Chương 12 : Vô phương cứu chữa
“Yêu đến nát tan cõi lòng cũng đừng oán trách ai, chỉ vì đôi ta gặp gỡ quá đỗi tươi đẹp, dẫu có cạn kiệt dòng lệ, tổn thương tận cùng, tâm tàn tro lạnh, cũng chẳng hề hấn gì... ♬”
Trên đường về trường, Tô Vũ Điệp vui vẻ ngâm nga một khúc hát. Tuổi đời của bài hát này còn lớn hơn cả cô. Trang Tử Ngang bị sự lạc quan của cô nàng lây nhiễm, dường như cũng quên bẵng đi những muộn phiền. Trên con đường rợp bóng cây của khuôn viên trường, thoang thoảng mùi hương hoa đào nhè nhẹ.
"Tiểu Hồ Điệp, cho tớ số điện thoại của cậu đi, lần sau có hẹn thì gọi điện cho tiện." Trang Tử Ngang phải tự biên soạn trong đầu nửa ngày trời mới lấy đủ can đảm để xin số điện thoại.
Tô Vũ Điệp thò tay vào túi áo, lấy ra một chiếc điện thoại thẻ. Nó mỏng dính như một tấm thẻ, lấp lánh ánh sáng xanh thẫm dưới ánh mặt trời. Loại điện thoại này về cơ bản chỉ có chức năng nghe gọi và nhắn tin, kém xa so với điện thoại thông minh ngày nay. Nhiều phụ huynh vì sợ con cái nghiện game nên thường mua loại điện thoại này cho chúng.
Hai người vui vẻ trao đổi phương thức liên lạc. Tô Vũ Điệp dặn: "Tốt nhất là cậu tìm tớ vào ban ngày nhé, buổi tối tớ thường không có mặt đâu, với lại bà nội cũng không cho tớ chơi điện thoại."
"Cái điện thoại này của cậu thì có gì mà chơi cơ chứ?" Trang Tử Ngang cười lớn trêu chọc.
"Trang Tử Ngang đại ngốc, không được cười tớ." Tô Vũ Điệp làm bộ tức giận, nhào tới kéo áo sơ mi của Trang Tử Ngang.
Hai người rượt đuổi nhau dọc theo con đường rợp bóng cây. Tiếng cười nói rộn rã rải rác khắp thảm cỏ xanh mướt hai bên đường. Lớp 9 nằm ở tầng hai, hai người chia tay nhau ở khúc ngoặt cầu thang.
"Tạm biệt nhé, Tiểu Hồ Điệp, tớ sẽ nhắn tin cho cậu."
"Ừm, lúc tớ bận thì có thể không xem điện thoại, nhưng thấy rồi thì tớ nhất định sẽ trả lời."
Dõi theo bóng lưng Tô Vũ Điệp khuất dần sau bậc thang, Trang Tử Ngang mới cất bước hướng về phía lớp học. Đi được nửa đường, cậu bỗng quay ngoắt lại, bước vội lên lầu, muốn đuổi theo xem Tiểu Hồ Điệp rốt cuộc học lớp nào. Tầng ba, tầng tư, tầng năm, nhưng chẳng thể tìm thấy bóng dáng cô gái ấy đâu nữa.
Đi nhanh vậy sao? Trang Tử Ngang vỗ vỗ vào tay vịn cầu thang, ủ rũ bước từng bậc đi xuống. Rõ ràng đã là bạn bè rồi mà cậu ấy vẫn không chịu nói cho mình biết lớp học thật sự.
Những tiết học buổi chiều trôi qua thật nặng nề, phần lớn học sinh đều gật gù ngái ngủ, ủ rũ rã rời. Trang Tử Ngang nhớ lại chiều hôm qua, lúc ngồi đọc truyện cười cùng Tiểu Hồ Điệp, thời gian trôi qua nhanh thoăn thoắt cơ mà. Lẽ nào đây chính là thuyết tương đối trong truyền thuyết?
Tiết học cuối cùng kết thúc đúng sáu giờ tối. Trương Chí Viễn bước vào lớp, vẫy tay: "Trang Tử Ngang, theo Thầy." Trang Tử Ngang vội vàng thu dọn cặp sách, lật đật theo sau.
Đi được một đoạn khá xa lớp học, cậu mới dè dặt cất tiếng hỏi: "Thầy Trương, chúng ta đi đâu vậy ạ?"
Trương Chí Viễn đáp: "Đến bệnh viện, thầy phải đích thân gặp bác sĩ điều trị của em để trao đổi một chút."
"Không cần thiết đâu thầy, bác sĩ Trần bận lắm ạ." Trang Tử Ngang phản xạ từ chối theo bản năng. Cậu sợ mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện, cũng sợ phải nhìn thấy chiếc áo blouse trắng của bác sĩ. Bức tường bệnh viện chứa những lời cầu nguyện chân thành hơn bất cứ ngôi chùa nào. Nơi đó chất chứa quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt, âm dương cách trở.
Trương Chí Viễn đã quyết định, tuyệt đối không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để cứu lấy Trang Tử Ngang. Cho dù thực sự đã vô phương cứu chữa, ông cũng phải nghe chính miệng bác sĩ nói ra. Ra đến bãi gửi xe, ông khởi động chiếc Buick cũ kỹ của mình, gọi Trang Tử Ngang lên xe.
Lái ngang qua trạm xe buýt trước cổng trường, tình cờ thấy chiếc xe số 19 đang từ từ tấp vào bến. Trang Tử Ngang ngồi ở ghế phụ, cố gắng vươn cổ ra ngoài, muốn tìm kiếm nhành hoa đào ấy giữa dòng người đông đúc. Nhưng thật đáng tiếc, có lẽ vì quá đông người đợi xe, hoặc cũng có thể do Trương Chí Viễn lái xe quá nhanh, cậu đã không nhìn thấy Tiểu Hồ Điệp.
Đến bệnh viện Trung tâm, Trang Tử Ngang dẫn Trương Chí Viễn đến phòng làm việc của Trần Đức Tu. Trần Đức Tu đẩy gọng kính, đưa tay bắt tay Trương Chí Viễn: "Chào anh, anh là bố của Trang Tử Ngang sao?"
Trương Chí Viễn vội vàng giải thích: "Không phải, tôi là giáo viên chủ nhiệm của em ấy."
"Bệnh tình nghiêm trọng đến mức này rồi, sao bố mẹ cậu bé lại không hề xuất hiện?" Trần Đức Tu tỏ ra vô cùng thắc mắc.
"Bố mẹ em ấy đều làm việc ở xa, nên đã ủy thác cho tôi đến tìm hiểu tình hình trước." Trương Chí Viễn đành lấy đại một lý do thoái thác.
Sau đó, hai người bắt đầu thảo luận chi tiết về bệnh tình của Trang Tử Ngang. Trần Đức Tu vốn là người cẩn trọng, y thuật uyên thâm, ông sử dụng một loạt những thuật ngữ y khoa chuyên ngành, nhưng tóm lại cũng chỉ gói gọn trong tám chữ: Bệnh nhập cao hoang, vô phương cứu chữa. Tia hy vọng cuối cùng le lói trong đáy mắt Trương Chí Viễn cũng lụi tắt hoàn toàn. Nỗi đau xót như một cơn sóng dữ cuộn trào, dâng lên ngập tràn trong tim ông.
"Thằng bé mới mười tám tuổi thôi, sao lại ra nông nỗi này?"
"Trước đây cũng có một cô bé mắc phải căn bệnh này, còn trẻ hơn cậu bé này cơ! Thôi không nói nữa, lúc anh trao đổi lại với phụ huynh, cố gắng nói khéo một chút nhé." Trần Đức Tu thở dài thườn thượt.
Trong suốt quá trình hai người nói chuyện, Trang Tử Ngang vẫn luôn ngồi yên lặng một góc. Cứ như thể chủ đề họ đang bàn luận chẳng mảy may liên quan gì đến mình. Đã hai ngày trôi qua, cậu hoàn toàn thản nhiên chấp nhận sự thật tàn khốc này. Nghĩ lại vô số bạn bè trong lớp, khi họ già đi sẽ trông như thế nào nhỉ? Tóc lốm đốm bạc, răng rụng hết, mặt đầy đồi mồi, bước đi thì lẩy bẩy run rẩy. Bản thân mình thì không có những phiền muộn ấy. Trang Tử Ngang tôi sẽ mãi mãi dừng lại ở tuổi mười tám.
Rời khỏi bệnh viện, tâm trạng của Trương Chí Viễn nặng nề tột độ, một lúc lâu không thốt nên lời.
"Thầy Trương, bây giờ thầy tin rồi chứ ạ?" Trang Tử Ngang vẫn giữ giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ.
"Trang Tử Ngang, tối nay em muốn ăn gì? Thầy mời." Giọng nói của Trương Chí Viễn nghẹn ngào bi thương.
"Thầy quên lời em nói rồi sao? Em không cần sự đồng cảm và thương hại của bất kỳ ai cả." Trang Tử Ngang thẳng thắn đáp.
"Không phải, thầy không có ý đó." Trương Chí Viễn vội vàng thanh minh.
"Thầy chở em về cổng trường, rồi về nhà sớm với vợ con đi ạ!" Trang Tử Ngang sảng khoái vẫy tay. Thực ra cậu cũng muốn chớp cơ hội chém đẹp ông thầy già của mình một bữa lắm, nhưng bữa lẩu mini buổi trưa ních hơi no. Tối nay đành ăn nhẹ nhàng chút thôi, để đường ruột đỡ biểu tình.
Ở cổng trường, Trang Tử Ngang tạm biệt Trương Chí Viễn, một mình đi bộ về phòng trọ. Ngang qua một sạp đồ ăn vặt, cậu ghé vào mua đại một suất cơm chiên trứng xúc xích. Vừa bước vào cửa mới phát hiện ra, ông chủ để tiện phân biệt nên đã viết hẳn hai chữ 'nhiệt cẩu’ (Trong tiếng Trung, xúc xích được viết là 'nhiệt cẩu' - dịch thô là 'chó nóng'. Ông chủ quán đã viết tắt thành chữ 'Cẩu' lên hộp cơm) lên nắp hộp, làm cậu lập tức mất sạch cả hứng ăn.
Theo lời dặn của bác sĩ, Trang Tử Ngang nốc một vốc lớn toàn những viên thuốc đủ màu sắc. Cậu hơi nghi ngờ, uống đống thuốc này rốt cuộc có tác dụng gì không? Uống thì sống được ba tháng, không uống thì sống được chín mươi ngày à?
Cậu lấy thức ăn cho cá, rắc một ít cho cặp cá vàng. Người ta từng đồn đại rằng, ký ức của loài cá chỉ tồn tại trong vòng bảy giây. Nếu bản thân mình cũng là một chú cá thì tốt biết mấy, có thể quên đi mọi đau buồn, chỉ việc tự do bơi lội chẳng màng thế sự.
Bên cạnh bể cá có đặt một cây sáo trúc. Đây là món đồ duy nhất mà Trang Tử Ngang mang đi từ cái nhà đó. Hồi nhỏ cậu từng học thổi sáo một thời gian, sau này vì bận rộn học hành nên cũng dần bỏ bê. Bây giờ cầm lên thổi lại, dù chỉ là một khúc "Ngôi sao nhỏ" đơn giản nhất, nghe cũng chói tai, đứt quãng khó tả.
Đột nhiên, trong đầu cậu lóe lên một đoạn giai điệu. Đó chính là đoạn nhạc cậu nghe thấy lúc gặp mặt Tô Vũ Điệp ngày hôm qua, một giai điệu hoàn toàn xa lạ. Rất êm tai, nhưng cũng có phần kỳ lạ. Rê sol sol si đô si la, sol la si si si si la si la sol...
Trang Tử Ngang thử thổi vài lần nhưng chẳng ra đâu vào đâu, đành ngậm ngùi bỏ cuộc. Đêm đã khuya rồi, thổi nữa thì e là hàng xóm sang gõ cửa mắng vốn mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
