi, nhưng làm sai thì phải chịu phạt. Quả nhiên, chưa hết tiết, thầy chủ nhiệm Trương Chí Viễn đã đến. 

"Trang Tử Ngang, em theo tôi đến văn phòng một chuyến."

Trong văn phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có lác đác hai ba giáo viên đang cặm cụi soạn giáo án. Trương Chí Viễn vặn nắp bình giữ nhiệt, uống một ngụm trà kỷ tử. Chưa đợi thầy mở lời, Trang Tử Ngang đã chủ động dâng bản kiểm điểm lên. Tròn trĩnh một ngàn chữ, vừa mới ra lò vết mực còn chưa khô. Trích dẫn kinh điển, văn phong lai láng.

"Trang Tử Ngang, em có biết mình đang làm cái gì không? Cô Ngô phản ánh với tôi là em còn dám đọc tiểu thuyết trong giờ học, cô ấy vô cùng thất vọng về em đấy!" Trương Chí Viễn đập bàn. 

"Em xin lỗi thầy Trương, em biết lỗi rồi ạ. Bên chỗ cô Ngô, em cũng sẽ đích thân đi nhận lỗi." Trang Tử Ngang tỏ thái độ rất thành khẩn. 

"Em là học sinh xuất sắc nhất toàn khối, bây giờ lại làm ra cái chuyện vượt quá khuôn phép thế này. Là giáo viên chủ nhiệm của em, tôi cảm thấy vô cùng đau lòng. Em làm vậy không chỉ là vô trách nhiệm với bản thân, mà còn vô trách nhiệm với phụ huynh và thầy cô, làm ra một tấm gương cực kỳ sai lệch cho các bạn học. Đừng tưởng viết một bản kiểm điểm là có thể cho qua chuyện, tôi thấy em căn bản chưa nhận thức được lỗi lầm nghiêm trọng của mình đâu." 

……

Trương Chí Viễn văng cả nước bọt, quở trách Trang Tử Ngang một trận té tát. Thương cho roi cho vọt. Thầy không hề muốn học trò giỏi nhất lớp mình lầm đường lạc lối. Trang Tử Ngang tuy đang bị mắng, nhưng trong lòng lại thấy rất thanh thản. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng sự quan tâm và yêu thương mà thầy dành cho mình. Đáng tiếc là ân tình này của thầy, cậu có lẽ không cách nào báo đáp được nữa.

Cuối cùng cũng đợi được đến lúc Trương Chí Viễn nói mệt rồi, bắt đầu uống trà, Trang Tử Ngang mới có cơ hội lên tiếng. Lúc này, mấy giáo viên khác cũng đã rời đi. Trong văn phòng chỉ còn lại hai thầy trò.

"Thầy Trương, hôm kia em có xin nghỉ ốm, giấy phép cũng là do thầy ký ạ." 

Trương Chí Viễn sững người: "Sức khỏe của em không sao chứ?" 

"Thầy Trương, thầy là người thầy em kính trọng nhất, em không muốn giấu giếm thầy, nhưng thầy có thể giữ bí mật giúp em được không?" Hốc mắt Trang Tử Ngang đỏ lên. 

"Em... em có ý gì?" Trương Chí Viễn nhận ra có điều chẳng lành.

Trang Tử Ngang định thần lại, sau đó móc tờ giấy chẩn đoán từ trong túi ra, vuốt phẳng rồi đặt trước mặt Trương Chí Viễn. Trương Chí Viễn liếc vội qua một cái, sắc mặt thay đổi kịch liệt. Giống như sét đánh giữa trời quang, nổ đùng đoàng bên tai.

"Không thể nào, chắc chắn là chẩn đoán nhầm rồi. Trang Tử Ngang em đừng lo, để thầy đưa em đi khám lại, nhất định là nhầm lẫn ở đâu rồi, nhất định là nhầm rồi..." 

Trang Tử Ngang lắc đầu: "Thầy Trương, không phải chẩn đoán nhầm đâu ạ, từ nửa năm trước em đã bắt đầu hay bị chảy máu mũi rồi." 

"Sao có thể như vậy được? Em mới mười tám tuổi thôi mà!" 

Trương Chí Viễn khó lòng chấp nhận nổi. Dẫu biết rằng ai rồi cũng phải đối mặt với cái chết, nhưng đối với người thiếu niên thanh xuân phơi phới trước mắt này, đó đáng lẽ phải là một chuyện của tương lai rất xa xôi mới phải. Em ấy vẫn còn cả một cuộc đời rực rỡ phía trước chưa kịp trải nghiệm.

"Thầy Trương, chuyện này em chỉ nói với một mình thầy thôi, xin thầy đừng nói cho ai biết. Em không muốn bị người khác thương hại hay xót xa, em chỉ muốn sống theo ý mình trong ba tháng cuối cùng này thôi." Trang Tử Ngang khẩn khoản cầu xin. 

"Cả người nhà em cũng không nói sao?" Trương Chí Viễn kinh ngạc. 

"Không ạ." Trang Tử Ngang lắc đầu bi thương: "Ngay cả đi bệnh viện em cũng đi một mình. Có gia đình hay không có gia đình, đối với em mà nói có gì khác biệt đâu chứ?"

Trương Chí Viễn với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, cũng biết hoàn cảnh gia đình của Trang Tử Ngang khá phức tạp. Thầy thậm chí còn không hiểu nổi, một gia đình tồi tệ như vậy, làm sao có thể nuôi dạy ra một đứa trẻ xuất sắc đến thế. Ngay cả khi đối mặt với sinh tử, em ấy cũng có thể bình thản đến nhường này.

Trang Tử Ngang gập người cúi chào Trương Chí Viễn một cái thật sâu: "Thầy Trương, chuyện ngày hôm qua em biết lỗi rồi ạ, sau này em sẽ không làm vậy nữa." 

Sống mũi Trương Chí Viễn cay xè: "Không sao, thầy không trách em nữa. Nếu em không muốn đi học, cứ đến tìm thầy xin phép."

Thầy có thể thấu hiểu, Trang Tử Ngang lớn lên trong một môi trường như vậy, trong lòng chắc chắn đã phải kìm nén quá nhiều cảm xúc tiêu cực. Đến giây phút sinh tử cận kề, muốn buông thả bản thân một chút cũng là lẽ thường tình. Bản thân làm giáo viên chủ nhiệm, nhưng sự quan tâm dành cho học sinh vẫn chưa đủ. Nếu như phát hiện ra bệnh tình của Trang Tử Ngang sớm hơn, để em ấy được tiếp nhận điều trị, liệu có còn cơ hội cứu vãn nào không?

"Thầy Trương, em không muốn làm lớp trưởng nữa, thầy chọn bạn khác thay em nhé!" 

"Được, em phải thả lỏng tinh thần, đừng tự tạo áp lực cho mình, cố gắng phối hợp điều trị. Chưa đến giây phút cuối cùng thì tuyệt đối không được bỏ cuộc."

Trang Tử Ngang nhặt tờ giấy chẩn đoán trên bàn lên, gấp lại như cũ rồi cất vào túi. Động tác của cậu rất chậm rãi, hệt như đang hoàn thành một nghi thức nào đó.

"Trang Tử Ngang, chuyện này thầy có thể tạm thời giữ bí mật giúp em, nhưng đến lúc thầy thấy cần thiết, thầy vẫn sẽ phải thông báo cho phụ huynh của em." Tâm trạng của Trương Chí Viễn vô cùng phức tạp. Thầy có thể hiểu được Trang Tử Ngang, một chuyện tày đình như thế này mà em ấy cũng không muốn nói cho gia đình, chứng tỏ trong lòng em ấy đã tuyệt vọng đến mức nào. Nhưng trách nhiệm của một người giáo viên lại khiến thầy không thể giấu nhẹm chuyện này mãi được.

"Em cảm ơn thầy Trương, có lẽ em phải phụ công ơn dạy dỗ của thầy rồi." Trang Tử Ngang rưng rưng nước mắt, một lần nữa cúi đầu chào Trương Chí Viễn. 

"Không đâu, em luôn là học sinh khiến thầy tự hào nhất." Trương Chí Viễn nghẹn ngào.

Một học sinh xuất sắc như Trang Tử Ngang, luôn mang lại vẻ vang cho lớp, cho trường. Tương lai bước ra ngoài xã hội, chắc chắn em cũng sẽ là một nhân tài kiệt xuất, đạt được những thành tựu phi thường. Tiếc thay, trời xanh lại ghét bậc anh tài.

"À đúng rồi, bạn nữ đi cùng em hôm qua học lớp nào thế?" Trương Chí Viễn hỏi. 

"Thầy Trương, thầy cũng nhìn thấy cậu ấy ạ?" 

"Nói thừa, tôi đuổi theo hai đứa bay hơn cả dặm đường cơ mà."

Nghe câu trả lời của Trương Chí Viễn, trong lòng Trang Tử Ngang mừng rỡ tột độ. Cuộc nói chuyện với Lý Hoàng Hiên đêm qua từng khiến cậu nảy sinh nghi ngờ, tưởng rằng Tô Vũ Điệp chỉ là ảo giác do chính mình tự tưởng tượng ra. Nếu như thầy Trương cũng nhìn thấy cậu ấy, thì điều đó chứng tỏ cậu ấy có thật. Là một người bằng xương bằng thịt. Cánh bướm nhỏ ấy không phải là một giấc mơ.

Hết xúc động, Trang Tử Ngang lại hỏi: "Khối mình chỉ có 22 lớp thôi đúng không thầy?" 

Trương Chí Viễn thắc mắc: "Đương nhiên rồi, hỏi chuyện này làm gì?" 

"Bạn nữ đó học lớp 23 ạ." 

"Cái thằng ranh này, em trêu tôi đấy à?"

Trương Chí Viễn cố tình làm quá lên, trợn trừng mắt phồng má, mục đích là để bầu không khí bớt bi thương hơn. Cố gắng dùng ánh mắt bình thường nhất để nhìn nhận Trang Tử Ngang. Đúng như những gì cậu yêu cầu, không đồng cảm và không thương hại mới là sự tôn trọng lớn nhất dành cho cậu.

"Thầy Trương, nếu không có chuyện gì khác thì em về lớp học tiếp đây ạ." 

"Đi đi, đi đi!" Trương Chí Viễn xua tay.

Đợi Trang Tử Ngang bước ra khỏi văn phòng, những cảm xúc bị dồn nén bấy lâu nay của thầy mới hoàn toàn bùng nổ. Bình giữ nhiệt trên tay bị thầy ném đập mạnh xuống bàn làm việc. Người đàn ông trưởng thành đã ngoài bốn mươi, thế mà lại khóc đến mức hai mắt đỏ hoe.

Trang Tử Ngang ra khỏi văn phòng nhưng không quay thẳng về lớp 9, mà men theo cầu thang bộ đi từng bậc lên trên. Cậu đi mãi lên đến tận tầng năm, tận mắt xác nhận, đến lớp 22 là hành lang đã kết thúc.

Tiểu Hồ Điệp, rốt cuộc cậu là ai? Và từ đâu đến?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!