Mộng Điệp Trang Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

(Đang ra)

Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

시공쵸아

Chẳng hiểu sao, bọn họ cứ nhầm tôi là boss hầm ngục.

2 4

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2615

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11569

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 6

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 6

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3412

Chính Truyện - Chương 07 : Nam nhi có lệ không dễ rơi

Chương 07 : Nam nhi có lệ không dễ rơi

Đừng hỏi tôi từ đâu tới. 

Cố hương tôi nơi phương xa. 

Vì sao lại lang thang? 

Lang thang nơi phương xa. 

Lang thang!

……

Một tiệm bánh ngọt trên phố đang phát bài hát cũ "Cây Ô Liu" từ hơn bốn mươi năm trước. Lời bài hát khiến Trang Tử Ngang có chút chạnh lòng, hiện tại bản thân cậu cũng đã trở thành một kẻ lang thang không nhà để về. Nếu cái nơi đó... vẫn còn có thể gọi là nhà.

Trong thẻ ngân hàng của cậu có tiền tiết kiệm hơn sáu nghìn tệ. Đây là tiền mừng tuổi họ hàng cho mười mấy năm nay, cộng thêm chút tiền cậu tích góp ngày thường. Muốn sống trong thành phố nhỏ tuyến ba này ba tháng thì không thành vấn đề.

Trang Tử Ngang nói với Trang Văn Chiêu là mình sẽ xin ở nội trú, thực tế cậu không hề có ý định làm vậy. Một bệnh nhân mắc bệnh nan y không thích hợp sống bầy đàn cùng người khác. Cậu định đi thuê một căn phòng đơn nhỏ, lặng lẽ đi hết đoạn đường cuối cùng của cuộc đời. Nhưng tối nay thì vẫn phải tìm một chỗ ngả lưng trước đã!

"Con trai, bố bỏ nhà đi bụi rồi, con có thể cưu mang bố một đêm không?" Trang Tử Ngang nói vào điện thoại. 

"Tất nhiên rồi, bố xuống đón con đây." Lý Hoàng Hiên vô cùng sảng khoái. 

Trang Tử Ngang mỉm cười cúp máy, đứa con trai này đúng là không uổng công đẻ ra mà. Nếu mình không còn trên thế giới này nữa, có lẽ cậu ấy sẽ là người buồn nhất nhỉ.

Trang Tử Ngang đến nhà Lý Hoàng Hiên ngủ nhờ chứ không ra ngoài thuê khách sạn. Là bởi vì với hoàn cảnh hiện tại, nếu nhìn thấy ga trải giường và chăn gối trắng toát của khách sạn, e là cậu sẽ không tài nào chợp mắt nổi. Có biết bao nhiêu người chỉ cần một mảnh vải trắng đắp lên mặt là tượng trưng cho sự kết thúc của một đời người.

"Mày bị sao thế này?" Dưới lầu khu chung cư, Lý Hoàng Hiên nhìn thấy dấu tay in trên mặt Trang Tử Ngang, tỏ rõ sự quan tâm và lo lắng. 

"Bố tao đánh." Trang Tử Ngang đáp nhạt. 

"Bố mày đúng là súc sinh, có đứa con trai tốt như mày mà đách biết trân trọng." Lý Hoàng Hiên có hiểu biết đôi chút về hoàn cảnh gia đình của Trang Tử Ngang, vô cùng bất bình thay cho bạn. Trẻ con không có mẹ, đúng là như ngọn cỏ ven đường.

Nhà Lý Hoàng Hiên, trước đây Trang Tử Ngang đã từng đến rất nhiều lần, lần nào cũng mang theo tâm trạng vô cùng ngưỡng mộ. Bố mẹ yêu thương nhau, gia đình êm ấm, lúc nào cũng rộn rã tiếng cười nói. Chẳng giống như nhà của cậu...

"Mẹ ơi, tối nay Trang Tử Ngang ngủ cùng con, cậu ấy chưa ăn tối đâu." Lý Hoàng Hiên vừa bước vào cửa đã gọi mẹ mình là Phạm Linh.

"Muộn thế này rồi mà chưa ăn cơm à? Để cô nấu cho cháu bát mì." Phạm Linh mặc đồ ngủ bước ra. 

"Cháu cảm ơn cô ạ." Trang Tử Ngang vừa nhìn thấy nụ cười ấm áp của Phạm Linh, sống mũi liền cay xè.

Sau năm năm tuổi, cậu chưa từng gặp lại mẹ mình là Từ Tuệ nữa. Nếu mình cũng có một người mẹ dịu dàng như thế thì tốt biết mấy! Bố của Lý Hoàng Hiên là Lý Thiên Vân cũng đi theo ra, vừa nhìn thấy dấu tay trên mặt Trang Tử Ngang thì đã đoán ra được bảy tám phần. Chú không hỏi nhiều mà lấy hộp thuốc ra, gọi Trang Tử Ngang: "Lại đây, chú bôi cho cháu tí thuốc, mai là hết sưng ngay." 

"Cháu cảm ơn chú ạ." Trang Tử Ngang cúi gập người.

Lúc bôi thuốc, Lý Thiên Vân vẫn không kìm được tiếng thở dài: "Đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện thế này, sao người ta lại nỡ ra tay cơ chứ?" 

Vừa nãy ở nhà, khi đối mặt với người cha bạo ngược và bà mẹ kế bạc bẽo, Trang Tử Ngang không hề rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ngay lúc này, đối diện với đôi vợ chồng hiền hậu nhà họ Lý, cậu không thể nhịn được nữa, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã, cả người run rẩy nấc lên từng hồi. Lý Thiên Vân ôm chầm lấy cậu: "Ngoan nào,ngoan nào, đừng khóc nữa."

Gục mặt vào vòm ngực ấm áp của chú Lý, Trang Tử Ngang cố gắng kiềm chế cảm xúc. Cậu hết lần này đến lần khác nhủ thầm trong lòng: Nam nhi lệ không dễ rơi. Mình không được khóc, mình không được khóc...

"Tiểu Trang, qua đây ăn mì đi cháu!" Phạm Linh nhẹ giọng gọi. Trên bát mì bốc khói nghi ngút là hai quả trứng ốp la. Để Trang Tử Ngang không phải buồn lòng, họ đều rất tự giác không đả động gì đến chuyện dấu tay trên mặt nữa, mà chỉ cùng cậu nói chuyện phiếm, hỏi han vài chuyện lặt vặt trên trường.

"Thằng Hoàng Hiên nhà cô chú kết bạn được với cháu đúng là phúc đức của nó." 

"Đúng đấy, sao cháu lại giỏi thế, lần nào thi cũng đứng nhất?" 

"Nếu cháu mà là con trai cô chú thì chắc cô chú vui chết mất." 

……

Trang Tử Ngang ngẩng đầu lên: "Cô ơi, cô nói thật ạ? Cô chú thực sự mong có một đứa con như cháu sao?" 

"Đương nhiên rồi, có được đứa con trai như cháu là niềm tự hào của bố mẹ mà." Phạm Linh không cần suy nghĩ đã trả lời ngay. 

"Khụ khụ..." Lý Thiên Vân hắng giọng giả vờ ho, nháy mắt ra hiệu cho vợ. Phạm Linh lúc này mới nhận ra mình lỡ lời, chạm vào nỗi đau của Trang Tử Ngang. Đứa con ưu tú như vậy, lại bị chính cha mẹ ruột vứt bỏ chẳng khác nào đôi giày rách.

Ăn xong bát mì, Lý Hoàng Hiên dẫn Trang Tử Ngang đi đánh răng rửa mặt, rồi về phòng ngủ. Đóng cửa lại, Lý Hoàng Hiên mới hỏi: "Con trai, hôm nay mày chạy đi đâu thế? Diệt Tuyệt Sư Thái phạt mày ra ngoài đứng, sao mày lại mất hút luôn?" 

"Tao trèo tường cúp học rồi." Trang Tử Ngang thành thật trả lời. 

"Cái gì? Một đứa mày ngài mắt phượng đàng hoàng như Trang Tử Ngang mày mà cũng làm trò cúp học á?" Lý Hoàng Hiên không dám tin. 

"Ừ, tao muốn ra xem thế giới bên ngoài thế nào." Trang Tử Ngang nói đầy ẩn ý.

Tiếp đó cậu lại kể: "Lúc trèo tường tao gặp một bạn nữ, xinh hơn cả Lâm Mộ Thi luôn, tụi tao đã đi chơi với nhau cả ngày đấy." 

"Nằm mơ giữa ban ngày à, trường mình làm gì có đứa con gái nào xinh hơn Lâm Mộ Thi?" Lý Hoàng Hiên vẻ mặt đầy hoài nghi.

Trang Tử Ngang nghe Lý Hoàng Hiên nghi ngờ, lập tức sững người. Đúng rồi, Lâm Mộ Thi đã là hoa khôi của trường rồi, nếu thật sự có một nữ sinh tên Tô Vũ Điệp xinh đẹp hơn cả Lâm Mộ Thi, thì không thể nào cậu chưa từng nghe qua cái tên này. Lẽ nào đến cái tên cũng là bịa đặt? Hay là cô ấy không phải học sinh trường mình?

Thấy Trang Tử Ngang hồi lâu không nói gì, Lý Hoàng Hiên lại hỏi: "Bạn nữ kia học lớp nào?" 

Trang Tử Ngang ấp úng: "Cậu ấy bảo cậu ấy học lớp 23." 

"Đúng là xạo chó." Lý Hoàng Hiên lắc đầu, củng cố nhận định rằng Trang Tử Ngang bị thần kinh lú lẫn rồi.

Cậu ta lấy điện thoại ra huơ huơ: "Còn sớm chán, làm ván không?" 

Trang Tử Ngang nhíu mày: "Không sợ tao bóp team à?" 

"Mày cứ pick hỗ trợ là được, để tao gánh còng lưng cho xem." Lý Hoàng Hiên hùng hồn tuyên bố.

"Tướng hỗ trợ tao chỉ biết mỗi con cá thôi." Là một học sinh ba tốt, Trang Tử Ngang ngày thường rất hiếm khi chơi game, nên trình độ phải nói là gà mờ chính hiệu. Nhưng hôm nay đến chuyện cúp học cậu còn dám làm, thì chơi mấy ván game có là cái thá gì.

"TiMi!" Hai người cùng mở Vương Giả Vinh Diệu lên. Lý Hoàng Hiên đang rank Kim Cương 3, Trang Tử Ngang thì Bạch Kim 4, miễn cưỡng có thể đánh đôi cùng nhau. Cá, là biệt danh của tướng hỗ trợ Trang Chu. Là một trong những tướng ăn bám nổi tiếng nhất, rất thích hợp cho gà mờ dùng để ké điểm.

Một đám người đánh đấm chém giết trong giấc mơ của người ta, có thú vị không cơ chứ?

Lý Hoàng Hiên và Trang Tử Ngang bắt đầu chuyến hành trình leo rank đầy vui vẻ.

"Ê, sao Trang Chu của mày lại mang Thanh tẩy thế kia?"

"Để giải khống chế, không được à?" 

"Unti, bật Unti đi, Lữ Bố nhảy thì mày phải bật Unti lên chứ!" 

"Xin lỗi, tao có Thanh tẩy rồi nên quên mất."

Ván 1, thua suýt soát. Ván 2, thua đáng tiếc. Ván 3, nằm im chờ thua.

……

Đánh cho đến khi Lý Hoàng Hiên rớt xuống Kim Cương 4, Trang Tử Ngang rớt xuống Vàng 1, không thể đánh đôi được nữa. 

"Mày chơi Trang Chu hay lắm, lần sau đách chơi nữa nha." Lý Hoàng Hiên ném phịch điện thoại xuống. 

"Ồ!" Trang Tử Ngang còn tưởng bạn đang khen mình thật.

Muộn rồi, đi ngủ thôi! Thế giới thực quá cay đắng, thà đi ngủ còn hơn, trong giấc mơ cái gì cũng có. Giấc ngủ ngàn thu tuyệt mỹ, thật đáng để cất cao một khúc ca, la la la la la...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!